Logo

Mơ màng một khúc tình thu

Mơ màng một khúc tình thu

Đồng Lĩnh

(Hội Nhà văn Việt Nam)

          Người ta bảo: Thơ chọn người, cho nên thơ là cái duyên cái nghiệp, là sự đam mê của cõi người, chứ dứt khoát không phải là cái nghề chơi chữ lúc trà dư tửu hậu. Ấy bởi vậy nên trong giới doanh nhân, giữa trùng trùng “bát quái trận đồ” của nền kinh tế thị trường ở ta, vẫn có những hồn thơ đang lặng lẽ ủ chữ ươm câu dâng tặng cõi người này. Nguyễn Thế Minh là một trong những tác giả thơ như vậy của giới doanh nhân Việt Nam hôm nay. Thơ Nguyễn Thế Minh khi vuông vắn nết na trên báo chí, lúc bảng lảng mơ màng ngoài mạng ảo. Thơ anh, in chung, in riêng đều có cả và Khúc tình thu này là tập thơ mới nhất của anh mở trước thềm xuân!

          Với gần 200 trang, Khúc tình thu của Nguyễn Thế Minh được tổ chức thành 4 phần từ bốn dòng cảm xúc, ấy là: Đi qua miền nhớ; Ấm áp gia đình; Tình yêu quê hương đất nước và Nước Nga trong tôi. Chính cách chia mảng miếng ấy tạo ra cho người đọc sự thoáng và gọn, dễ dàng khi tiếp cận với sự phong phú trong nguồn mạch thơ anh.

          Mở nhẹ tập thơ thấy ùa ra từ Khúc tình thu của doanh nhân Nguyễn Thế Minh là làn hương nồng nàn, lao xao những mùa hò hẹn:

Hình như ngoài cửa lao xao

 Mùi hương hoa sữa ngọt ngào đêm nay

Muốn làm ngọn gió heo may

Cùng em đi hết đời này được không? (Khúc hòa tấu).

          Trong Khúc tình thu ấy, song song tồn tại hai thế giới nội – ngoại của tác giả, mỗi nửa mang một chiều tâm cảm khác nhau, như hai nửa âm dương đối lập mà tạo nên sự tròn đầy của Thái cực đồ, để từ hai nửa ấy chừng như hương – hoa – gió – nắng… cũng thấm cái hồn người mà cứ mơ màng thiêm thiếp:

Có căn nhà nho nhỏ

Lặng lẽ đến vô cùng

Chỉ lao xao tiếng gió

Mơ hồ giữa không trung.(Nắng).

          Ngôn ngữ thơ Nguyễn Thế Minh mang đậm nét dung dị, trong sáng, dễ thấm, dễ cảm của thơ tự sự truyền thống. Bởi vậy, trong Khúc tình thu người đọc thường bắt gặp những vuông chữ nhuần nhị, dịu dàng, quen thuộc như lời cổ tích, gói cái buồn vui chênh chao của cõi tình:

Áo anh đã thấm ướt rồi

Mưa em giăng mắc nửa đời trao anh

Cho dù trời đất mong manh

Một mùa mưa nữa chòng chành bên nhau. (Nắng mưa).

Trong mạch thơ tự sự đều đặn kia, đôi chỗ chợt thấy những lát thơ thật đẹp: Thì thào cúc họa mi say

Mơ màng thiếu nữ heo may vui đùa

Đông sang run rẩy gió lùa

Yêu thương ôm trọn một mùa họa mi. (Mùa hoa cúc dại).

          Ấy là mấy cung Lục bát vấn vít nắng mưa, với những mơ màng yêu thương giăng mắc, còn đây là một phiến ngũ ngôn với từng hạt chữ bâng khuâng, đang hắt lên sắc màu yêu thương lấp lánh:

Lời yêu thương bỏ ngỏ

Lấp lánh bên vần thơ

Tình vẫn đẹp mộng mơ

Nhân tình ai quên lãng. (Đêm buồn).

          Đọc Khúc tình thu, thấy câu chữ Nguyễn Thế Minh đã trải mình qua muôn dài vạn rộng trong hành trình của kiếp người, nhưng có lẽ hồn thơ ấy chỉ thăng hoa khi nhập vào “miền xác định” của yêu đương:

Thiếu đi một chút tình duyên

Thừa ra chồng chất ưu phiền mong manh

Gửi nhau lời hứa không thành

Mang theo cô độc năm canh nỗi buồn. (Nợ tình).

Phải là người đã thấu từng cung bậc yêu thương, phải là người làm thơ thật sự, thì mới nhận ra được khoảng khắc giọt thu lăn trên má kẻ đa tình:

Mùa thu đang vội vã

Anh trót lỡ yêu em

Giọt thu lăn trên má

 Ngẩn ngơ ai khép rèm.

 

Người quen trên phố lạ

Xin cùng anh một lần

Mắt tròn to đen nhé

Một góc trời bâng khuâng. (Thơ tình mùa thu).

