Logo

Tiếng lòng – Tình thơ của miền đất đỏ

Tiếng lòng

Tình thơ của miền đất đỏ

*    *    *

         Từ khi tập thơ Khát vọng sống ra đời, Người chuốt hương rừng TRần Ngọc Cư đã để lại một ấn tượng khó phai trong lòng bạn đọc và bạn bè thi hữu gần xa. Ấn tượng ấy là cái tình thăm thẳm từ những câu chữ dung dị dịu dàng bay lên trong miền thơ.
Hình như sau thành công ban đầu ấy, những mầm thơ còn tiềm ẩn trong anh đã được lay thức, để giờ đây Tiếng lòng thơ của Người chuốt hương rừng* Trần Ngọc Cư lại nhẹ nhàng đậu trên tay bạn đọc.
Đọc Tiếng lòng của anh, ta nhận ra những nét khác biệt khá lớn của tư duy thơ và hình thức thể hiện. Tập thơ được chia thành những mảng cảm xúc khá rõ nét, mỗi mảng ăm ắp một nỗi niềm tâm sự. Mảng thơ đầu tiên gắn với mái trường bằng những câu thơ dung dị mà mang nặng những trải nghiệm sâu sắc và kín đáo về sự nghiệp trồng người:

Xin thầy hãy đánh em
Bằng chiếc thước ngày ấy
Để em được nhìn thấy
Tuổi thơ còn đâu đây
(Với thầy).

Từ xúc cảm nơi mái trường tác giả đưa ta về với tuổi thơ của anh bằng những câu thơ mang tính tự sự như những dòng cổ tích ngày xửa ngày xưa, đọng đầy ám ảnh một thời:

Tuổi thơ tôi là ngày tháng chênh vênh
Bên cha mẹ những năm dài đói khổ
Nhưng bữa cơm không bao giờ thiếu cả
Những con người nem nép sống bên nhau.
(Tuổi thơ tôi).

Mấp mé bên mạn tuổi thơ là vòng tay của mẹ, những lời ru lục bát đan vào nhau đưa người thơ qua ngàn vạn nổi chìm:

Diệu kỳ thay những lời ru
Con ong cái kiến đến từ ca dao
Con cò con vạc thuở nào
Lội trên đồng lúa bay vào giấc mơ
(Lời ru của mẹ).

Và đây nữa, xin nhè nhẹ bước chân chiều, nhẹ thôi kẻo tan mất bao nhiêu kỷ niệm đang ngủ trong màu rêu của căn nhà cũ:

Ngôi nhà thơm tuổi ấu thơ
Ngày xưa xanh nắng, bây giờ xanh rêu
Ruột đau đau cả chín chiều
Muốn làm con cóc mà kêu thấu trời.
(Chín chiều)…

Sau những thổn thức cùng mái trường và tuổi thơ nơi ông, chúng ta gặp lại hương sắc đặc trưng của Tây Nguyên trong một dáng cúc quỳ vàng:

Đơn cánh lá mỏng manh làn gió lạnh
Trời Tây Nguyên mưa nắng vắng em về
Trong sương sớm nhụy rung hương bẽn lẽn
Duyên bâng khuâng khói bạc ngả lưng chừng
(Hoa quỳ).

Lạ kỳ thật, người thì đã tuổi cuối chiều mà số kiếp còn đưa đẩy tới miền thơ. Miền thơ ơi, nhiều lắm những đêm không ngủ, những lúc bần thần trước trang giấy trắng, giọt mực bỗng hóa giọt máu của người thơ để khắc yêu thương lên năm tháng vơi đầy:

Bụi đã xa rồi bên suối nhỏ
Ngân vang ta thấy một ta về
Đường trần thiên hạ chừ quay mặt
Ta nhớ ca lên khúc não nề ….
Ta nhớ thì vơi chén rượu đầy
Ta buồn thì hẹn với cơn say
Ta điên thì sẽ giang hồ đó
Ta chết chỉ xin người đừng hay.
(Đợi người)…

Thưa bạn đọc, những câu thơ mà người viết dẫn ra trong bài viết này có lẽ chưa đủ để cho bạn tin vào thơ Trần Ngọc Cư khi nâng trên tay tập Tiếng lòng này? Ừ, làm sao có thể với vài dòng nho nhỏ này mà cập nhật tới bạn mọi ngõ ngách trong miền thơ của Trần Ngọc Cư. Nào, Tiếng lòng ơi, xin hãy mở ra từ phía tình người, tình thơ của miền đất đỏ.

Hà Nội, cuối năm 2012
Nguyễn Thế Kiên – Kienlucbat
Chủ nhiệm các dự án xuất bản
Giám đốc Cty Văn hóa Đất Việt

*Lời tựa đề của Kienlucbat cho tập thơ Khát vọng sống

Idc1998.com
This domain has recently been listed in the marketplace. Please click here to inquire.