Logo

Ngỏ về sương nắng Đò Mây

Ngỏ về sương nắng Đò Mây

 Nguyễn Thế Kiên   Kienlucbat

(Hội Nhà văn Việt Nam)

 

       Nguyễn Xuân Cảnh là một người thơ gần như thân thuộc với tất cả những chiếu thơ xứ Bắc! Cái chất riêng mà anh tạo ra được với bè bạn thơ phú gần xa là phong cách phong lưu khoáng đạt của anh, là sự tinh tế, nhỏ nhẹ nhưng đầy nhiệt thành và cởi mở mà anh mang vào cuộc chơi thơ đích thực, mặc những xô bồ ồn ã nảy nòi vào miền thơ ở thời cơ chế thị trường này. Có được một hậu phương vững chãi và một người vợ hết mực yêu chồng và cũng… yêu thơ, nên trong bình lặng tuổi chiều, Nguyễn Xuân Cảnh cùng những chuyến xe thơ cứ thong dong đây đó cùng bốn phương bầu bạn…

      Ấy vậy rồi, bỏ lại trần gian với nắng vàng mây trắng, bỏ lại cả những nỗi niềm của một cuộc người đầy dâu bể, trên chuyến Đò Mây thơ, anh nhẹ nhàng về miền cực lạc vào đầu năm Mậu Tuất. Gần đây sau giỗ đầu anh, chị Thúy Cải (người vừa là bạn đời vừa là bạn thơ của anh), mới tập hợp những sáng tác của anh để lại rồi cùng chúng tôi san định, biên tập, mà nên hình hài con Đò Mây thơ thứ 2 này của anh!

       Đò Mây thơ tập 2 vẫn nhẹ nhàng, dịu mượt mà chân chất một hồn thơ Nguyễn Xuân Cảnh, đọc thơ ấy, cứ ngỡ như đời anh chưa từng qua bể dâu sóng gió. Này đây, cái hương nếp từ đồng đất quê nhà trong thơ anh sao mà yêu, mà say đến vậy:

Đường quê chiều vắng bóng người

Hoàng hôn tím một góc trời xa xa

Giữa hai cánh lúa mượt mà

Thoảng nghe hương nếp đã ngà ngà say.

(Đường quê).

       Mấy năm về trước Đại tá – Nhà văn Bùi Thanh Minh đã xuất bản cuốn truyện ký Gió đưa cây cải từ những tư liệu về cuộc đời và gia đình Nguyễn Xuân Cảnh trong gần một thế kỷ qua. Đọc trong cuốn sách ấy, thấy những đau thương, thăng trầm muôn nỗi ám vào anh từ tuổi ấu thơ. Đời anh đã trải qua trăm cay ngàn đắng từ thế cuộc ấy, vậy mà thơ của anh thì cứ thong dong như nắng mật, thả bình an vào chiều:

Cái đáng quên thì nhớ

Cái đáng nhớ thì quên

Một chặng đường trắc trở

Anh thả vào thơ đêm.

(Nhờ – quên).

       Cả một miền ký ức bao la những mưa nhân gió thế ấy, bất cứ lúc nào cũng có thể sầm sập đổ về… nhưng ơn giời, cái tâm thơ đã neo anh vào cuộc sống bằng những yêu thương và đam mê, để mầm tương lai có lối mà xanh lên từ đấy.

Hoa hồng gieo nỗi nhớ mong

Ủ men hy vọng em đong cho đầy

Em mà nghiêng cả trời say

Sắc hương đã ngấm, dạ này dám quên.

(Từ em)

       Đọc thơ Nguyễn Xuân Cảnh, giữa cái đều đều bằng bặn của dòng thơ tự sự mộc mạc, đôi lúc xuất hiện những tứ thơ hàm ngôn đa chiều nho nhỏ:

Mảnh trăng non đã rụng rồi

Giữa mông lung gặp tiếng cười bâng quơ

Bất ngờ nhặt được tứ thơ

Từ con sóng lạc vào bờ nửa đêm.

(Thơ).

       Ở tập Đò Mây 1, người đọc có sự đồng cảm với thơ anh phần đa là ở những trang thơ Lục bát, trong tập này, những câu Lục bát của anh có vẻ như vẫn đầy đặn cái duyên thơ hơn cả:

Tháng Giêng về với hội Lim

Vịn câu quan họ anh tìm người thương

Giao tình Kinh Bắc – Hải Dương

Lục Đầu sóng vỗ nắng vương đôi bờ…

(Về hội Lim)

       Nguyễn Xuân Cảnh ra đi, để lại cho bầu bạn và người thân những chuyến Đò Mây thơ cần mẫn bên đời. Con đò thơ ấy chở cái tình người mộc mạc, chở cái tinh tế hiền lành, thuần hậu nơi anh. Nguyễn Xuân Cảnh – người thơ của bến Tuần Mây, của làng Lâu Động đã về nơi thăm thẳm, nhưng còn mãi nơi đây con Đò Mây thơ đầy nghĩa đọng tình.

Hà Nội, mùa hè Kỷ Hợi, 2019

KLB