Logo

TÓC MÂY

toc may

 

Vầng mây ấm giữa miền yêu

Trong cái xôn xao, ồn ã đa sắc màu của miền thơ hôm nay, có nhiều cây bút cứ cần mẫn thả lên từng trang đêm những lời thổn thức. Rồi những trang thơ ấy rơi vào im lặng phần vì tác giả không muốn công bố những sáng tác của mình. Năm tháng qua đi, nhiều ngọn chữ đã ngả màu, những sáng tác ấy có thể sẽ chìm vào bụi thời gian, nếu như thơ ấy, người ấy không có duyên, có phận với miền thơ… Những bài tình thơ của người thơ Lê  Thanh Hảo Vân đã “ngủ” rất lâu trong im lặng như thế, nhưng rồi trăm sự chẳng tránh được chữ “duyên”, mùa thu năm Quý Tỵ này, tình thơ Tóc mây đã ấm nồng trên tay bạn đọc.

Tóc mây với hơn tám mươi bài thơ được tuyển chọn kỹ càng từ mấy chục năm đắm đuối với thơ của chị. Bồng bềnh trong vầng mây thơ ấy là một chữ yêu thăm thẳm, yêu đến lao đao cả một kiếp người… Mấy dòng dẫn nhập này xin chạm miền yêu đa chiều của chị. Những câu thơ trong miền yêu ấy chính là trái tim của tình thơ Tóc mây.

Miền yêu trong Tóc mây được mở ra với tình yêu chị dành cho quê hương và người thân. Tình thơ  ấy trải dọc miền mây biếc bằng những câu chữ dung dị, chân thành. Miền quê yên bình của chị được thu vào hình bóng người mẹ già tảo tần lam lũ, chênh vênh dưới chiều hiu hắt: Tóc chiều bạc những vấn vương/ Tay gầy đan sọt, ủ tương ngày hè/ Mẹ – làn gió ngát hương quê/ Nuôi con lớn giữa bộn bề chung, riêng.(Mẹ…). Nào, mời thơ về cùng chị trong ngan ngát hương trầm ngày giỗ cha: Nén nhang cùng bát cơm quê/ Rượu mời uống cạn nhớ về ngày xưa/ Suối vàng mẹ gặp cha chưa/ Hương trầm ngát cả duyên xưa cõi lành.(Giỗ cha). Viết về quê hương tưởng dễ mà lại khó vô cùng, dễ bởi quê là nơi thân thuộc, thiêng liêng với mỗi người cầm bút. Nhưng viết như thế nào để tạo được cái “chất riêng” cho thơ mình khi chạm bút vào quê mới là điều cần nói: Mơ về cùng mẹ bắt cua/ Đồng chiều năm ấy gió mưa cũng gầy/ Bây giờ mẹ hóa vào mây/ Chân con bấm lõm cuối ngày lặng im…(Đồng chiều). Ấn tượng lắm Lục bát ơi, từng nét sáng tạo đổ dồn, để bóng chữ hóa thân thành bóng mẹ, hai mươi tám chữ gọi nhau về từ một giấc mơ, rồi lấp lánh sáng lên trong bóng chiều thăm thẳm.

