Logo

Miếng cơm quê – Nguyễn Xuân Dương

Miếng cơm quê từ muôn hạt nghĩa tình

Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên kienlucbat

(Hội Nhà văn Việt Nam)

Miếng cơm quê – Dù được viết bằng 2 loại hình văn học khác nhau, nhưng câu chữ của cả hai miền thơ và văn trong ấy đều được chảy từ một mạch nguồn quê thăm thẳm. Trong nguồn mạch ấy, là những câu chữ thổn thức cùng tình cha nghĩa mẹ, là sự bùi ngùi với muôn nỗi quê xa, là những vui buồn, trăn trở suy tư đa chiều, đa diện từ dâu bể kiếp người, được chắt vào câu chữ, bằng sự trải nghiệm của một cây bút văn chương đã cập tuổi hoàng hôn. iếng cơm quê là tác phẩm mới nhất của Nhà giáo – Nhà thơ Nguyễn Xuân Dương vừa được Hội Nhà văn cấp phép xuất bản trong năm Canh Tý, 2020 này! Nếu như ở những ấn phẩm trước, bạn bè và người đọc chỉ được tiếp cận với ông qua những trang thơ, thì ở lần tái xuất này, người đọc sẽ gặp một Nguyễn Xuân Dương ở cả hai mảng Thơ và Văn xuôi.

Phần I của ấn phẩm Miếng cơm quê là những vần thơ truyền thống mượt mà, nhuần nhuyễn, mang lời ăn tiếng nói của mảnh đất xứ Thanh muôn mùa tần tảo. Chúng ta sẽ gặp ở phần này những câu chữ dung dị, mặn mòi nhưng có sức lay gợi sự đồng cảm, đồng điệu khi tiếp cận bạn đọc: Chìm trong nắng hạ mưa giông/ Gian truân trĩu nặng gánh gồng sụn vai/ Bát cơm độn tháng năm dài/ Thơm ngon tình mẹ buổi mai no lòng…/…/ Mẹ đi về chốn sương tan/ Sắn khoai mãi gợi muôn vàn nhớ thương. (Miếng cơm quê).

Đọc cạn hơn chín mươi trang của ấn phẩm này, thấy thơ Nguyễn Xuân Dương không thiên về sự gầm ghì, dị biệt của câu chữ, cũng không ám ảnh người đọc bằng sự vắt dòng khác lạ, hay những ý thơ cô đặc, hàn lâm, đa chiều… Cứ dung dị, nhịp cũ lời xưa, ông trút mình vào ruột chữ của những thể thơ đã quen thuộc lắm với nhiều thế hệ nước non này: Đất trời mờ mịt giăng sương/ Nụ cười như nắng ấm vương góc trời/ Chập chờn mấy nửa đầy vơi/ Con tim đập rộn như thời chớm yêu/ Ngập ngừng muốn nói bao điều/ Lại im lặng để gió chiều mơn man. (Gặp em trên đỉnh Bà Nà).

Cái nét dung dị, mặn mòi, thấm đẫm hồn quê mà chúng ta đang tiếp cận trong thơ Nguyễn Xuân Dương, cũng chính là nét đặc trưng trong ngôn ngữ thơ của nhiều tác giả của dòng thơ tự sự này. Nét đặc trưng ấy, tưởng như cũ kỹ, như quen thuộc, nhưng lại dễ dàng tiếp cận được với số đông bạn đọc hôm nay: Tháng Ba/ Tiếng chiêng ai vang vọng/ Giục cõi lòng mê say/ Lâng lâng chiều phố núi/ Hương ngọt ngào thơm bay. (Tháng Ba).

Phần II của ấn phẩm Miếng cơm quê là những trang văn ở nhiều thể loại của Nguyễn Xuân Dương. Có chỗ là tản văn, có chỗ là những đoản văn, ghi chép, viết ngắn, tạp luận… Đọc văn của Nhà giáo Nguyễn Xuân Dương ta nhận ra chất thơ mặn mòi cùng sự nhân hậu, nghĩa tình ăm ắp trong ấy. Văn của ông, được dựng lên bằng mạch chữ uyển chuyển, nhiều đoạn viết rất lành và khéo, như tạp luận Mẹ, đoản văn Vị quê, hay tản văn Quê tôi – Chiếc bánh đa vừng…

Trong mạch văn xuôi ngun ngút tình của Miếng cơm quê, có rất nhiều câu, nhiều đoạn, khiến lòng ta chùng lại: …Mẹ nằm xuống cùng nỗi nhớ thương con. Mẹ mang niềm yêu thương vô bờ bến ấy về cõi xa xăm, khi con đang vô tư với thói đời cám dỗ… (Mẹ). Đấy là những dòng luận được tách ra từ một chương luận về sự vĩ đại của người mẹ, còn đây là những dòng văn được dẫn ra từ một chương viết ngắn mang hương vị quê nhà: Em gái quê hương ơi! Anh mang ơn em trọn đời. Em là bến lành neo đậu hồn anh những tháng ngày phiêu bạt. Em là tình yêu quê hương sâu đậm trong anh. Em là trái khế vàng thơm ngọt… (Vị quê).

Mấy lời nho nhỏ mở trước ấn phẩm Miếng cơm quê là sự đồng cảm của người viết cùng với văn chương của một Nhà giáo, Nhà thơ xứ Tây Nguyên. Thơ ấy, văn ấy, hẳn rồi còn rất nhiều điều để bạn bè và người đọc vân vi bày tỏ.

Xin trân trọng giới thiệu ấn phẩm Miếng cơm quê tới bạn đọc!

Hà Nội 06/2020

K.L.B