Logo

Từ miền trăng muộn

 ĐỒNG LĨNH

(Hội Nhà văn Việt Nam)

          Trăng muộn là tác phẩm thơ tiếp theo của bác Nguyễn Ích Quyết được xuất bản. Trong những trang thơ từ miền Trăng muộn ấy có nét hóm hỉnh, tươi trẻ đằm xuống tuổi chiều, có những bồi hồi khao khát yêu thương ủ giữa lòng những câu chữ dung dị mộc mạc… Thơ ấy, hội sinh từ một nguồn mạch trong trẻo hồn hậu, luôn tở mở những yêu thương với Tổ quốc, quê hương và cuộc sống. Cần nói thêm rằng, trong bối cảnh đời sống xã hội Việt Nam hiện nay đang ồn ào, xối xả bởi sự hội nhập, thì lạ thay, ở phía thi ca, những đệ tử của miền thơ vẫn ngày một đông lên và mơn mởn những sự sinh thành… bất chấp sự xâm thực nghiệt ngã của thời kinh tế thị trường. Người làm thơ nhiều lên, điều ấy khẳng định giá trị bất biến của thơ trong đời sống người Việt, khẳng định tình yêu thi ca của người Việt luôn đồng hành cùng những dâu bể đổi thay của cuộc sống!

          Đọc Trăng muộn ta thấy cái tình thơ, ý thơ của Nguyễn Ích Quyết vẫn được gói ghém trong lòng những câu chữ quen thuộc và những vần luật vuông vức từ cổ tích, nhưng đó đây trong thơ ấy đã ánh lên cái nét chặt chiệm, gợi mở hiện sinh. Vừa mở miền Trăng muộn, ta gặp một mùa yêu chín suốt đời người:

Vợ chồng ta chín trong nhau

Tóc tơ hạnh phúc bạc đầu vẫn yêu.

(Mãi yêu).

Tình không có tuổi, nên thơ tình sinh ở tuổi cuối chiều, vẫn ăm ắp nồng thơm những ấp ủ, ngọt ngào:

Nhớ thương thổi rỗng ưu phiền

Tiếng lòng chia sẻ động viên ngọt ngào

Khi mạnh mẽ, lúc thanh tao

Đẹp tươi thơm ngát lặn vào trong nhau

Tóc xanh kề với bạc đầu

Thơ không có tuổi, già đâu mà già.

(Thơ không có tuổi).

          Thơ trong miền Trăng muộn đa phần là thơ Lục bát, cũng phải thôi, bởi tác giả của nó hiện là một thành viên tích cực của chiếu thơ Lục bát Hà Nội. Nguyễn Ích Quyết say mê Lục bát, dẫu chưa có những câu xuất thần, nhưng trong tập thơ này đã thấy những vuông lục bát khá hay:

Đựng trong chùa, miếu, đình, đền

Hồn làng vạn thuở còn nguyên nhiệm màu

Ai đi đâu, ai về đâu

Cổng làng muôn nỗi bể dâu giữ làng.

(Cổng làng)

Phải yêu quê, yêu làng, yêu nước, yêu Lục bát lắm lắm, thì từ phía tóc trắng màu sương kia, thơ ấy mới có thể sinh thành:

Nhà cao nâng một khoảng trời

Đêm đêm đèn điện rạng ngời tình quê

Yêu thương lối cũ ta về

Đất quê bao nỗi dãi dề niềm riêng.

(Về quê).

Bằng nhịp điệu Lục bát quen thuộc ấy, tác giả giăng mắc vào miền Trăng muộn ngang dọc những cung tình. Đây là một lá bùa thơ yểm vào nghiêng ngả tuổi chiều từ một dáng trúc xinh:

Ơi người nhập dáng trúc xinh

Xin em là giấy cho mình đề thơ

Bùa yêu em bỏ bao giờ

Mà anh say đến ngẩn ngơ thế này.

(Say em).

          Khép lại mấy dòng chia sẻ cùng những câu thơ từ miền Trăng muộn của Nguyễn Ích Quyết. Biết trong ấy đôi chỗ còn chút dễ dãi của câu chữ, biết thấp thoáng trong thơ ấy còn vương những nét tự sự, hiển ngôn của thơ mặt phẳng… nhưng riêng cái tâm thơ, tình thơ đã tạo nên hồn vía những trang thơ ấy thì rất đáng trân trọng. Thơ ơi, nẻo về Trăng muộn, những câu chữ cũ vẫn vô tư chở tình yêu mới dâng tặng cõi người!

 

Đ.L KLB

Hà Nội, 06/2018