Người thơ ơi. Tóc mây chị thả kín khoảng trời yêu. Mỗi sợi tóc thơ mang hồn vía yêu thương đan vào nhau dày đặc trong chín bậc của tình yêu đôi lứa. Này lời hò hẹn chín mọng trong nỗi nhớ, run rẩy tan vào từng con chữ: Vẫn đôi mắt ấy trong xanh/ Cái nhìn âu yếm long lanh thuở nào/ Em ngồi với bóng lao đao/ Mâm cơm lẻ cứ chênh chao một mình.(Nhớ). Nỗi nhớ ấy được sinh ra từ miền chung thủy, nó cứ lớn dần lên trong cõi yêu vĩnh hằng: Tan vào nỗi nhớ mong/ Tình anh xanh cỏ biếc/ Nhủ thầm trong khao khát/ Chở mùa về phương em.(Nỗi nhớ của anh). Này đây, những đắng đót, xót xa của phận người, phận thơ cứ ngược xuôi trong miền thương nức nở: Bởi anh chưa qua sông Hồng/ Nên chẳng gặp em thời con gái. Ừ, suốt thuở hoa niên, tình thơ đã để lạc nhau cả một mùa con gái. Để cau trầu vườn yêu chín vội xuống tay người: Mùa thương nào chín vội/ Làm day dứt lòng người/ Hẹn thề ngơ ngác nổi/ Để buồn chìm trong tôi.(Sợ). Điểm nhấn trong mảng thơ tình của chị đó là khi những mâu thuẫn, éo le, trắc trở của tình yêu lên đến cực điểm thì thơ ôm chị vào lòng, đó chính là hiệu ứng của thơ tác động ngược lại tâm thức người đã sinh ra nó, để những nỗi đau của cõi tình trở nên thiêng liêng và thánh thiện: Nổi nênh mưa nắng khuyết hao/ Tròn trăng mùa lại vàng bao sắc màu.(Bão đời). Đọc Tóc mây, mong lắm mùa yêu trong đời chị ngày thêm tròn lại, tin lắm những hạt vàng của cõi yêu trong thơ chị sẽ chín thơm lên, dẫu mưa chẳng thuận, gió chẳng hòa…

Miền thương ơi. Tóc mây thơ ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy thì luôn hết mình mà cháy cùng bão lửa tình yêu. Người đã hết mình yêu thì cũng hết mình chung thủy. Đáng quý lắm, đáng trọng lắm cả nụ cười và nước mắt trong miền thơ ấy. Chia tay với những câu thơ tình của chị, chợt nhớ đôi câu đối cổ mà người xưa viết tặng người nhi nữ chung tình:

Nhi nữ chung tình nguyên thị Phật

Anh hùng mạt lộ bán vi Tăng

(Khuyết danh)

Tạm dịch: (Nhi nữ mà sống hết mình cho người mình yêu ấy là thành Phật. Anh hùng đến lúc mạt vận cùng đường thì đi tu cũng không xong). Tóc mây ơi, thơ ấy, tình ấy, là kể như người thơ Hảo Vân đã đắc đạo với cõi yêu rồi.

Bên cạnh mảng thơ ngồn ngộn ý tứ trong cung bậc của cõi yêu, Tóc mây còn có những bài thơ mang tính trải nghiệm sâu sắc. Nhiều ý thơ được thể hiện bằng thể thơ truyền thống nhưng cũng hàm ngôn và đa chiều lắm: Trời cho vay chút hồng nhan/ Rồi đòi đến tận đa đoan kiếp người/ Mới hay chín bỏ làm mười/ Nghìn vàng đúc một nụ cười thế thôi.(Kiếp xưa). Hình như khi đối diện với mực đen – giấy trắng – đêm dài, Lê Thanh Hảo Vân đã vắt kiệt mình cho thơ để ngộ ra những điều thăm thẳm trong Đạo người: Chín phần hóa đất nuôi cây/ Một phần theo gió mà bay lên trời/ Đã ai trọn vẹn kiếp người/ Khóc thì vô lý mà cười vô duyên! (Ngẫm một kiếp người)…

Tóc mây thơ, tập đầu tay của Lê Thanh Hảo Vân dẫu còn một vài hạn chế, đôi chỗ ý tứ, ngôn ngữ thơ chưa thoát được cái vỏ tự sự, lớp lang của thơ truyền thống, như ở các bài: Chiều mưa; Dối mong; Tiễn anh… Nhưng những gì mà người thơ Lê Thanh Hảo Vân đã làm được với cả miền yêu và miền thơ qua tập thơ này là điều rất đáng nâng niu và chia sẻ. Khép lại vài dòng cảm nhận ban đầu khi đọc Tóc mây, người viết bài mong bạn đọc gần xa tiếp cận tình thơ này bằng sự vô tư và chân thành nhé. Nào, xin hãy nhè nhẹ mở tấm tình thơ trong làn tóc mây thơm hương chanh, hương xả của một nhi nữ chung tình.

