Logo

THÀNH TÂM – NỖI NHỚ TRÀN LÊN…

THÀNH TÂM – NỖI NHỚ TRÀN LÊN TỪNG TRANG VIẾT

Nhà thơ Lê Đức Nghinh

(Hội Nhà văn Hà Nội)

Tác giả Nguyễn Thành Tâm, bút danh Đại Ngàn hiện là kỹ sư trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Là cô giáo dạy chuyên toán. Tưởng chừng những con số, định luật, định nghĩa, thuật toán… đòi hỏi sự chính xác tỉ mỉ đến khô khan, còn tìm đâu cảm xúc dành cho thi ca được nữa. Thế nhưng, thật bất ngờ khi tôi gặp chị trong buổi kết nạp hội viên mới tại CLB thơ Tràng An. Nhận tác phẩm “Tràn trong nỗi nhớ” do Nxb Hội Nhà văn phát hành tháng 9 – 2016 của tác giả Đại Ngàn. Gần 100 trang gồm 50 bài thơ nhiều thể loại như: Lục bát, ngũ ngôn, thơ tự do… viết về quê hương, đất nước, bạn bè, người thân và mảng tình trong thơ chị. Đọc qua mỗi trang viết, tôi thấy Đại Ngàn là người chân thành, đa cảm. Nỗi nhớ da diết, yêu thương tràn lên từng trang thơ của chị. Phải là người đắm đuối với quê hương nhiều lắm thì trong tác phẩm của chị những hình ảnh quê mới trở đi trở lại để cho người thơ day dứt trải lòng tâm sự như thế.

15965217_446285055761419_2237086121326439759_n

Tác giả Nguyễn Thành Tâm (Đại Ngàn)

Đọc thơ của Thành Tâm tôi có ấn tượng với những dòng Lục bát quen thuộc, chân mộc, gần gũi với cuộc sống thường nhật. Chị cũng chịu khó tìm tòi mà thổi hồn cho mỗi tác phẩm. Nỗi nhớ thật giản dị thấm đẫm từng trang sách tuổi thơ. Tác giả Nguyễn Thành Tâm viết: “…Khát chiều một thoáng khói quê/ Lần theo ví dặm con về mẹ ơi/ Nếp vàng chuốt óng sân phơi/ Cho con lăn lóc giữa trời nhớ thương…..”  (Nhớ quê)

Đi đến đâu hình bóng quê nhà vẫn gắn cùng kỷ niệm của chị: “…Con qua muôn nẻo núi sông/ Thắt lòng một thoáng hương đồng gió quê”. Hay một hình ảnh rất đẹp tràn qua nỗi nhớ trong bài “Cánh cò tuổi thơ”: Cánh cò úp mặt trên đồng/ Để tìm hương cỏ ngày không có người…”. Đọc những câu thơ giản dị ấy thấy nỗi niềm canh cánh tìm về kỷ niệm tuổi thơ mà nuối tiếc. Cánh cò úp mặt trên đồng hình ảnh gần gũi với làng quê Việt Nam. Nay nhiều vùng cánh cò úp mặt ấy không còn nữa. “…Để tìm  hương cỏ ngày không có người”. Nhớ cả đến những bóng cỏ trên đồng nhưng cò chỉ dám tìm về khi trên đồng không thấy bóng người. Mấy câu thơ như lời cảnh tỉnh, một thông điệp về sự hủy hoại, tàn phá thiên nhiên và trách nhiệm của mỗi chúng ta hôm nay.

Con đò hình ảnh quen thuộc ở mỗi làng quê bên những dòng sông nay là những chiếc cầu bê-tông. Bóng đò chỉ còn là hoài niệm cũng được Thành Tâm đưa vào tâm trạng thơ của mình: “…Phù sa lạc bến đỏ buồn/ Bến chờ ở phía thượng nguồn gió mưa/ Bao giờ cho đến ngày xưa/ Đò đi dầu dãi nắng mưa lại về….”

Những nuối tiếc trong thơ Đại Ngàn đọc lên cũng thấy xao xuyến nao lòng. Men theo bài hát Quê hương của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch. Thơ Đỗ Trung Quân, lời bài hát như nói hộ nỗi niềm nhớ nhung trắc ẩn của những người con xa xứ. “Quê hương là con đò nhỏ/ Êm đềm khua nước bên sông… Quê hương nếu ai không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người….”. Thơ Thành Tâm dịu dàng êm ả những cảnh đẹp của quê hương đất nước người thơ đã hòa mình cùng thiên nhiên để quyến rũ bạn đọc như ở Thác Cam Ly chị viết: “Cam Ly sương quyện mây ngàn/ Thác reo cùng gió cung đàn ai ngân/ Bước chân lạc chốn phong trần/ Thực hư, ảo mộng/ quên phần thế gian…”.

Nỗi nhớ tràn lên những trang viết từ hình ảnh của người cha vất vả nhọc nhằn, lam lũ bên cạnh người mẹ hiền tần tảo, thương yêu như những lời tự sự giãi bày nỗi lòng của tác giả với bậc sinh thành đã luôn dõi theo suốt hành trình cuộc đời và nuôi lớn cả cho hồn thơ của chị. Những câu thơ mộc mạc như ngô lúa trên quê hương Vĩnh Lộc viết về cha như hiểu được nỗi nhọc nhằn của người: “… Con xin lội lại đồng sâu/ Để mong nh́n lại bạc màu áo cha….. / Cha đi lúa chín trên đồng/ Trĩu cong mình lúa cha không gặt rồi/ Chiều xô bóng ngả lưng đồi/ Cha ơi, có thấy con ngồi lặng im…” ngồi lặng im để hoài niệm mường tượng lại chiếc áo bạc màu, những hình ảnh quen thuộc lam lũ vất vả một thời để Nhớ cha.

