Logo

Hương quê

Hương quê

Đồng Lĩnh

(Hội Nhà văn Việt Nam)

 

      Trong bể phù sinh, khi tuổi chiều chạm đến, thì thường cũng là lúc những câu thơ mong manh lắng xuống kiếp người. Rồi từ cái hồn thơ ấy, cộng với sự ngả ngấu từ ký ức của một đời xuôi ngược mà rất nhiều những bài thơ được khai sinh trong tuổi xế chiều. Thơ của tuổi chiều có thể không mang cái thiên tư của những cây bút mắc nghiệp thơ, nhưng chắc chắn, đó là kết quả từ cái mối duyên giữa thơ và người trong cuộc đời này. Tác giả Lê Thanh Luận là một cây bút ở tuổi chiều, đang tương tác cùng thơ và đời qua một mối duyên thơ như thế. Và ấn phẩm thơ Hương quê mà bạn đọc đang nâng mở trên tay, chính là kết quả từ những tháng ngày dan díu cùng thơ của anh.

      Hương quê thơ với hơn một trăm trang mỏng mảnh, gói những cảm xúc thơ về Tổ quốc, về quê hương và mẹ, về tình yêu, tình bạn. Đằm sâu trong thơ ấy, còn là những trở trăn, chia sẻ của tác giả cùng buồn vui muôn nỗi của kiếp người trong thời hội nhập hôm nay. Không có những câu chữ ám động, không nhiều những thớ chữ tích hợp đa chiều, đa diện… Thơ Lê Thanh Luận đến với người đọc bằng cái mộc mạc, chân thành của câu chữ, và hơn hết là cái tình thơ mà người viết dâng vào cuộc đời này!

      Mở một trang Hương quê thơ, thấy hiện lên một cung chiều bình dị trong buổi hoàng hôn:

Chiều nghiêng xanh tím hoàng hôn/ Chim bay về tổ dập dờn mùa sang/ Đồng quê xanh đến mơ màng/ Chất đầy nỗi nhớ ngỡ ngàng hương quê. (Chiều quê).

      Trong cung chiều ấy, thấy thấp thoáng một làn mưa thăm thẳm, mưa ấy trong veo những giọt tình nhỏ vào thầm lặng:

Mưa rơi ướt áo em rồi/ Ước làm ô để cả đời che mưa/ Dãi dầu mưa nắng sớm trưa/ Bên trong, bên đục sông xưa một thời. (Chỉ là).

      Sau cung chiều quê thăm thẳm những mưa thương gió nhớ kia, bỗng thấy một vầng trăng quê rờ rỡ hiện về, dưới bóng trăng ấy là những hình ảnh đặc trưng của một vùng quê cổ tích:

Trăng nghiêng soi bóng bên hè

Gió lay vuốt nhẹ hàng tre rì rào

Sân đình giếng nước nghiêng chao

Em ơi, còn nhớ thuở nào trăng quê?…

(Trăng quê)

      Này thơ ơi, quê đấy, mà tình đấy, ngỡ là tả cảnh mà đầy vơi là tình đấy. Điểm chung thường thấy trong thơ tình của tuổi chiều là sự kín đáo, nhẹ nhàng… và thơ về chủ đề tình yêu của tác giả Lê Thanh Luận cũng không phải là ngoại lệ. Trong mảng thơ này, câu chữ thơ anh dường như lắng xuống bởi sức nặng của nghĩa, của tình, tuyệt nhiên không thấy cái hừng hực sôi sục lan trong ruột chữ: Một vùng trời đất mênh mông/ Chao nghiêng con sóng trải lòng cùng thơ/ Em về xanh thẳm ước mơ/ Hồ Tây ơi, đẹp ngẩn ngơ lòng người. (Hồ Tây chiều nay). Tình thơ ấy, đã thoát khỏi cái nhục dục thường tình, những ý nguyện của yêu thương đã tự lọc trong mình khi nhập vào con chữ: Thèm một vạt nắng ấm/ Rạo rực chiều bên nhau/ Hong tình ta đằm thắm/ Ôi hè về tháng năm. (Hè về).

      Trải suốt tập Hương quê là cái chất thơ mộc mạc, chân thành như vậy. Thơ ấy, nhiều chỗ như được xắt ra từ đâu đó trong ký ức của tác giả… Đọc thơ tình ấy, thấy cái dung dị hiển ngôn của chữ nghĩa đang căng mình chở cái tình dạt dào trong khuôn tấc truyền thống: Vui cùng bè bạn người ơi/ Qua bao năm tháng tuyệt vời sao quên/ Vít cần đầu chụm kề bên/ Tình em uống cạn, say mềm nhớ thương. (Chung vui).

      Lật mở từng trang Hương quê thơm thảo, ta gặp những nỗi niềm của một người thơ trước bộn bề cuộc sống này. Này đây, xam xám một dáng ngủ ngồi của tuổi thơ như khắc vào bức tranh hối hả, ồn ã của phố phường thời hội nhập:

Ngủ ngồi ư/ Gọi mãi chẳng ai nghe/ Cũng vì lo/ Mưu sinh cuộc sống/ Em lăn lóc buôn bán vỉa hè/ Suốt cả ngày/ Em ngồi trông ngóng. (Em bé ơi).

      Này đây, tươi tắn một nét quê hương miền Trung trong thời kỳ đổi mới: Rừng cây chống cát xanh rờn/ Nhà nhà ngói đỏ nhớ ơn Cụ Hồ/ Trường làng trẻ nhỏ bi bô/ Nhân niềm vui mới vô bờ em ơi/ Biển vui sóng gọi chào mời. (Xóm chài quê tôi)… Trong mảng thơ thế sự, có rất nhiều những bức tranh thơ sinh động và tương phản như thế xuất hiện trong một Hương quê thơ mộc mạc ân tình. Không tô hồng, không làm méo mó hiện thực, thơ Lê Thanh Luận là sự cập nhật và sẻ chia những nỗi người, nỗi đời chân chất từ cuộc sống này…

      Mấy dòng dẫn nhập và cảm nhận cùng làn Hương quê thơ mộc mạc. Dẫu biết, trong cái huyền ảo và thi vị của thơ ca, thì ngôn ngữ, ý tứ thơ của người thơ Lê Thanh Luận chưa phải là những bài thơ ấn tượng và độc đáo. Nhưng sự tương tác giữa thi ca và cuộc sống hôm nay qua những trang thơ của tác giả Lê Thanh Luận bằng cái chân tình và hồn hậu của của một hồn thơ thì rất đáng ghi nhận và chia sẻ.

ĐL

Hà Nội, mùa hè, 2019