 

Hà Nội, mùa thu năm Quý Tỵ

N.T Nguyễn Thế Kiên – kienlucbat

Giám đốc công ty Văn hóa Đất Việt

Chủ biên Chuyên san Dặm ngàn Đất Việt

 

 

 

 

 

 

Mưa rừng

 

Những cơn mưa rừng gọi tiết heo may

Vừa đủ lạnh để lòng gợi nhớ

Em thầm nhủ lại một mùa đông nữa

Hai đứa mình vẫn phải vắng xa nhau

 

Như sắc hương nỗi nhớ có phai màu

Vàng đá trải thời gian còn hóa thành tro bụi

Vậy mà em tin ở điều còn lại

Là những gì em viết cho anh.

 

 

 

Bến đợi

 

Sông đang mùa nước nổi

Tôi lênh đênh phận bèo

Bến đời anh có đợi

Cho thuyền tôi buông neo.

 

 

 

Thu muộn

 

Người đời cứ bảo mùa thu

Ngắn ngủi chỉ tày gang tấc

Anh đi một chiều chớm rét

Thu tàn mãi chẳng lập xuân.

 

 

Đạo…

 

Ngậm lòng nghĩ chẳng bon chen

Đèn ai nấy rạng, sang hèn mặc thôi

Mà sao lòng cứ đứng ngồi

Ước gì hết chuyện lôi thôi phố phường.

 

 

 

Hạt biếc

 

Lênh đênh trên những thẳm sâu

Số căn đã thế còn đâu hả giời

Ôm lòng đếm nỗi chơi vơi

Vẫn gieo biếc để mùa tươi sắc vàng.

 

 

 

Duyên phai

 

Quà riêng em chẳng có đâu

Chỉ còn riêng tặng mái đầu gió sương

Canh thâu thức suốt đêm trường

Chẳng soi cũng biết màu hương phai rồi.

 

Lẽ đời bạc trắng như vôi

Tơ lòng tự hỏi đứng ngồi cùng ai

Đêm khuya mái tóc trăng cài

Bến sông khuya khoắt thuyền ai giăng buồm.

 

 

 

Xin đừng nghĩ thế

 

Nhà nông thì đã làm sao

Lúa khoai thì ở miền nào chả vui

Chân quê nâng bước ngọt bùi

Ngàn năm mộc mạc làm tươi ruộng đồng…

 

Có nghề thiết kế nhà nông

Tôi xin vẽ trọn một bông lúa vàng.

 

 

 

Biết…

 

Biết đủ thì bụng chẳng đầy

Biết lo mấy chốc nhà xây đàng hoàng

Biết yêu lòng lại hoang mang

Bến vàng có biết mình đang đợi đò.

 

 

 

Chữ lụy

 

Lụy đò vốn lẽ xưa nay

Nhưng còn cái lụy tình say khó dời

Bắc thang lên hỏi ông trời

Vẫn còn một lụy à ơi chốn nào.

 

 

 

Duyên thầm

 

Tặng ai là chuyện ngày mai

Dù là một nhánh hoa nhài vẫn thơm

Có duyên, thì vượt sóng cồn

Vàng bên rơm rạ thơm nồng hương yêu.

 

 

 

Cánh đồng thi sĩ

 

Đồng nào đồng chẳng rạ rơm

Nếu là thi sĩ thơ đơm cho đầy

Nhắn vào điện thoại không dây

Thơ xanh cùng sóng lúa đầy hương xuân.

 

 

 

Bão đời

 

Chẳng yên là bão cuộc đời

Thản nhiên đón nhận duyên trời đã trao

Nổi nênh, mưa nắng khuyết hao

Tròn trăng mùa lại vàng bao sắc màu.

 

 

 

Chung…

 

Chung màn chung chiếu chung chăn

Còn chung cái khác ai căn cho tày

Khi đong sao chẳng đong đầy

Đến khi vơi cạn tìm mây cuối trời.

