Logo

Bàn tròn thơ Đất Việt – Thi sỹ Trần Hồng Giang

Dặm ngàn Đất Việt số 20 trân trọng giới thiệu!

LTS: Trong dòng chảy của cuộc sống thời 4.0, thơ Việt Nam hôm nay đang ào ạt những chuyển mình. Rất nhiều sự thể nghiệm, rất nhiều tìm tòi của đội ngũ những người làm thơ hôm nay đã và đang mang đến một gương mặt mới, một sức tải mới cho thơ Việt hôm nay, đó là điều đáng ghi nhận. Có thể nói rằng: Thơ tồn tại và hấp dẫn hơn qua những cuộc cách tân liên tục, cái mới cần liên tục sinh ra ngay trong mỗi cá thể thơ. Bắt đầu từ số này, Đất Việt sẽ mở mục Bàn tròn thơ Đất Việt. Trong mục này, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu sáng tác và quan điểm sáng tác của một số gương mặt thơ đương đại đang tích cực đổi mới thơ mình, và ít nhiều đã có những thành công được ghi nhận. Chúng tôi rất mong nhận được sự tương tác tích cực từ các nhà thơ và bạn đọc.

(Đất Việt)

Thi sỹ Trần Hồng Giang

(Hội VHNT Nam Định)

Thi sỹ Trần Hồng Giang là một “dị nhân” đích thực của thời nay. Trong anh là một trí tuệ siêu việt, một tài năng thiên bẩm, bởi vậy nên từ văn xuôi đến thơ ca… mảng nào anh cũng chạm đến những thành công. Hàng loạt giải thưởng uy tín về VHNT của anh đã khẳng định điều đó. Với thi ca, sự pha trộn giữa hiện đại và truyền thống trong câu chữ thơ anh đã làm nên thương hiệu thơ của Trần Hồng Giang từ vài chục năm trở lại đây.

 

 

NGƯỢC CHIỀU XUÂN

 

Ơi này em, mùa xuân ơi!

Lối về giăng mắc ngày trôi hững hờ

 

Dòng sông mềm lả bến chờ

Chạnh lòng thương một phía bờ khuyết hao

 

Em đi núi lở sóng trào

Xuân còn níu lại được bao nét ngày

 

Ánh chiều lọt qua kẽ mây

Chợt nghe đau những vơi đầy thế nhân

 

Dùng dằng líu ríu đôi chân

Ngược chiều về với mùa xuân cho đành.

 

 

TÌNH XUÂN

 

Xuân đi xuân đến, thắm ngời lá hoa

Tình say cơn mộng gió sương nhạt nhòa

Bờ môi khát nhớ mong thầm người xa…

 

Tình xuân ăm ắp những câu hẹn chờ

Người đi người ở thuyền xa bến bờ

Giữa hai nẻo nhớ xuân đầy niềm mơ

 

Không là ảo vọng, không là chiêm bao

Sắc xuân hiện hữu, lời xuân ngọt ngào

Thiết tha mời gọi tình này gửi trao

 

Này bao xao xuyến đắm mơ ngày xuân

Này ai mê mải phiêu du đường trần

Có hay đời vẫn còn bao thăng trầm

 

Thời gian như mộng vội vàng lướt qua

Lòng nghe thổn thức giữa yêu thương và…

Xuân ơi ở lại bên đời cùng ta!

 

 

NHỊP BƯỚC MÙA XUÂN

 

Tôi đã thấy bước mùa xuân đi vội vã

Trong nhịp thời gian hối hả

Trên lối đi lem luốc bụi đời…

 

Tôi đã thấy lời chia ly trên đôi môi

Tiếng yêu thương rệu rã

Với con tim mệt lả…

 

Tôi đã thấy mẹ tôi ngồi bấm đốt tay

Đếm tháng đếm ngày

Mong những mầm cây mỗi ngày thêm lớn…

 

Và tôi cũng thấy những tia nắng sớm

Chẳng còn mấy lung linh

Như khi xuân đang hiện hữu bên mình

Khi bình minh của ngày vừa ló rạng

Gieo nguồn ánh sáng

Cho muôn loài sinh sôi…

 

Mùa xuân ơi, mùa xuân ơi!…

Có phải chăng vì lẽ đời đắng đót

Và mắt ai cay mềm xa xót?…

 

Mùa xuân ơi, hãy nán lại bước chân

Cho ai vẫn bên ai xích lại thật gần

Cho tóc mẹ tôi xanh trở lại

Cho tình nhân say trong niềm ân ái

Như lúc còn xuân

 

Và nhịp đời vẫn còn mãi rung ngân

Những gương mặt ngời lên sắc thắm

Trời lại gieo nắng ấm…

 

Trần Hồng Giang