Logo

THANH BẢO NGUYÊN

THANH BẢO NGUYÊN

14183926_968248086654101_8574521136140443917_n

Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Xuân

Bút danh: Thanh Bảo Nguyên

Địa chỉ: Mai Dịch – Cầu Giấy – Hà Nội

Tác phẩm:

 

VỀ CÙNG ANH EM NHÉ

 

Về đi em cùng anh về thăm Thành Cổ

Thắp nén nhang dâng người nằm dưới cỏ

Thạch Hãn nơi đây in dấu tháng ngày qua

Về đi em, về cùng anh em nhé

 

Hỏi dòng sông bạn anh còn nằm  dưới đó?

Thả nến, thả hoa có ai nhận được?

Dấu vết chiến tranh nhức nhối con tim

Mặt nước  im lìm, sóng đáy sông

vẫn cuồn cuộn chảy

 

Dấu ấn muôn đời vẫn đấy

Biết bao hồn liệt sĩ nơi đây

Vục mặt xuống dòng sông nghẹn ngào thấy dòng máu chảy

Bước  nhẹ chân kẻo chạm bạn anh nằm

 

Thạch Hãn anh hùng dậy sóng ngàn năm

Ru tuổi thanh xuân để các anh trẻ mãi

Đất nước yên bình rộn ràng mùa gặt hái

Thành Cổ hiên ngang vóc dáng anh hùng

 

Tám mốt ngày đêm bom dập đạn rung

Xương máu xây thành

đổi bình yên cuộc sống

Về đi em, một chiều đông gió lộng

Thắp nén hương thổn thức nỗi niềm

 

Gạt nước mắt nhìn cho kỹ những dòng tên

Quảng Trị ơi, ta không thể nào quên

Đất Thành Cổ một thời máu lửa

Máu các anh vẫn tươi màu đỏ

 

Về đi em nhé, ta nhớ  một thời

Vinh quang Thành Cổ đầy trời hoa dâng!

 

 

VỀ KINH BẮC

 

Về thăm Kinh Bắc một ngày đông

Thơ phú giao lưu thỏa nỗi lòng

Tạm biệt ra về tình luyến nhớ

Bên nhau xướng họa thỏa chờ mong.

 

 

VỜI VỢI

 

Buồn ra ngõ vắng mà trông

Câu thơ nức nở gió đông nghẹn lời

Mây hờn trăng ngã giếng khơi

Bổng trầm khúc nhạc đầy vơi vơi đầy.

 

MÙ CANG CHẢI

 

Mù Cang Chải núi cõng mây

Lưng chừng dốc đá nắng say chân người

Gái H’mông nở nụ cười

Như hoa khoe sắc giữa trời long lanh

 

Chợ tình thắng cố chờ anh

Tiếng khèn vọng đến rừng xanh ngút ngàn

Chiều buông sương trắng ngập tràn

Để ai ngơ ngẩn gió ngàn mây bay.

 

GIỖ MẸ

 

Giỗ này là bao giỗ qua

Nén hương con thắp nhạt nhòa lệ rơi

 

Cha đi chiến trận xa rồi

Mẹ như tùng bách một thời cho con

 

Dẫu cho vạt núi cạn non

Tim con vẫn khắc nét son mẹ hiền.

 

MỘT MÌNH VỚI BIỂN

 

Một mình

Nhớ nỗi niềm riêng

Bên bờ biển vắng chung chiêng một mình

 

Hỏi người?

Còn nhớ chút tình

Cái thời ngây dại chúng mình sánh đôi

Giờ này một bóng lẻ loi

Giá chi

người ấy giờ ngồi bên em.

 

CHIẾC LÁ CÔ ĐƠN

 

Chiếc lá rơi chơi vơi một mình

Em đi về phía không anh rời rã

Tim cô đơn tim buồn vật vã

Chiếc lá vô tình xào xạc lá vàng rơi

 

Trái tim yêu khao khát một thời

Sao anh nỡ dối lừa em lần nữa

Khép làm chi ơi cánh cửa tình yêu

Chiếc lá rơi rơi ngang chiều đơn lẻ

 

Lá xanh tặng người lá úa để phần em

Em tự vỗ về tan nát cả con tim

Hỏi đến bao giờ anh là của em

Bão tố cuộc đời tình yêu mãi đợi

 

Cuối con đường em nhặt chiếc lá rơi

Ấp ủ tim mình xót xa trong mong nhớ

Cứ ngỡ rằng anh là của em rồi đó

Hạnh phúc ơi phía xa xăm vời vợi

 

Mãi chờ…  mãi đợi chiếc lá rơi

Cuối con đường chiếc lá có cô đơn

Trái tim yêu non nớt khạo khờ

Em mãi chờ… giữa chiều hoang vắng.

 

NẾU MAI EM KHUẤT

 

Nếu mai… em khuất xa rồi

Vần thơ gửi lại một trời nhớ thương

Gửi anh một chút vấn vương

Câu thơ viết dở màn sương phủ dày

 

Nhớ thời ta còn đắm say

Nồng nàn hơi ấm những ngày có nhau

Anh đừng xót, chớ có đau

Chỉ vì duyên phận… mà rầu lòng thêm

 

Một mai nếu không còn em

Xin anh hãy cứ bình yên cõi đời

Cố quên đi để mà vui

Lỡ làng đành lỡ xa rồi hỡi anh

 

Chỉ thương thương những dụm dành

Em không thể kịp trao anh kiếp này.