 

 

 

Mở lòng…

 

Bao ngày anh cứ lặng im

Để cho thương nhớ dần chìm trong tôi

Trầu vàng tiếc chẳng quệt vôi

Để môi không thắm để tôi lỡ làng

Biết rằng cách trở đò giang

Thôi thì gửi chút tình sang cuối ngày.

 

 

 

Sợ

 

Đào ơi đừng vội nở

Mùa xuân đang nghẹn lời

Đất trời nhòe trong khói

Tiếng nấc ngày chia phôi

Những cánh chim tránh rét

Thiên di suốt một đời

Khu rừng thưa rụng lá

Ném chiều vào chơi vơi

Mùa thương nào chín vội

Làm day dứt lòng người

Hẹn thề ngơ ngác nổi

Để buồn chìm trong tôi.

 

 

 

Mẹ…

 

Mẹ tôi – con gái Bắc Ninh

Tóc dài óng ả thân hình lưng ong

Thiếu thời vất vả long đong

Bán rau, bán muối chợ trong chợ ngoài.

 

Tưởng già có chút nguôi ngoai

Con đông, nhiều cháu mệt nhoài tấm thân

Đồng lương gia cảnh công nhân

Mẹ già nhanh quá giữa tần tảo thương.

 

Tóc chiều bạc những vấn vương

Tay gầy  đan sọt, ủ tương ngày hè

Mẹ – làn gió ngát hương quê

Nuôi con lớn giữa bộn bề chung, riêng.

 

Sóng đời dâng bão triền miên

Hình như lá động, ngoài hiên… mẹ về.

 

 

 

Cho ngày một năm

(Tưởng nhớ hương hồn anh Đỗ Quốc Thịnh)

 

Đến viếng mộ anh một sớm hè

Nắng vàng chan chứa dưới hàng me

Cỏ đẫm sương đời treo nước mắt

Thương người bạc mệnh nấc trong tim

 

Muốn nói với anh điều em nghĩ

Nơi suối vàng nỗi nhớ có còn mang

Người ta nói ở cõi âm lạ lắm

Ma cũng yêu và ghét, giống dương trần.

 

Đêm rộng quá tưởng chừng không có thật

Ước bóng anh hiện hữu giữa canh dài

Mình hát lại bản tình ca ngày cũ

Vũ điệu nào đi suốt một đời thương.

 

Em muốn anh đọc trang cổ tích

Rót rượu mời anh uống được không

Cõi phàm trần nhiều mênh mông lắm

Người ta yêu muốn đến khôn cùng.

 

 

 

Tháng Ba

 

Ngày xưa không còn là ngày xưa

Những cơn mưa tí tách trong đêm

Tháng Ba, tháng Năm rồi tháng Bảy

Đêm cũng vậy và ngày cũng vậy

Vắng anh trời mưa, nắng nghĩa gì?

 

Nếu em viết thêm một bài thơ

Mà đỡ cho anh bớt một ngày đày đọa

Ôi giá như có thể

Cái giá nào cho anh được tự do?

 

 

 

Hoa lục bình

 

Góc ao là đám lục bình

Nổi nênh chiếc lá, mãi xanh giữa dòng

Nép vào nụ giống đòng đòng

Dâng đời sắc tím cả trong lẫn ngoài.

 

 

 

Đồng chiều

 

Mơ về cùng mẹ bắt cua

Đồng chiều năm ấy gió mưa cũng gầy

Bây giờ mẹ hóa vào mây

Chân con bấm lõm cuối ngày lặng im…

 

 

 

Thương…

 

Day dứt hoài lòng chỉ xót anh thôi

Vất vả bao năm chưa một ngày thanh thản

Nếu phải đi trước anh về miền vô hạn

Xin nguyện hóa mây lành che chở cuộc đời anh.

 

Lời nào buồn xin anh hãy quên

Bởi trái tim yêu thường hay hờn dỗi

Cũng như anh làm nũng em cứ hỏi

“Em có yêu và thương anh không?”