          Tiếp tục lật mở những mảng riêng của Khúc tình thu, thấy hiện lên từ bóng chữ ấy là dáng mẹ tảo tần khuya sớm:

Mẹ hiền tần tảo mưu sinh/ Bao nhiêu cực khổ bóng hình mẹ che/ Sớm trưa chiều tối bộn bề/ Nuôi đàn con nhỏ vỗ về yêu thương. (Viết về mẹ).

Thấy lồng lộng giữa cao xanh, hình bóng người cha anh hùng, xông pha giữa đạn bom của kinh thành Huế năm xưa:

Mậu Thân thành Huế tưng bừng/ Ba lô, chiếu cỏ… anh hùng xông pha. (Tự hào cha yêu). Thấy đằm đượm bên mé chiều là cái tất bật thủy chung của người vợ giữa bộn bề, nghe “tuổi thanh xuân dần trôi thầm lặng” trước những “bận bịu luôn tay việc cửa nhà”… Trong những trang thơ của miền riêng ấy, còn đầy đặn những tâm tình, chiêm nghiệm, chia sẻ của tác giả cùng con cháu về lẽ sống ở đời và những giá trị của kiếp người trong bể phù sinh.

          Những trang thơ Nguyễn Thế Minh dâng tặng quê hương, mặn mòi cái nết quê xưa thuần hậu. Trong ấy, những sắc màu thân thuộc, đan dệt nên một cung trời quê thăm thẳm yêu thương:

          Mùa hoa xoan tím đầy trời/ Đầu nhà gốc mít xưa ngồi bên nhau/ Trầu cau một nụ hôn đầu/ Nồng nàn bên phượng một màu đỏ tươi. (Về quê).

Ấy là bóng dáng một miền quê cổ tích, còn đây là một nét phố đặc trưng của thành Nam, với những địa danh quen thuộc trong sắc màu thơ hiện đại:

Em bao nhiêu tuổi xuân thì/ Gành hàng hoa/ triền đê ngơ ngác/ Sông Đào/ sóng cuộn phố đêm trở giấc/ Thành Nam/ phố Đò Quan cánh cửa khép hờ. (Thành phố tôi bên gánh hàng hoa).

          Đọc Khúc tình thu, nhận ra trong sắc màu hiện đại của quê hương đất nước hôm nay, có những dấu ấn từ tài năng và tâm huyết của những doanh nhân như Nguyễn Thế Minh:

Mồ hôi rơi xuống đêm ngày/ Sơn Nam áo mới đổi thay tự hào/ Niềm vui phấn khởi biết bao/ Miền quê sáng rực tầm cao vươn dài/ Con đường rộng mở tương lai/ Nhà máy thứ chín, tượng đài thân yêu.(Sơn Nam – chặng đường vinh quang).

          Viết đến đây, bỗng giật mình trước “nỗi doanh nhân” và “niềm thơ” thăm thẳm đang đồng hành trong Nguyễn Thế Minh. Giật mình bởi xưa nay thơ vốn thuộc cái thong dong tĩnh tại, còn việc doanh thương, tiền bạc thì thuộc cái biến động luân chuyển không ngừng. Hai thái cực ấy tương xung như nước với lửa, như âm với dương… ấy vậy mà vẫn có thể song song tồn tại trong một con người. Thơ ơi, trong cái khắc nghiệt của cơ chế thị trường, trong sự hối hả và đào thải liên tục của thời hội nhập, vậy mà một doanh nhân vẫn đam mê và đều đặn sáng tác văn chương, ấy là điều trân quý lắm!

          Trở lại với Khúc tình thu, phần cuối của tập thơ là những hoài niệm về xứ sở bạch dương, nơi doanh nhân Nguyễn Thế Minh đã từng học tập và làm việc. Trong phần thơ này, ta gặp lại tuổi hai mươi của tác giả với những cảm xúc yêu thương từ nước Nga tuyết trắng nhập vào bóng chữ hôm nay:

           Đằng tây sương gió mịt mùng/ Chắn đông sưởi ấm cho hồng môi em/ Nước Nga đông tuyết êm đềm/ Cùng tia nắng nhỏ tan rèm mùa đông. (Hoài niệm). Tuyết trắng xứ bạch dương đang đậu vào từng con chữ, nghe đêm trắng ngày xưa mang về run rẩy nụ hôn đầu: Đêm trắng ngày không tắt/ Trời lạnh, tuyết lạnh đâu/ Nhẹ nhàng bay mí mắt/ Kịp trao nụ hôn đầu…(Tuyết trắng).

          Mấy dòng nho nhỏ đặt làm “Lời cuối sách” với Khúc tình thu của Nguyễn Thế Minh – Một doanh nhân có tâm hồn thi sỹ. Thơ ấy, lấy cái nhân hậu làm nền móng, lấy cái tình người, hồn người làm rường cột. Để rồi từ ấy, một căn nhà thơ vừa thân thuộc vừa mới mẻ mang thương hiệu Nguyễn Thế Minh được dựng lên bên mùa thu bảng lảng. Kia rồi, giữa mây gió mênh mang, từ bậu cửa căn nhà thơ ấy vẫn thấy những con chữ dung dị, chân thành với chất tự sự quen thuộc, đang sẻ chia và tương tác liên tục cùng những nỗi niềm của cuộc sống!

Hà Nội, Tháng Giêng, 2018

ĐL