Logo

Tình quê

TÌNH QUÊ – Tiếng lòng vương vấn

Nguyễn Hải Yến
Phòng Văn học và Lịch sử Đất Việt

 

         Cuộc đời mỗi người – ai cũng mang trong mình một nỗi khắc khoải, vấn vương, có thể là tấm chân tình đọng lại và cũng có thể là nỗi tiếc nuối một hình bóng thân thương, một câu chuyện đã không tròn vẹn… Tất cả những nỗi niềm ấy của kiếp người, có lẽ chỉ có thơ là bộ môn nghệ thuật giúp cho con người trao gửi và giải phóng triệt để nhất.
Vậy nên tác giả Phạm Thái đã tìm đến với thơ ca để chuyển tải những trăn trở, tâm sự cùng quê hương bản quán. Để chia sẻ những cung bậc thương kính trong thăm thẳm tình cha nghĩa mẹ. Để ướp ủ những xúc cảm của tình yêu đôi lứa… Rồi từ những nguồn cơn ấy mà Tình quê thơ của anh được sinh ra. Trong Tình quê thơ ấy là những thổ lộ, bộc bạch tự đáy lòng của một người đã đi qua những gian khó cuộc đời.
Tình quê thơ đau đáu một nỗi niềm thương nhớ, Phạm Thái luôn tự cho mình còn “nợ”: nợ với đời, nợ với người –
Nợ đời một gánh tương tư
Nợ quê gánh lúa mỏi nhừ đôi vai
Hồn thơ nợ ánh trăng cài
Tình duyên nợ tiếng thở dài chưa yên.
(Nợ)
Ở đấy là nỗi xót xa cho làng quê gian khó:
Lụt từ các nẻo trên đường
Lầy từ ngã bảy kè mương cống ngòi
(Bão nổi)
         Ở đấy là những người cha, người mẹ tảo tần hôm sớm:
Mẹ cuốc mướn, còn cha thì chở gạch
Cố gắng mình, lo đèn sách cho con
(Tuổi thơ tôi).
         Đọc Tình quê của Phạm Thái, người ta dường như không cho đây là những vương vấn của riêng anh, mà thấy như người thơ đang nói hộ lòng mình. Cảnh ấy, người ấy, tình ấy – trải qua giông bão cuộc đời, ai cũng có những nỗi niềm lắng lại. Tình quê với “quê” không chỉ đơn thuần là một địa danh cụ thể mà “quê” mang nghĩa là tình cảm gốc, như sự khởi thủy của những gì là mộc mạc và chân thực nhất. Vậy nên Tình quê đọng lại bởi hồn quê đồng điệu:
Còn vài sợi nắng lưa thưa
Đậu trên vạt áo như chưa muốn chìm.
(Chiều quê)
         Dường như người đây mà lòng còn đâu đấy, dường như cảnh cũ mà người xưa – nay khác rồi:
Phía chân trời cánh nhạn
Sẽ là bạn cùng xuân
Dù mai xa cách dần
Gọi cố nhân thôi nhé
(Đừng nhớ)
         Vương vấn nhưng không nặng nề; nhớ nhung, khắc khoải nhưng không dằn vặt, day dứt, dù
Vòng quay cuộc sống muôn màu
Đồng nhôm lẫn với vàng thau khôn lường
(Ngỡ ngàng)
         Ấy là cái “Tình” mà Tình quê để lại qua gần 70 bài thơ. Gợi mà không gợn. Ngỡ nhạt nhòa mà không thể phôi pha!.

Hà Nội, tháng 10/2019