 

 

 

Chiều mưa

 

Mưa đông giọt ngắn giọt dài

Mình thì mong nhớ, còn ai nhớ mình

Mưa rơi từng giọt buồn tênh

Sông dài đã hết thác ghềnh thuyền ai

Màu mây ngũ sắc có phai

Phồn hoa có lạc một vài bước mơ

Người mong nhớ đếm từng giờ

Người xa mây gió, sông hồ mải vui

Mưa đông bong bóng sụt sùi

Có người ngồi cứ ngậm ngùi nhìn mưa.

 

 

 

Dối mong

(Ngày anh về Phủ Lý)

 

Nhớ người chẳng dám nhắn lên

Thương xa xôi lại rối thêm nỗi lòng

Mong thì chín nhớ mười mong

Đợi thì vẫn nhủ: cầm lòng đợi thôi

Ai còn mải bốn phương trời

Có hay ai ở xa xôi mỏi mòn

Trách thì sợ dỗi sợ hờn

Thôi đành dối cả nỗi buồn nhớ mong.

 

 

 

Nhớ thương ơi

 

Bởi anh chưa qua sông Hồng

Nên chẳng gặp em thời con gái

Để bây giờ thì như thế đấy

Bến với thuyền chỉ khát khao thôi

Người thật gần lại hóa xa xôi

Dè dặt, giữ gìn nên cách trở

Em lạy trời để đừng thương nhớ

Kẻo mai đầy lên mắt nhớ thương ơi.

 

 

 

Viết cho ai

 

Ngày úa rụng như từng chiếc lá

Rớt xuống khu rừng hoang

Những vỏ khô nứt nẻ

Làm vỡ vụn không gian

 

Một mình em nhẫn nại ngồi viết, vẽ

Một phía chiều rạn nứt những bình yên.

 

 

 

Nẻo thu

 

Mặc cho bên lở bên bồi

Tôi – con sông chảy về nơi anh chờ

Vắng anh, tôi hóa ngẩn ngơ

Bao nhiêu khôn khéo bây giờ để đâu

Tình như biển rộng sông sâu

Nhớ nhung đến tím cả màu thời gian

Dửng dưng với ngọc với vàng

Mà trân trọng giữ từng trang thư buồn

Làm mây để nước về nguồn

Mong như đồng hạn gặp cơn mưa rào

Đất bằng lấy núi làm cao

Quả ngon lấy vị ngọt ngào làm hương

Con người lấy đức làm gương

Xa anh, tôi lấy yêu thương cầm lòng

Mặt trời nổi bão nổi giông

Qua cầu tôi đợi cuối sông anh chờ

Hành trang chỉ có câu thơ

Nẻo về anh gỡ vòng tơ sang mùa.

 

 

 

Mắt bão

 

Xuân, hạ, thu, đông xoay trọn một vòng

Vòng của bốn mùa quây quanh nỗi nhớ

Anh như không gian vây em từ bốn phía

Anh như thời gian đợi em ngày và đêm

Chỉ cần ví ngày dài bằng một mùa thôi

Chứ “Nhất nhật tại tù” sánh với ngàn thu thì hơi quá

Bởi thế thôi cũng đủ

Nói tình yêu chúng ta dài hơn mọi kiếp người

Ngày nối ngày cứ lặng lẽ trôi

Mùa nối mùa vây tròn thương nhớ

Dẫu vũ trụ có quay cuồng bão tố

Anh vĩnh hằng là mắt bão bình yên

 

 

 

Còn điều gì trong anh?

 

Theo một phiếu lá xanh đi qua mùa đông

Tiễn nhau về chân trời đầy gió

Anh còn băn khoăn điều gì mà không nỡ nói

Trước phút nhiệm màu chia xa

Em đã không nói điều gì dài hơn một câu thơ

Một thề hẹn hay một lời nhắc nhớ

Gió cứ thổi vô hồi kiếp gió

Mây tự do xanh thẳm với bầu trời.

 

Anh sẽ hiểu trọn em khi đã tự do rồi

Như xuống núi nhìn rõ hình dáng núi

Quyển sách gấp nỗi buồn vui đọng lại

Và điều gì còn ở mãi trong anh.

