Logo

Bàn tròn thơ Đất Việt – Nữ sĩ Trần Mai Hường

Dặm ngàn Đất Việt số 20 trân trọng giới thiệu!

LTS: Trong dòng chảy của cuộc sống thời 4.0, thơ Việt Nam hôm nay đang ào ạt những chuyển mình. Rất nhiều sự thể nghiệm, rất nhiều tìm tòi của đội ngũ những người làm thơ hôm nay đã và đang mang đến một gương mặt mới, một sức tải mới cho thơ Việt hôm nay, đó là điều đáng ghi nhận. Có thể nói rằng: Thơ tồn tại và hấp dẫn hơn qua những cuộc cách tân liên tục, cái mới cần liên tục sinh ra ngay trong mỗi cá thể thơ. Bắt đầu từ số này, Đất Việt sẽ mở mục Bàn tròn thơ Đất Việt. Trong mục này, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu sáng tác và quan điểm sáng tác của một số gương mặt thơ đương đại đang tích cực đổi mới thơ mình, và ít nhiều đã có những thành công được ghi nhận. Chúng tôi rất mong nhận được sự tương tác tích cực từ các nhà thơ và bạn đọc.

(Đất Việt)

 

Nữ sỹ Trần Mai Hường

(Hội Nhà văn Việt Nam)

Trần Mai Hường đã trở thành một thương hiệu, một cụm từ khóa để người đọc tìm kiếm trong cõi thơ tình. Ngôn ngữ và ý tưởng thơ của chị luôn tự do, tinh tế và táo bạo. Tự do và táo bạo, nhưng là cái táo báo rất Việt Nam, cái táo bạo đang rất cần có trong thơ tình của Việt Nam hôm nay, nó hướng tới sự sang trọng và màu nhiệm hơn là sự thỏa mãn của cõi tình!

 

NGÀY XUÂN NÕN

 

 Gom hết mịn thơm vào một ngày xuân nõn

Ngập trời hoa líu ríu bước chân em

Nắng trổ bông mềm lót vàng lối thắm

Anh thầm thì cấy thương nhớ dày thêm.

 

Em nhuộm tình em vào mây tím

Chuốt sợi mê đan thảm nhớ chúng mình

Tinh khôi lắm hoa cúi đầu ấp úng

Phút sương cười em nhòa thẫm trong anh.

 

Đêm cứ ước được dài như cổ tích

Bao rưng rưng nhoè thắt phía trăng chờ

Anh nồng ấm như nước hồ run vỡ

Cửa thiên đường bờ môi hạ bừng mơ.

 

Em dị bản mình một ngày xuân thắm

Một ngày thôi trăng buổi ấy phơi rằm

Trút kiêu hãnh em trần mai hư thực

Giọt đàn bà thơm thảo dỗ tròn anh.

  

 

ĐỒNG LÕA

 

Và có lúc thấy lòng như nắng vỡ

Cứ một mình

độc thoại phía ngàn khơi

Chiều đừng hẹn hoàng hôn dan díu nữa

Có phù du

đồng lõa với em rồi…

 

 

XIN ĐỘ YÊU THƯƠNG

 

Cũng may sóng dặn em đừng gió

Kẻo lại phong ba lũ lượt tìm

Lòng mơ mây trắng – tim đá hộc

Trăm tầng trời xin độ yêu thương…

 

 

THÚ NHẬN

 

Không thể bình tĩnh được

Trước Đà Lạt và thông

Rượt đuổi theo em – gió

Cứ trói nhau kiệt lòng.

 

Làm sao mà bình tĩnh

Kìa mắt anh lửa vùi

Phù sa trôi ngang núi

Ngọc ngà như màu môi.

 

Hình như là độc dược

Anh tẩm vào màu hoa

Dã quỳ em ướp nắng

Trốn trong anh thật thà.

 

Em trèo lên đỉnh nhớ

Hoá thân thành sao băng

Gom mảnh đêm vụn vỡ

Ôm vào lòng chênh vênh.

 

Không thể nào bình tĩnh

Trước rừng lạ mây tươi

Mê lạc miền thành thảo

Mùi trần gian dụ mời…

 

 

THƠ CHO NGƯỜI ĐẾN SAU

 

Cảm ơn anh đã kiên nhẫn đợi

Lúc thần thánh bỏ ngôi

Khi tim em ngã sấp

Vẫn ân cần độ lượng dịu dàng nâng.

 

Những ngày này như dài cả trăm năm

Em ngơ ngẩn khóc cười cho người khác

Ủ nỗi buồn đằm đằm khoé mắt

Thương cuộc tình vừa lạc cuối trời xa…

 

Hành trang em

Ăm ắp nỗi đàn bà

Tự lưu đày trong linh hồn chữ

  

Chưa thể nhốt tình người

Chưa thể nào sập cửa

Nên cứ trùng trình

Trước những đợi mong anh.

 

Cảm ơn anh

Người đàn ông bao dung

Đã dám yêu cả những bài thơ em viết

cho người cũ

Nhưng trái tim em sa mạc

Anh có chắc mình thảo nguyên…

 

Trần Mai Hường