Logo

Biền biệt phía chân trời – Trần Phan Dương

ĐÔI LỜI CỦA TÁC GIẢ VỚI BẠN ĐỌC

 

       Cùng quý vị và bạn đọc thân mến!

       Tháng tư, kỷ niệm 46 năm, ngày giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước đang đến gần. Tâm trạng của tôi cũng như những người đã từng vượt Trường Sơn tham gia chiến tranh, không khỏi xúc động, bồi hồi…

       Ngày ấy, chúng tôi đều ở tuổi đôi mươi, hăm hở lên đường với một sự tự nguyện và mục đích cao cả. Không ai bảo ai, rất nhiều người trong chúng tôi đều giữ trong ba lô một hoặc hai cuốn sổ để viết nhật ký hoặc làm thơ. Thật khó có thể cắt nghĩa, trong đạn bom ác liệt và cận kề với cái chết như thế, những lúc yên tĩnh, chúng tôi vẫn hí hoáy viết nhật ký và làm thơ. Có lẽ vì niềm tin và sự quyết tâm của một thế hệ đã tạo cho từng cá nhân chúng tôi tinh thần chiến đấu và lạc quan như thế.

       Tôi cũng đã làm thơ như nhiều đồng đội, những bài thơ viết ra là những cảm xúc nhất thời, khi hào sảng, lúc vui buồn, đôi khi cũng uỷ mị như cái tuổi 20 vốn có. Thơ tôi viết như một dòng chảy tự sự, không nhiều hư cấu, cố gắng mô tả những suy nghĩ cảm xúc chân thật nhất như người viết nhật ký. Vậy nên tôi coi đây là “Những bài thơ viết trong chiến tranh” chứ không phải “Những bài thơ viết về chiến tranh”.

       Những bài thơ đến nay cũng đã có tuổi đời trên dưới 50 năm.

       Như tôi đã đề cập ở phần đầu, rất nhiều đồng đội của tôi cũng đã làm thơ và viết nhật ký, nhưng rất nhiều người trong số họ đã hy sinh. Thơ và nhật ký của họ mãi mãi không còn trên cuộc đời này.

       Một số đồng đội còn được trở về sau chiến tranh, họ còn rất nhiều ký ức, nhưng không thể viết thành thơ hoặc có làm thơ nhưng cũng bị thất lạc theo thời gian.

       Chính vì những lý do trên, tôi muốn đăng một phần trong rất nhiều bài thơ được viết trong chiến tranh để chia sẻ cùng đồng đội, tri ân những người đã hy sinh mà cả thơ và thân xác của họ vẫn còn nằm lại đâu đó trên những cánh rừng, trận địa xa xôi…

       Tên tập thơ là BIỀN BIỆT PHÍA CHÂN TRỜI.

       Nếu ai đã từng đi qua chiến tranh, sẽ hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai từ “biền biệt”. Khi vượt Trường Sơn đi chiến đấu, có nghĩa là phải chấp nhận hy sinh, có nghĩa là thông tin từ phía gia đình sẽ bị đứt đoạn. Quả thực đã có hàng vạn chiến sỹ đã “biền biệt” ra đi vì nghĩa lớn.

       Để tôn trọng những bài thơ được viết cách đây mấy chục năm, tôi rất hạn chế chỉnh sửa. Có chăng chỉ là sửa lỗi chính tả, ngắt đoạn cho dễ đọc để bạn đọc cảm nhận được “văn phong” của một chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời ghế nhà trường.

       Tôi cũng đưa những bài thơ tình vào tập thơ này để bạn đọc (nhất là bạn đọc trẻ) hiểu thêm về một lớp người lên đường ra trận ngoài phụng sự lý tưởng, họ vẫn có một tâm hồn lãng mạn, biết yêu thương, rung động trước cảnh vật và con người.

       Mong quý vị và bạn đọc bỏ qua những khiếm khuyết về nghệ thuật trong tập thơ này. Bởi mục đích ra mắt tập thơ là để bạn đọc hiểu thêm, người ta trận không phải chỉ khô khan cùng cây súng mà ở đó là tình đồng đội, những cảm xúc, vui buồn “rất cá nhân”. Có như vậy mới là con người đúng nghĩa.

       Tập thơ này cũng là món quà ký ức chia sẻ cùng các đồng đội nhân dịp kỷ niệm 46 năm, ngày giải phóng Miền Nam 30/4/1975, những người còn sống và cả những người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh cứu nước. Sau gần 50 năm họ vẫn “BIỀN BIỆT PHÍA CHÂN TRỜI”…

       Kính chúc quý vị và bạn đọc sức khoẻ và hạnh phúc!

 

Hà Nội, tháng 4/2021

T.P.D

 

 

GIỮ TRỌN MÙA XUÂN

 

Từ tuyến lửa Cực Nam

Tôi viết bài thơ đón mừng xuân mới

Khi cả nước súng khoác vai, ra đi như hội

Và trên khắp các nẻo đường, dồn dập súng tiến công

Tổ quốc vào xuân vẫn hiên ngang dáng đứng

Lẫm liệt, kiên cường của thế bốn ngàn năm

Trong bão đạn, mưa bom càng vững vàng tay súng

Tiêu diệt quân thù, giành lấy đất cha ông!

Tôi muốn hỏi từng gốc cây, ngọn cỏ

Từng tuyến đường mòn, con suối, dòng sông

Từng đoạn chiến hào, từng hố bom loang lổ

Bao đóa hoa xuân, bao sự tích anh hùng?

Hôm nay,

Chúng con bước vào xuân cùng đất nước

Đường vào xuân là đường lên phía trước

“Không gì quý hơn độc lập tự do”

Con lại vẳng nghe tiếng nói Bác Hồ

Bác của chúng con hiền từ còn đó

Cùng chúng con trong nhịp bước hành quân

 

Ôi, xanh biếc tương lai, niềm tin chói đỏ

Bác đang chỉ đường chúng cháu vào xuân!

Tiền tuyến ơi, hôm nay sao rạo rực

Từ đỉnh Trường Sơn đến góc chiến hào

Sức mạnh dồn lên con tim lồng ngực

Ngàn xác quân thù gục dưới ánh cờ sao!

Ơi mùa xuân,

Ta sẽ nâng niu người trong muôn vàn tiếng hát

Đối với ta, mùa xuân là bất diệt

Ta nuôi mùa xuân bằng bão lửa tấn công

Ta giữ mùa xuân trong sắc cờ hồng!

Chào mùa xuân!

Ta gài bông hoa chiến công lên nòng súng

Chào đội ngũ gái trai đang hối hả lên đường

Hãy nhằm thẳng quân thù, đạp lên đầu chúng

Cho ngàn hoa rực rỡ khắp quê hương

Giữ trọn mùa xuân trên Tổ Quốc yêu thương!

 

Chiến trường Nam Trung Bộ

Xuân 1971