 

 

 

Tiễn anh

 

Niềm vui đã gửi theo người

Người đi mang cả nụ cười ta theo

Tiễn nhau không thắm ráng chiều

Không mùa thu vẫn bao nhiêu lá vàng

Đất trời như thuở hồng hoang

Vịn vào ngọn gió lang thang cõi  buồn

Thà rằng chớp bể mưa nguồn

Thà rằng từng giọt tủi hờn xót xa

Mà không kìa vẫn đóa hoa

Người can đảm thế cho ta xé lòng

Rồi đây chín nhớ mười mong

Chờ tin rồi biết hồi âm cách nào

Dẫu rằng chẳng thể hư hao

Nụ cười ánh mắt buổi nào trao nhau

Đất trời có nói gì đâu

Núi cao, mây trắng, biển sâu sông dài

Tay chưa ôm trọn hình hài

Mà thương đến cả tháng ngày xa xưa

Thói đời sớm nắng, chiều mưa

Bạc đen như thể vốn lừa dối nhau

Mà người thề hứa gì đâu

Nhưng ta vàng đá, bền sâu vì người.

 

 

 

Đào phai

 

Gió bắc hanh khô chừng đã bớt

Mưa phùn ấm lại bãi đồng xa

Gốc đào năm ngoái sang vườn cậu

Hẹn với xuân về bỗng bật hoa.

 

 

 

Ngẫm một kiếp người

 

Chín phần hóa đất nuôi cây

Một phần theo gió mà bay lên giời

Đã ai trọn vẹn kiếp người

Khóc thì vô lý mà cười vô duyên.

 

 

 

Mong

 

Thêm một mùa xuân bớt một năm

Lòng ngóng tin xa, dạ xót thầm

Mong ngày chóng cạn, anh về sớm

Mong tình hội ngộ hãy hồi xuân.

 

 

 

Nỗi nhớ của anh

 

Em như vầng mây ấm

Theo mùa đi rất xa

Em như hương hoa huệ

Lặng lẽ đêm vườn nhà.

 

Cơn mưa chiều trắng núi

Thấm ướt cả câu thơ

Những ngày em xa vắng

Tất cả đều hư vô.

 

Đêm chạm tay nỗi nhớ

Ngày giấu mắt nỗi buồn

Vẫn nhủ thầm hạnh phúc

Bởi lòng không cô đơn.

 

Chỉ xót xa em thôi

Chang chang miền gió nắng

Giọt mồ hôi chát mặn

Cay xè trong mắt trong.

 

Tan vào mỗi nhớ mong

Tình anh xanh cỏ biếc

Nhủ thầm trong khao khát

Chở mùa về phương em.

 

 

 

Anh cả tôi

 

Anh cả ơi, anh cả ơi

Em về quê đúng lúc trời đổ mưa

Cảnh nhà đất rộng người thưa

Hiên nhà không thấy võng xưa anh nằm

Xa anh thoắt đã hai năm

Dáng hình anh cả vẫn nằm trong tim

Anh đi vườn vắng nhà im

Chỉ còn thương nhớ lặng chìm trong tôi

Xót thương hai cháu mồ côi

Mất cha mất mẹ lòng tôi rối bời

Anh tôi vất vả cả đời

Còng lưng đãi quặng nắng phơi nương chè

Thương ôi một buổi sớm hè

Anh tôi nằm xuống đồi chè theo cha

Anh đi vắng cửa vắng nhà

Để tang, cây khế nhả hoa xuống thềm.

 

 

 

Kiếp xưa

 

Gieo từ vô lượng kiếp xưa

Đóa vô thường nở một trưa phong trần

Thảy đều lưu thủy hành vân

Hoa không rã cánh bởi xuân không tàn

Trời cho vay chút hồng nhan

Rồi đòi đến đận đa đoan kiếp người

Mới hay chín bỏ làm người

Nghìn vàng đúc một nụ cười thế thôi.