Logo

Cụng ly

📣📌Sách hay từ Đất Việt!

         Hiện tại, Công ty Cổ phần Văn hóa Đất Việt đang #phát_hành tập thơ #CỤNG_LY của nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm. 
Cụng ly là tập thơ được viết hoàn toàn bằng thể lục bát với những câu chuyện đời tưởng “xa tận chân trời” mà hóa ra “gần ngay trước mắt”.
🔖Sách có giá: 105.000đ
📱Bạn đọc có thể mua trực tiếp tại Công ty – Số 17, ngõ 295 Lĩnh Nam, Hoàng Mai, Hà Nội; ĐT: 0399943826
hoặc Inbox.
😍Mua từ 10 cuốn trở lên sẽ được chiết khấu!

LỜI GIỚI THIỆU 

(Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên – Kienlucbat, Hội Nhà văn Việt Nam)

         Nguyễn Minh Khiêm là một Nhà thơ xứ Thanh có nhiều thành tựu về Văn học. Ông được bạn đọc biết đến qua hàng chục tác phẩm thơ, văn cùng hàng loạt giải thưởng danh giá về văn chương trên cả nước. 
        Trong sự nghiệp thơ của mình, suốt mấy mươi năm qua, Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm đã neo vào lòng bạn đọc bằng những trang thơ thế sự đầy ắp cảm xúc. Là một cây bút thành công với nhiều thể loại văn học, thăm thẳm trong bóng chữ của Nguyễn Minh Khiêm là tình yêu Tổ quốc, là trách nhiệm đối với dân tộc, là đầy đặn những yêu tin và chia sẻ với nỗi đời, nỗi người trong bể phù sinh.
         Thi sỹ Nguyễn Minh Khiêm đã khá thành công trong quá trình sáng tạo, làm mới ngôn ngữ thơ truyền thống nói chung và thơ Lục bát nói riêng. Chính vì lẽ ấy mà Công ty Văn hóa Đất Việt đã chọn tập thơ Cụng ly được Nguyễn Minh Khiêm viết hoàn toàn bằng thơ Lục bát để tái bản và phát hành.
         Thưa bạn đọc quý mến!
         Thơ Việt Nam hôm nay đang hừng hực cùng sự đổi mới, mỗi ngày đi qua lại có hàng ngàn bài thơ được đăng tải trên báo chí và mạng xã hội…Giữa bộn bề thơ ấy, để tìm được những trang thơ thật sự có giá trị nghệ thuật và tư tưởng cùng sự sáng tạo về ngôn ngữ thơ thì hoàn toàn không dễ! Chúng tôi tin rằng Cụng ly là một tập thơ xứng đáng xuất hiện trang trọng trên giá sách của người yêu thơ và bạn đọc hôm nay. 
         Công ty Văn hóa Đất Việt xin cảm ơn sự hợp tác của Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm và trân trọng giới thiệu thi phẩm Cụng ly cùng bạn đọc.

Hà Nội, mùa hè 2019
Nguyễn Thế Kiên Kienlucbat
Chủ nhiệm các dự án xuất bản tại Cty Văn hóa Đất Việt.

CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN MINH KHIÊM

CỤNG LY

Bây giờ ta rót cho nhau
Bao nhiêu khoảng lặng thẳm sâu cuộc đời
Được say những những đoạn không lời
Được ngây ngất chỗ không người tụng ca.

Bồ hòn ta cụng với ta
Phận cày dệt gấm thêu hoa cũng cày!
Giọt nào toàn tiếng vỗ tay
Giọt nào mất trắng cả ngày lẫn đêm?

Bao nhiêu mảnh vỡ trong tim
Rót ra nào cụng cho mềm chồi non
Sẻ chia những cái chẳng còn
Cho giàu có lại nỗi buồn xác xơ.

Uống cho say thuở ngu ngơ
Bao nhiêu gai nhọn đến giờ mới đau!
Ủ men năm tháng úa nhàu
Bão giông quật xác mái đầu lại xanh.

Cuộc cờ sau lúc tàn canh
Tốt, vua tất cả trở thành đồ chơi
Dấu chân nhặt dưới phận người
Mỗi thằng một mảnh. Xin mời: Cụng ly!

NHẶT CÂU HÁT CŨ ĐÁNH RƠI

Nhặt câu hát cũ đánh rơi
Gối đầu cho đỡ lệch người xa quê
Trầu cau đón bóng mẹ về
Cày bừa bên bố ngồi vê thuốc lào
Em ra thả tóc cầu ao
Cho ếch đáy giếng đớp sao trên trời!

Xa quê mấy chục năm rồi
Mài sắt mà chẳng nên dùi nên kim!
Thác ghềnh cứ đổ trong tim
Đốt bao nhiêu đuốc đi tìm quả mơ.

Tướp mình thành sợi thành tơ 
Dệt trăm tấm lưới giăng bờ chiêm bao!
Hồn làng vỡ chỗ ca dao
Chỗ vênh tục ngữ, chỗ nhào tiếng ru!

Vẫn là thịt bắp vai u
Đại dương chẳng tới, ao tù chẳng qua!
Nhuộm tóc chẳng giấu được già
Bẻ ra cái bánh vẫn là nhân xưa!

Nồm nam một tiếng võng đưa
Giật mình như tiếng mẹ vừa à ơi!
Nhặt câu hát cũ đánh rơi
Gối đầu cho đỡ lệch người xa quê.