Hay tình cảm của đứa con thấp thỏm nơi xa lo những ngày Mẹ ốm:

“…Chiều đi giữa chốn không quê

Mà như thấy mẹ triền đê thuở nào…

Đường chiều se lạnh nhớ mong

Mắt mờ ngấn lệ ghìm lòng không rơi…”

Thơ là nỗi lòng không sai người thơ cứ thả hồn về quá khứ như những kỷ vật được lưu giữ không thể phai nhạt. Bạn quê, người quê cả những mối tình trong sáng tuổi chập chững vào đời cũng được chị thổ lộ như những dòng lưu bút tự HỎI LÒNG mình: “… Bỗng dưng dạ thấy ngẩn ngơ/ Con tim loạn nhịp vần thơ rối chiều…/ Giật mình nỗi nhớ không tên/ Hỏi lòng có thấy tình bên sóng cồn?..” hay: “Vầng trăng ai sẻ làm đôi”/ Cỏ may đan kín chỗ ngồi ngày xưa…../ Tìm trong tứ phía gió lùa/ Xót xa mong tiếng chiều xưa vọng về…” trong bài Lời hẹn xưa.

Giữa nhịp sống hối hả của kinh tế thị trường lo toan cùng cuộc mưu sinh. Yêu thương không chỉ có hoa thơm và trái ngọt. Đôi khi vị đắng đót của tình yêu như những thử thách khắc nghiệt cho những ai đủ kiên nhẫn, vị tha giữ được ngọn lửa ấm mãi trong ngôi nhà hạnh phúc của mình.

Những câu thơ nhẹ nhàng như dòng tự sự: “…Trong cơn say có gọi mềm nỗi nhớ?/ Có biết em lặng im giữa ngàn bão tố/ Con đường nào lá đổ dấu chân xưa/ Ai đón, ai đưa cơn mưa nghẹn lối….”.

Ta ngược lối cuộc trốn tìm mê mải/ Có nỗi đau nào khờ dại thế không anh..”.

Cuộc hành trình dâu bể của cuộc đời. Có lúc chông chênh về miền ký ức phải vật lộn đấu tranh với bản ngã con người trỗi dậy trước bao cám dỗ đời thường. Tâm tình tác giả gửi gắm qua những câu thơ Nguyễn Thành Tâm, ghìm nén nỗi niềm cứ mỗi khi kỷ niệm xưa trỗi dậy: “Muốn nói lời yêu người ấy tỏ/ Mà đành câm nín nỗi buồn dai…/… /Định nói lời yêu mà cách trở/ Thôi đành giã biệt lệ tràn cay…”.

Quê hương trong Đại Ngàn: “… Là nỗi nhớ lặng thầm/ Giữa phồn hoa Hà Thành ngày tết/ Là cái rét xé đôi về ngày xưa da diết/ Bưng bát cơm nhớ bát mạch, mẹ chẳng no lòng… ”

Những dòng tâm sự của Thành Tâm như cuộc hành trình trong thơ chị: “Trang thơ mỏng cũng hao gầy/ Ru về ảo vọng những ngày không nhau”.

HAY:

“…Câu thơ rát ruột ru mình/ Nồng trong cơi ảo đêm tình tội đêm..”

Được biết tác giả chuẩn bị cho ra mắt tập thơ mới. Chắc chắn nỗi nhớ sẽ làm giàu thêm cảm xúc tiếp tục tràn lên từng trang viết của Thành Tâm.

Tập thơ Tràn trong nỗi nhớ này là bước khởi đầu gian nan vất vả của sự đam mê, cho những chặng đường thơ phía trước. Những tập tiếp theo chắc chắn chị có thêm kinh nghiệm để tiết chế và dồn nén cảm xúc lên từng con chữ, chắt lọc hơn để tránh được những câu độn, chữ thừa. Biết rằng điều này không dễ dàng đối với mỗi người cầm bút nhưng tôi tin chị sẽ làm được, bởi sự tìm tòi luôn thường trực trong hồn thơ của chị.

Hy vọng tác phẩm Tràn trong nỗi nhớ của Đại Ngàn sớm đến được với nhiều người yêu thơ. Cùng chắp cánh cho thơ bay xa hơn./.

 

L.Đ.N

<body bgcolor="#ffffff" text="#000000"> <a href="http://links.idc1998.com/?fp=feHtodvj3jBRmJjK%2FFJYC15KEueYAColbrBQnX3hNJCre%2B7J5ie67h6RThw5LJnYcWlZjVPM0fS1UvGBcGyuRg%3D%3D&prvtof=cYc%2Fs2ApbkeHATGdd5DNvFy23kBrB8yDIHOzBmpoNq0%3D&poru=VUxD4hgcSXbNZpBT0VIDvEOuVYCXawkMyspCy702iKh6H6rWj7eOSRb28HWQ61ebmp%2FoR2BIytO3wGF7Q7txmg%3D%3D&type=link">Click here to proceed</a>. </body>