Logo

Bàn tròn thơ Đất Việt – Nữ sĩ Vũ Minh Huệ

Dặm ngàn Đất Việt số 20 trân trọng giới thiệu!

LTS: Trong dòng chảy của cuộc sống thời 4.0, thơ Việt Nam hôm nay đang ào ạt những chuyển mình. Rất nhiều sự thể nghiệm, rất nhiều tìm tòi của đội ngũ những người làm thơ hôm nay đã và đang mang đến một gương mặt mới, một sức tải mới cho thơ Việt hôm nay, đó là điều đáng ghi nhận. Có thể nói rằng: Thơ tồn tại và hấp dẫn hơn qua những cuộc cách tân liên tục, cái mới cần liên tục sinh ra ngay trong mỗi cá thể thơ. Bắt đầu từ số này, Đất Việt sẽ mở mục Bàn tròn thơ Đất Việt. Trong mục này, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu sáng tác và quan điểm sáng tác của một số gương mặt thơ đương đại đang tích cực đổi mới thơ mình, và ít nhiều đã có những thành công được ghi nhận. Chúng tôi rất mong nhận được sự tương tác tích cực từ các nhà thơ và bạn đọc.

(Đất Việt)

Nữ sỹ Vũ Minh Huệ

(Hội Nhà văn Hà Nội)

“… Có lẽ do tôi là người có cá tính mạnh nên ngôn từ trong thơ của tôi cũng cá tính.

Với tôi, thơ là phải viết từ cảm xúc, cảm xúc thật, xuất phát từ những ngọn sóng lòng. Các bài thơ viết ra phải có gì đó móc được vào lòng người đọc. Tôi xa lạ với các bài thơ viết đúng kỹ thuật, khuôn phép với những các ngôn từ bóng bẩy trơn tuột. Tôi không viết được nên tôi sợ nó…”

 

 

 

CON TIM KHÔNG ĐẬY NẮP

 

Ô hay!

Trời lại mưa.

Sao hay mưa thế nhỉ?

Nắng là thế. Chói chang là thế

mà mưa ngay được.

Mưa như chưa từng được mưa.

Mưa như chẳng bao giờ nắng.

Sầm sập. Sầm sập. Từng hồi.

Quất mạnh rát tim ai?

Em.

Yêu là thế. Nồng nàn là thế.

Vậy mà quên ngay được!

Quên như chưa từng là của nhau.

Quên như chẳng bao giờ nhớ.

Hững hờ, lờ lững… Mãi rong chơi

 với con tim không đậy nắp.

 

Tôi.

Tôi bám vào nắng. Tôi bám vào mưa.

Tôi bám vào nồng nàn. Tôi bám vào

con tim không có nắp.

Chờ một ngày đang mưa lại nắng.

Chờ một ngày hờ hững lại nồng nàn.

Chờ một ngày tôi lại có trong em –

nơi Trái tim không bao giờ dùng nắp


Mưa bao giờ ngưng nhỉ?

 

 

ĐÊM QUA TÔI MƠ

 

Đêm qua tôi mơ thấy mình là con chim nhỏ

Lạc vào cuộc tình của bụi mận gai

Tôi thấy: Những chiếc gai ẩm ướt run rẩy, sung sướng trong nước mắt của đêm

Tôi thấy: Những cọng lá gầm gừ hoan lạc trong sự tức giận của gió

Tôi thấy những cành cây phồn thực ưỡn lên khiêu khích đám mây trong sự tò mò của đỉnh núi.

 

Đêm qua tôi mơ thấy mình là con suối nhỏ

Lạc vào cuộc tình của bầy thiên nga.

Tôi thấy tiếng gió ngân nga như ngợi ca lòng thủy chung và cổ súy cho mối tình bất diệt

Tôi thấy thiên nga trắng, thiên nga đen. Say men. Điên cuồng nhảy nhót

Tôi thấy con cá hót. Tôi thấy dòng sông hót. Trên cao chót vót là bầu trời đang vần vũ cũng hót.

  

Đêm qua tôi mơ thấy mình đang ngủ

Thấy mặt trời đang ngủ

Thấy mùa thu đang ngủ

Và trong khi cả thế gian chìm vào giấc ngủ

Tôi chợt thấy cô láng giềng đang quay cuồng vũ điệu hoan ca giữa bụi mận gai.

Trên chiếc váy trắng tinh của nàng còn hằn móng vuốt của những chiếc gai đầy máu…

Trên khuôn mặt nàng còn hằn vết tích của thời gian. Và nàng cười…

 

Nụ cười trầm buồn rớt xuống dòng sông.

Con cá ngừng hót

Con sông ngừng hót

Bầu trời ngừng hót

Còn tôi thì trôi…

 

 

CẦU HÔN CON SUỐI

 

Hôm anh cầu hôn con suối

Con suối buồn

Con suối chảy quanh 
Trời thì xanh 
Nước trong leo lẻo 
Con suối biết anh hờn em… 

Hôm anh cầu hôn con suối
Con suối buồn,

Con suối đi chơi 
Chảy về muôn nơi 

 

Thấm nỗi buồn vào đất 
Nỗi buồn không vơi.

Chất ngất… 

Suối muốn đo lòng đất. 
Anh muốn đo lòng em 
Còn em muốn đo lòng ai 
Mà sao mãi thở dài.
Hôm anh cầu hôn con suối… 

 

 

TÔI LÀ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG

 

Dù biết mình không phải là cây

Tôi vẫn không thể tự mình dịch chuyển.

Dù biết mình không phải là chim

Tôi vẫn muốn bay.

Và tôi vẫn muốn bơi, dù biết mình không phải là cá.

 

Có lẽ tôi đã không bình thường?

Tôi cứ bám vào đáy sông sâu mà mơ bơi về phía mặt trời và bay trong lòng biển cả…

Có lẽ tôi đã sai?

Bởi đã mong ước những điều không tưởng dù vẫn ý thức mình là ai, là cái gì và từ đâu…

 

Nhưng có ai trong đời không mơ

Không bao giờ cố bám, cố bấu víu vào một điều gì đó?

Có ai trong đời không một lần muốn thoát

Thoát khỏi điều bình thường, thoát khỏi điều vĩ đại, thoát khỏi vòng quay làm xây xẩm mặt mày?

 

Tôi bám vào đáy sông sâu, bơi về phía mặt trời

Nhìn trái đất và mặt trăng:

Thấy kẻ muốn thoát khỏi mặt trời, kẻ muốn vùng ra tránh xa trái đất…

Và vướng vào một vòng quay khác.

  

Tôi bám vào đáy sông sâu, bay trong lòng biển cả

Thấy mặt trời ngâm mình. Thấy mặt trăng ngâm mình. Thấy đàn cá ngâm mình

Và tôi thấy núi lửa dù đã trốn dưới đáy đại dương vẫn không thoát khỏi cơn giận giữ

Những dòng nham thạch sùng sục phun ra như muốn thiêu đốt mặt trời, phá hủy mặt trăng…

 

Tất cả diễn ra trước mắt của đàn cá

Đàn cá muốn khóc,

Cũng có lúc chúng đã muốn bơi vào bầu trời nên bay trên mặt nước

May mà rơi.

 

Tôi muốn khóc

Nhưng nước biển còn mặn chát hơn nước mắt.

Im lặng.

 

Tôi là người bình thường?

 

Vũ Minh Huệ