CHẠY VIỆC CHO CON

Biết là sẽ hết thanh cao
Hết liêm chính, hết tự hào thẳng ngay
Hết ý đẹp, hết lời hay
Sáng trong, mẫu mực khói mây chẳng còn!
Đem tiền chạy việc cho con
Niềm vui đứt ruột, nỗi buồn nẫu xương!
Đi đâu cũng “Bác dẫn đường”!
Qua bao nhiêu cửa, bao phường quỷ ma!
Hạ mình vái lạy gần xa
Càng nhiều lần đếm, mặn mà càng cao!
Tiền đồ theo mức phong bao
Khi ra lễ tạ, khi vào cảm ơn!
Tưởng rằng bom đạn Trường Sơn
Rèn thành sắt đá chẳng sờn trung kiên
Ai ngờ về với đồng tiền
Sơn Tinh, Thánh Gióng đảo điên trăm vòng!
Cứ như siêu bão quét lòng
Bao nhiêu đổ vỡ tụ trong nỗi buồn!
Một lần chạy việc cho con
Trăm lần tự hỏi có còn mình không?

TỪ RỪNG RA PHỐ

Sống trong rừng rú quen rồi
Ra nơi phố xá thành người lơ ngơ!
Cốc bia cũng lắm bến bờ
Cổng nhà cũng lắm kiểu chờ bấm chuông
Nắm tay cũng nắm tay suông
Tưởng ghì thật chặt hóa buông lúc nào!
Đến nhà chức trọng quyền cao
Chỉ thấy vợ xếp ra chào bà con!
Cổng sau kín mít thì còn
Cổng trước mở lại núi non điệp trùng!
Càng phơi gan ruột thật lòng
Đời càng khốn đốn bởi vòng kim cô.
Trăm nghìn cái cách tung hô
Cái đặt lên bệ, cái xô xuống ghềnh!
Kẻ chuyên móc túi dân lành
Lại không phải bọn lưu manh xe tàu.
Cứ hoa mắt bởi đèn màu
Chỗ nào cũng thấy thi nhau tuýt còi!

MẸ ĐỐP

Chịu mày đấy, mẹ Đốp ơi!
Váy mình cứ bốc miệng người bỏ vô!

Giữa đình thân độc, thế cô,
Chửi người… mặt cứ tỉnh khô như là…
Bụng quan, bụng quỷ, bụng ma
Mày thâu tóm hết. Thật là cao tay!
Từ thằng tỉnh đến thằng say,
Tao ngờ cái dải yếm mày nó khôn.
Giết người để tiếng cười chôn!
Cái mõ giả vía, giả hồn mày thôi.

Nhất mày đấy, mẹ Đốp ơi!
Ngày xưa giá rộng sân chơi đến giờ…
Chắc tao cũng chẳng bất ngờ
Thấy từ trong ấy bò ra khối thằng…
Mình mày lập một bảo tàng
Với một cái váy vén ngang giữa đình!

XIN VỀ NHẬN LẠI

Mở trang nhật kí trên tay
Chữ nào cũng chạm những ngày bom rung
Chữ thì bom dựng dòng sông
Chữ thì lửa đỏ vặn cong thành cầu
Chữ thì máu đẫm chiến hào
Chữ thì thương tật qua bao tháng ngày
Hỡi ai những tháng năm này
Lần theo trang chữ về đây nhận mình
Ai trong màu lá cỏ xanh
Ai thành ngọn gió, ai thành phù sa
Ai thành quả, ai thành hoa
Ai thành cát sỏi trải ra lót đường
Ai thành tượng, ai thành gương
Ai cầm liềm hái, ai giương cờ hồng
Đã bom đạn với Hàm Rồng
Đắng cay chua ngọt cũng trong một nhà
Chữ này giọt máu thấm ra
Lột mưa lột nắng để mà nhận nhau
Nếu đất còn nỗi niềm đau
Chữ xin chữa vết thương sâu chóng lành
Nếu cây lá đã lìa cành
Chữ xin dâng nhựa cho xanh vào chồi
Nếu mây còn ám chân trời
Chữ xin làm nắng về soi cổng làng
Xin trao lại ánh trăng vàng
Trầu cau đến hẹn lại vang điệu hò
Đá tai mèo lại đơm hoa
Phong lan núi Ngọc nở qua núi Rồng
Những gì khuất lấp đáy sông
Thành phù sa hát về đồng trĩu vai
Những gì khóe mắt còn cay
Thành tia nắng sớm trao tay nụ cười
Các anh ơi, các chị ơi!
Xin về nhận lại một thời thanh xuân.

(Bài đạt giải A – cuộc thi thơ của T/c VNQĐ.)

NGƯỜI LÍNH
– Kính tặng anh Lê Quang Chọn. Hoằng Hóa-

Tưởng rằng kết thúc chiến tranh
Hạnh phúc sống giữa gia đình… như mơ!
Nào hay hơn sóng xô bờ
Bão không có gió… xác xơ cây tàn!
Mình anh thành một binh đoàn
Lặng im tháo gỡ trăm ngàn nỗi đau!
Cái thì chìm dưới thẳm sâu
Cái thì thả nổi trong câu bông đùa
Cái thì như súng cướp cò
Cái như bộc phá bất ngờ chuyển rung!
Cứ huơ hoác, cứ rỗng không
Chạm đâu cũng ngỡ chạm thùng thuốc bom!
Con thì chất độc da cam
Vợ thì quần quật cả năm không cười!
Mong được hàng xóm đến chơi
Lại sợ than lửa trong lời bùng lên!
Gói quà cũng vọng sấm rền
Bên giường mà giống ở bên chiến hào!
Khẽ nghe ú ớ lao vào
Khẽ nghe đập chiếu là bao vấn đề!
Từ khi ở chiến trường về
Anh như người lính chưa hề ra quân!
Mình anh thành một binh đoàn
Lặng im tháo gỡ trăm ngàn nỗi đau!