Logo

Bàn tròn thơ Đất Việt – Nữ sỹ Võ Thi Nhung

Dặm ngàn Đất Việt số 20 trân trọng giới thiệu!

LTS: Trong dòng chảy của cuộc sống thời 4.0, thơ Việt Nam hôm nay đang ào ạt những chuyển mình. Rất nhiều sự thể nghiệm, rất nhiều tìm tòi của đội ngũ những người làm thơ hôm nay đã và đang mang đến một gương mặt mới, một sức tải mới cho thơ Việt hôm nay, đó là điều đáng ghi nhận. Có thể nói rằng: Thơ tồn tại và hấp dẫn hơn qua những cuộc cách tân liên tục, cái mới cần liên tục sinh ra ngay trong mỗi cá thể thơ. Bắt đầu từ số này, Đất Việt sẽ mở mục Bàn tròn thơ Đất Việt. Trong mục này, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu sáng tác và quan điểm sáng tác của một số gương mặt thơ đương đại đang tích cực đổi mới thơ mình, và ít nhiều đã có những thành công được ghi nhận. Chúng tôi rất mong nhận được sự tương tác tích cực từ các nhà thơ và bạn đọc.

(Đất Việt)

Nữ sỹ Võ Thi Nhung

(Hà Nội)

“…Thơ cn có cm xúc, không cưỡng cu, bt c th loi nào cũng được min là din gii được đúng ni tâm suy nghĩ ca người viết…”

 

 

Ý NGHĨ NGÀY CUỐI NĂM

 

Năm tôi bốn mươi chín 

Có phải tôi làm xui xẻo cả thế giới?  

Hay tôi đang sống đầy mụ mị? 

Mà loài người là những con vi rút của hành tinh 

 

Năm 2020 đi qua 

Dịch bệnh hoành hành 

Thiên tai cuồng loạn 

Nước mắt đã không còn để khóc

 

Có lẽ nào thanh lọc?

Rồi lại tái sinh như vòng tuần hoàn

của nước 

 

Mẹ thiên nhiên đã cạn kiệt rồi 

Vũ trụ trong tôi cũng sặc sụa

những bụi mịn 

 

Năm tôi bốn mươi chín 

Có phải tôi làm xui xẻo cả thế giới? 

Mặc kệ những thuyết âm dương này nọ 

Tôi còn sống 

Và vẫn khát khao yêu đến giây phút cuối cùng.

 

 

GIẤC MƠ 

 

Bên ô cửa, tia nắng đẹp khẽ lại gần em ve vuốt

 

Giọt nước mắt còn đọng từ giấc mơ đêm qua rơi nốt 

Nụ hôn mới vừa đâu đây nồng nàn như lửa, anh đã rời đi 

 

Em muốn được nghe tiếng tiếng rạo rực của mùa xuân 

Nhưng anh đã tan biến vào một chiều không gian khác

Bỏ mặc em trong giấc ngủ vùi.

 

 

HƯƠNG MÙI CỦA MẸ

 

Hương mùi từ độ xa xưa

Thơm từ tay mẹ như vừa hôm qua

Con đò lỡ đậu bến xa

Chiều ba mươi nhớ quê nhà rưng rưng

 

Mẹ ơi thương mẹ quá chừng!

Lui cui chái bếp còng lưng một mình

Sao con chẳng lấy chồng gần

Để xa hun hút bao xuân mẹ chờ

 

Hương mùi từ độ ấu thơ

Thoảng thơm cho đến bây giờ vẫn thơm

Con đi gần hết con đường

Xuân về da diết cội nguồn mẹ ơi!

 

Tết nay lại chẳng bên người

Ngẩn ngơ con với hương mùi trên tay.

 

 

LẠC MIỀN VÁY HOA

 

Mong đến ngày chợ phiên 

Sợi tơ trời em dệt 

Ơi này thổ cẩm ơi! 

Giấu tình trong mắt biếc 

 

Này sợi nhớ, sợi thương 

Này mây chiều, gió núi

Nhon nhặt nắng ban mai 

Sắc màu em nhắn gửi 

 

Nhớ mùa cũ hẹn về 

Khèn gọi nhau bịn rịn 

Đừng quên nhé, đừng quên! 

Mi ướt mờ sương tím 

 

Ngấm rượu nồng say lịm 

Em nghiêng cả Bắc Hà 

Lữ khách ngày mộng mị 

Lạc giữa miền váy hoa.

 

Võ Thi Nhung