Logo

Bến tình gửi lại chiều nay…

Bến tình gửi lại chiều nay(1)

 

Người Đồng chiêm

(Hội Nhà văn Việt Nam)

 

        Trên tay ta là tập thơ Bến tình của đôi bạn đời – bạn thơ: Xuân Cảnh và Thúy Cải. Giữa hai tâm hồn thơ ấy trải suốt mấy mươi năm qua, là thủy chung mặn nồng với tình chồng nghĩa vợ, là những chuyến ngược xuôi bồng bềnh thi vị cùng tình câu, ý chữ trên khắp các chiếu thơ trong tuổi xế chiều.

        Nguyễn Xuân Cảnh yêu thơ và làm thơ từ tuổi hoa niên, thơ là một nguồn “quyền lực mềm” đã dìu đỡ đời anh đi qua bao bão giông khốn khó. Còn với Nguyễn Thúy Cải, có phải chăng vì yêu thơ, yêu anh mà những câu thơ của chị mới được sinh thành.

        Tập thơ Bến tình này với sáu mươi hai phiến tình thơ, là tập thơ in chung đầu tiên của hai người bạn đời, bạn thơ ấy. Và lúc này đây, khi những trang thơ mỏng mảnh của Bến tình đậu về tay bạn đọc, thì cũng đã hơn một năm, người thơ Xuân Cảnh theo cánh Đò Mây về bên kia thế giới. Âm dương cách trở, sinh tử vốn lẽ thường, cái chết dẫu lớn đến thế nào, nhưng đọc thơ Bến tình, ta tin rằng sự sinh ly tử biệt kia chả thể nào chia cách được nghĩa tình phu – phụ của một đôi vợ chồng thơ!

        Đọc Bến tình thơ, gặp những câu chữ mộc mạc, chân thành của Nguyễn Xuân Cảnh chở mầm hạt của yêu thương, gieo thổn thức trong những trang tình:

Ta muốn trút vào em

Cả tấm lòng chân thật

Lời nghẹn ứ trong tim

Tình tràn qua khóe mắt.

(Em ơi, nhớ lấy)

        Thơ tình của Nguyễn Xuân Cảnh không ồn ã, không ào ạt bởi cảm xúc từ những ngọn sóng tình. Sinh thời, anh luôn ân cần nhỏ nhẹ, tinh tế với bằng hữu gần xa, nên cái lối thơ ấy là nết người từ anh ươm ủ vào câu chữ:

Chờ em ở bến Tuần Mây

Trời chiều đông khách, đò đầy chưa sang

Hoàng hôn vương sợi nắng vàng

Sợi buông theo nước, sợi choàng vai em.

Sông Kinh chảy giữa êm đềm

Con phà tần tảo nối miền yêu thương.

(Chờ em).

        Nửa sau của Bến tình thơ, ta gặp những câu chữ rưng rức lời yêu trong minh dương cách trở, những câu thơ thăm thẳm nỗi niềm yêu từ cõi trần gian gửi người nơi chín suối:

Em đợi anh về ngủ mới ngon

Để mơ lại cái tuổi trăng tròn

Tràn trề sức sống tình xuân trẻ

Cho lòng quả phụ khỏi héo hon.

(Đợi anh)

        Thơ Thúy Cải, câu chữ đâu có gì là lớn lao to tát, chẳng thấy gì là dấu viết của sự trau chuốt, gò nắn, ấy vậy nhưng, tự lòng chữ ấy đã vang ngân và thổn thức bởi tình yêu chồng được chị lồng trong mỗi ý thơ, bởi nỗi mất mát chia ly quặn vào câu chữ:

Về đi anh về với em đi

Nơi xa xăm ấy có gì vui đâu

Về đi nối lại nhịp cầu

Đêm thu bớt lạnh, ngày sầu không theo…

(Về đi).

        Đọc thơ của chị Thúy Cải trong tập Bến tình này (và cả những sáng tác mới của chị đăng trên mạng xã hội facebook) mới thấy, hình như thơ chị ngày một đầy đọng và lay gợi hơn. Cũng phải thôi, bởi những câu thơ hay thường sinh ra từ phía niềm đau và nỗi buồn của kiếp người, nên tiền nhân bảo thơ chia sẻ cùng với nỗi người là vậy! Hình như trong những câu chữ thơ chị viết gần đây có cả hồn của anh cùng nhập vọng:

Giậu quê còn gói tiếng ve

Nhân gian buộc lại hàng tre thuở nào

Bồi hồi một khúc ca dao

Mưa nghèn nghẹn giọt rót vào hồn quê.

(Hồn quê).

        “Bến tình gửi lại chiều nay/ Hoàng hôn nhuộm tím những ngày xưa xa”. Xin mượn đôi câu thơ của chị Thúy Cải để khép lại mấy dòng dẫn nhập trước lối về Bến tình thơ.  Đọc thơ của anh chị Xuân Cảnh và Thúy Cải, tôi trân trọng lắm cái nghĩa đời, cái tình thơ mà họ đã dành cho nhau trong suốt cuộc người này. Rồi mai đây, xác thân nào cũng về cát bụi, nhưng hồn vía yêu thương thì còn lưu luyến mãi trong những cung đàn, giọng hát, những tấm tình thơ như thế này này gửi lại bến trần gian!

 

Hà Nội, mùa hè Kỷ Hợi, 2019

NĐC

(1) Tiêu đề bài viết là một câu thơ của tác giả Nguyễn Thúy Cải.