Logo

Trần Triệu Hiền

tran trieu hien

        TRẦN TRIỆU HIỀN

Sinh ngày: 12-04-1953

Quê quán: xã Nam Phong, Nam Định

Hiện đang sống và sáng tác tại Nam Phong, Nam Định

Tác phẩm:

huong que

NHỮNG CÂU THƠ TỎA HƯƠNG ĐỒNG NỘI

 

Sau khi Ao làng ra mắt bạn đọc, Trần Triệu Hiền đã nhận sự đồng cảm và chia sẻ tích cực từ những người yêu thơ cùng giới chuyên môn. Từ thành công ban đầu ấy, anh đã quyết định dấn thêm một bước trên con đường đến với thơ ca đích thực bằng tập thơ thứ hai có tên: Hương quê. Đọc Trần Triệu Hiền từ Ao làng đến Hương quê và qua một số sáng tác của anh được giới thiệu qua báo chí gần đây, vẫn thấy anh sâu đằm với những nét riêng đã trở nên quen thuộc, bên cạnh đó đã thấy thấp thoáng những mới lạ, tìm tòi ẩn trong hồn câu vía chữ thơ anh!

Hương quê vẫn khởi từ nguồn mạch yêu thương, vẫn hồn thơ đau đáu với đồng đất quê nhà, nhưng đã thấy những hình ảnh và câu chữ đặc trưng hơn, ám ảnh hơn thả trong nét dịu dàng, trong trẻo mà sâu lắng của thơ anh. Khe khẽ mở Hương quê, chạm ngay những điều giản dị mộc mạc tỏa hương với trăng vàng sóng bạc:

Thơ tôi từ đất đi lên

Ao làng xang một nét duyên của làng

Thơ từ ngô lúa mỡ màng

Diều quê nâng ánh trăng vàng sông quê…

(Thơ tôi)

Sinh ra từ đồng ấy, đất ấy, nên thơ chạm vào đâu cũng thấy cái nét duyên của người quê trong lam lũ tảo tần:

Dưới trời cái nắng cháy da

Mà hoa cứ thắm như là môi em.

(Hoa sứ).

Đọc Hương quê, thấy quá khứ và hiện tại hô ứng gọi nhau về trong tâm tưởng người thơ, rồi qua những trở trăn giằng xé, mầm thơ quê lại biêng biếc sinh thành:

Mẹ ta áo bạc lưng còng

Mồ hôi tràn mắt chảy dòng xuống môi

Cái ngày hạt gạo chia đôi

Em ta đói bụng không nguôi chạnh lòng.

(Về với ruộng đồng).

Cái hay cái đẹp của thơ đâu phải ở sự lấp lánh của ngôn ngữ, mà quan trọng là cái tình người, hồn người náu trong những vỏ chữ kia quen thuộc kia mới là điều đáng nói. Bởi vậy nên đọc Hương quê, thấy chẳng nhiều cái sáng tạo ngôn ngữ thơ, chẳng sẵn cái cấu tứ đặc biệt, chắng có cái uyên thâm của nghề thơ cài cắm trong mỗi trang thơ…vậy mà cứ thấy những gần gũi, thân thuộc trong sâu thẳm lòng mình chuyển động cùng ngôn ngữ thơ anh:

Hố bom Mỹ thả năm nào

Làng ta thêm một cái ao đầu làng

Nước trong, trong đến ngỡ ngàng

Cỏ xanh, xanh đến mơ màng trời xanh

Vượt lên chết chóc chiến tranh

Tình yêu từ đó mà thành lời ru.

(Hố bom)

Ba cặp lục bát tròn trịa này là toàn bộ bài thơ Hố bom – một trong những bài thơ ấn tượng nhất của tập thơ Hương quê.  Mạch của bài thơ cứ tự sự, đều đều như kể chuyện cổ tích mà hiển hiện trong ấy sự phục sinh vô tận của làng quê. Một cái hố bom chết chóc thời chiến tranh, lại thêm vào ngôi làng nhỏ một cái gương trời thơ mộng của hòa bình. Nhẹ nhàng đấy, dịu dàng đấy mà ẩn trong lòng câu chữ ấy những mất mát đầy vơi bao nỗi, để làng quê hôm nay “xanh đến mơ màng”.

Hương quê, đọng lại trong ta những lời thơ quê bình dị mà sâu nghĩa nặng tình! Hương quê những khúc dân ca cất lên từ phía mồ hôi nước mắt, từ sự chân thành một nắng hai sương. Mừng cho quê và cả cho người thơ ấy, chính anh đã chắt lọc từ muôn nỗi bộn bề của quê hương và của chính mình, để những câu thơ anh cứ mặn mòi tỏa hương đồng nội.

 

Hà Nội, mùa thu 2015

 Nguyễn Thế Kiên  kienlucbat

Chủ nhiệm các dự án xuất bản

Giám đốc Cty Văn hóa Đất Việt

Thơ tôi

 

Thơ tôi từ đất đi lên

Ao làng xanh một nét duyên của làng

Thơ từ ngô lúa mỡ màng

Diều quê, nâng ánh trăng vàng sông quê…

 

 

 

TRÁCH

 

Nỗi lòng ai gói vào thơ?

Nửa neo vào bến, nửa chờ sang sông

Em ơi! Chung một cõi lòng

Sao em lại nỡ đẩy vòng sang anh.

  

 

 

HOA SỨ

 

Một hàng hoa sứ trước nhà

Đỏ như là tiết nhuộm pha da trời

Rễ quằn quại, gốc bình vôi

Lá xanh, thân dáng đẹp nơi vườn nhà

Dưới trời cái nắng cháy da

Mà hoa cứ thắm như là môi em.

