Logo

Bàn tròn thơ Đất Việt – Thi sỹ Nguyễn Thế Kiên

Dặm ngàn Đất Việt số 20 trân trọng giới thiệu!

LTS: Trong dòng chảy của cuộc sống thời 4.0, thơ Việt Nam hôm nay đang ào ạt những chuyển mình. Rất nhiều sự thể nghiệm, rất nhiều tìm tòi của đội ngũ những người làm thơ hôm nay đã và đang mang đến một gương mặt mới, một sức tải mới cho thơ Việt hôm nay, đó là điều đáng ghi nhận. Có thể nói rằng: Thơ tồn tại và hấp dẫn hơn qua những cuộc cách tân liên tục, cái mới cần liên tục sinh ra ngay trong mỗi cá thể thơ. Bắt đầu từ số này, Đất Việt sẽ mở mục Bàn tròn thơ Đất Việt. Trong mục này, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu sáng tác và quan điểm sáng tác của một số gương mặt thơ đương đại đang tích cực đổi mới thơ mình, và ít nhiều đã có những thành công được ghi nhận. Chúng tôi rất mong nhận được sự tương tác tích cực từ các nhà thơ và bạn đọc.

(Đất Việt)

Thi sỹ Nguyễn Thế Kiên

(Hội Nhà văn Việt Nam)

 

“… Viết là một nhu cầu để giải tỏa chính mình. Trước tiên là giải tỏa đã, rồi nếu sự giải toả ấy chạm được đến người đọc là quý lắm. Văn chương nói chung và thơ nói riêng, ngoài cái sự giải tỏa cá nhân còn là trách nhiệm và bổn phận của người viết, của công dân đối với cuộc sống, Tổ quốc và Dân tộc mình…”

 

 

 

THẾ NÀY…

 

Có là một dịu dàng không

Hoa tim tím…

kệ mùa đông vẫn còn.

 

Thế này, anh mãi còn son

Ấy là kể với núi non, thế thời

Kệ cho những cái già rồi

Chỗ cau có, chỗ than “đời đểu ta…”.

 

Thế này anh với muôn xa

Tài non ủ lại, lòng hòa cỏ cây

Thông minh là đấng cao đầy

Thuận thiên* ta với từng giây phút người.

 

Thế nào, hoa vẫn nở thôi

Ngọn nguồn

Xanh một cuộc chơi

Thuận mùa.

 

____________

Lời cổ nhân dạy: Thuận cơ tự nhiên. Thuận thiên hành đạo.



HỘI GIÊNG


Xuân thì
Xõa ngập Giêng hai
Lo toan trốn…
Gió đông nhoài tay mơ

Mòn
Chênh chao 
Một hội chờ
Câu thơ cất cánh bay ngơ ngẩn mùa.

Giêng đầy xuân
Những nụ mưa
Nguyên Tiêu
Giọt bóng rằm xưa lặng cài…

 

TẢN MẠN TẾT

 

Tết chạm cổng đình
Tươi cười vẫn con chó đá
Thẻ hương dẫn đường nghĩa địa
Cỏ xanh im lặng ông, bà…

Ngựa đỏ, mũ xanh
Chạm lửa trần gian cháy miền âm phủ
Cái tàn lạnh nơi mặt đất
Lại hồng lên cõi thẳm sâu.

 

Mộ ai, mũ sao, súng ngắn
Cả bộ đại lễ, ngù vàng
Ô hay, giữa ngàn xanh cỏ
Bùng bùng cháy những sơn son…

Rồi mai, hơi xuân lại chín
Tro tàn vào cỏ xanh thôi
Kìa đàn trâu làng đủng đỉnh
Nằm nhai lại những kiếp người.

 

 

VẮT MÌNH LÊN GIẬU XANH QUÊ

 

Hồi xanh mỗi bận về quê

Cuối năm vườn nắng chín bề bộn em

Gió trong văn vắt quanh thềm

Ao sen bóng mẹ còng bên nhân từ.

 

Lạc vào phiên chợ mười tư

Hương rằm tháng Chạp dâng từ môi hoa

Gánh đời gửi chặng đường xa

Lòng ta an nẻo thật thà cội quê.

 

Ngõ làng muôn ngả tụ về

Em đừng nhắc cỏ bờ đê giật mình

Một bến sông, một mái đình

Mà lưu ký vạn bình minh kiếp người.

 

Mỗi lần về, một khôn nguôi

Ta vuông tròn mãi trong lời ru quê

Khép năm, lối cũ tìm về

Giặt hồn ta vắt bốn bề giậu xanh.

 

Nguyễn Thế Kiên