 

 

 

THÁNG NĂM

 

Tháng năm rộn rã tiếng ve

Chùm hoa phượng đỏ lập lòe mắt ai?

Triền đê tiếng sáo ngân dài

Sông quê bến đợi, đợi hoài… người quê

Mình về sâu lắng… đam mê

Tuổi thơ cùng với đêm hè ngắm sao

Dòng sông bến nước lao xao

Bờ tre tiếng ếch lặn vào trong đêm

Mỏi mòn con mắt đi tìm

Tình yêu thầm kín, lặng chìm… tháng năm.

 

 

CHÁU TẶNG THƠ

(Tặng Phan Minh Ngọc)

 

Cám ơn! Cháu đã tặng thơ

Chú vui thấy lại những giờ tuổi xuân

Nắng mưa trời đất xoay vần

Niềm vui ta đã dành phần tặng nhau

Nào đâu? Cứ phải sang giầu!

Nghĩa tình sau trước, trước sau mặn mà

 

Nay chú tóc đã sương sa

Cầu cho các cháu nở hoa mỗi ngày…

Thơ như những cánh ong bay

Mật căng đầy túi, lòng say cuộc đời

Ví như những ánh sao rơi

Bầu trời đêm ấy tuyệt vời – thăng hoa

Nếu đời không có thơ ca

Thì ta như những chiều tà mà thôi!

 

 

 

 

CÂN BẰNG

 

Diều quê ơi, cánh diều ơi!

Diều như trăng khuyết dạo chơi ngân hà

Diều xinh đôi cánh bay xa

Có dây níu lại thành ra cân bằng

Không dây, diều chắc sẽ “thăng”…

Còn đâu tiếng sáo trong ngân giữa trời

Con người cũng thế em ơi!

Em là dây níu cuộc đời của anh.

 

 

 

 

KÝ ỨC

 

Chiều buông bóng lá lưa thưa

Hoa bằng lăng tím mặt hồ nhớ ai ?

Rêu xanh mặt nước thở dài

Lăn tăn con sóng, đan cài hoàng hôn.

 

 

 

 

DUYÊN THƠ

 

“Ao làng” cậu đã đọc xong

“Còn sông, còn biển” cậu mong cậu chờ

Cậu ơi! Tình với tứ thơ

Phải là duyên cớ, bấy giờ – gặp nhau.

 

 

 

 

TÂM SỰ… THƠ EM

(Tặng Lại Viết Đoàn)

 

Bữa nay em đến thăm anh

Tháng năm bông nắng, trời xanh gió nhiều

Thơ em giản dị đáng yêu

Thơm như hương lúa, một chiều sau mưa

Như dòng sông tuổi đang mơ

Thuyền câu bắt cá, nằm chờ đếm sao

Thơ em như cánh hoa đào

Chở mùa xuân để ta vào tương lai…

 

Đường thơ cũng lắm rộng dài

Nhờ người vun tỉa, miệt mài sớm trưa

Đời thơ còn lắm nắng mưa

Cũng như cây lúa vào mùa nước lên

Rượu, thơ: đôi cánh chao nghiêng

Này thơ, thơ đến mọi miền… thẳm sâu.

 

 

 

 

CHỞ CHÁU ĐI CHƠI

(Tặng cháu Bảo Nam)

 

Chiều chiều chở cháu đi chơi

Hoàng hôn ông xuống, mặt trời cháu lên

Ông nhìn xa lạ đường quen

Bước chân mòn gót, sải trên cuộc đời

Cháu bi bô tiếng nói cười

Tương lai của cháu, chân trời phía xa…

 

Ngày ngày đẩy cháu trên xe

Ông vui như thể trở về tuổi thơ

Mặt ao đớp bóng – cá rô

Xe lăn ông chở ước mơ về nguồn.

 

 

 

 

KHOẢNG TRỐNG

 

Trên mặt đất có những hố đen

Của núi lửa phun trào nham thạch

Nhưng thời gian có thể là bồi đắp

Vết thương lành – đất lại hồi sinh

 

Có những vết thương trên thân thể người mình

Đau đớn mấy, vẫn lành lặn được

Cuộc sống không bao giờ đảo ngược

Chỉ vết thương lòng…

là khoảng trống mênh mông.

 

 

 

 

RAU MÁ

 

Ngày xưa mẹ kể rằng:

“Rau má phá đường tàu”

Vì dân ta đói quá

Có cái gì ăn đâu ?

 

Rau má là rau quý

Xưa cứu đói bao người

Sống âm thầm bền bỉ

Giữa nắng lửa, mưa rơi.

 

Không nhờ người chăm bón

Nhặt cỏ và diệt sâu…

Vẫn bám leo vách đá

Hay lang thang gầm cầu…

 

Nay cuộc sống khá rồi

Nhiều người quên rau má

Vẫn nhớ về lời mẹ

Chớ quên lúc bần hàn

 

Dù là rất giàu sang

Bao của ngon vật lạ

Hãy uống cốc rau má

Giữa trưa hè nắng oi.

 

Để nếm vị của đất

Và ngửi hương của trời

Bạn sẽ thấy tỉnh người

Đừng có quên rau má.

 

 

 

 

ĐỒNG QUÊ THÁNG 6

 

Đêm hè những tối trăng thanh

Đồng quê ánh nước, long lanh dát vàng

Ruộng đang ấp ủ, mùa màng

Đồng vào vụ mới, nhẹ nhàng đưa hương.

 

 

 

 

MỘT CHIỀU TRƯỚC BIỂN

 

Sóng xô lên bãi cát chiều

Mây trôi hờ hững, mỹ miều sau mưa

Gió đưa tình, lặng… hững hờ

Người đâu xa vắng… mịt mờ khói sương.