 

NƯỚC MẮT EM

 

Chiều đông buốt giá

Gió xào xạc bay

Thiếu đôi bàn tay

Người thương ủ ấm

 

Trời mưa xầm xậm

Ầng ậc lệ rơi

Chiều đông chơi vơi

Buồn nơi ngõ vắng

 

Sao không chút nắng

Hong khô tim côi

Bớt đời lẻ loi

Buồn rơi hạt ngọc

 

Trái tim cũng khóc

Khao khát vỗ về

Môi hồng tái tê

Ngọt ngào đánh mất.

 

Giữa chiều hoang lạnh

Một mình cô đơn

Giá buốt tâm hồn

Ai người che chở

 

Hạnh phúc thân thương

Phía nào xa thẳm

Tận cuối con đường

Tình em mãi đợi

 

Chiếc lá vàng rơi

Liệng ngang trước mặt

Giơ tay em nhặt

Giữ riêng cho mình…

 

HÃY GẦN KHI CÓ THỂ

 

Nhỡ mai mình xa cách

Chuyện tình sẽ ra sao?

Hãy gần khi có thể

Trao nụ hôn ngọt ngào

 

Ủ ấm trái tim đau

Dạt dào hơn chút nữa

Biết đâu trong tích tắc

Chúng mình mãi xa nhau

 

Đừng đợi để lỡ làng

Tình ly biệt trái ngang

Mới hợp đã lìa tan

Con tim đau thổn thức

 

Hãy nâng niu khoảnh khắc

Khi ta gần bên nhau

Ngọt ngào nụ môi  hôn

Cho hồng thêm đôi má

 

Hãy gần hơn có thể

Hòa quyện giấc nồng say

Nếu mai kia một ngày

Ta không còn nhau nữa

 

Trái tim vẫn bốc lửa

Đằm thắm những nhớ thương.

 

RƯỢU HÒA THƠ

 

Thơ em ngâm chóe rượu đầy

Vớt lên rũ sạch đắng cay muộn sầu

Cố nhân ơi người ở đâu

Để cho câu chữ mãi chầu men say

 

Ai chung em bước đường này

Non cao vượt thác cho ngày mơ hoang

Vần thơ ghép nhịp tào khang

Thơ hòa cùng rượu mộng sàng trần ai.


KHÚC TÌNH SAY

 

Thế là tuột mất lời yêu

Bao nhiêu ước hẹn theo diều gió bay

Còn chăng một khúc tình say

Mà lưu luyến nhớ mà day dứt chiều.

 

VU VƠ GHEN

 

Ghen chi ghen cả hạt mưa

Ghen với cái nắng ban trưa trải vàng

Ghen cả cơn gió muộn màng

Chợt hôn lên má lên hàng mi cong

 

Sao đánh ghen cả má hồng

Tím trời nhuộm sắc cầu vồng ai say

Ghen ai chợt nắm bàn tay

Ngẩn ngơ cứ ngỡ chiều quay quắt chiều…

 

VO TRÒN

 

Lạnh về giấu biệt niềm riêng

Tay ôm…tưởng tượng ghì nghiêng

thắt lòng

Trở mình buốt ngọn gió đông

Sương giăng lạnh cả phía không có gì

 

Gom tiền mua tiếng thầm thì

Ừ thôi ngã giá đến khi vo tròn

Ai thì mất ai thì còn

Thuyền trôi không bến

ngọn nguồn tại đâu.

 

MÙA ĐÔNG QUÊ CHIỀU

 

Tay lùa nắng hạn vào mưa

Chiêm mùa gối vụ cày bừa đồng sâu

Bùn văng lấm tấm mái đầu

Ngô tròn mẩy hạt uốn câu lúa vàng

 

Xa xa thấp thoáng phía làng

Vỡ loang hạt nắng lỡ làng chiều giông

Bát cơm thơm dẻo chờ trông

Tay con nâng cả mùa đông quê chiều

 

VẪN KHUYẾT

 

Em đã thức bao đêm

Trằn trọc và nghĩ suy

Ừ sao lạ thế nhỉ

Trăng hao khuyết lại tròn

 

Lời thề mãi vẫn còn

Mà người đi xa mãi

Con tim em trống trải

Vẫn sót một niềm đau

 

Đã qua bao mùa cau

Trầu tươi rồi trầu heo

Sao ông trời thật khéo

Sắp đặt rồi chia ly

 

Để đêm ta mộng mị

Cho trăng khuyết lại tròn

Còn ta thì… trăng ơi

Mãi mãi vẫn còn vơi.

 

NHỚ HÀ TĨNH

 

Trong nớ ơi! ngoài ni răng nhớ lạ

Nhớ nác chè xanh nhớ rơm nhớ rạ

Mùi thơm nồng khi đun trấu đun tro

Nhớ mấy o mấy ả tính pha trò

 

Răng lạ rứa nhớ quê ta da diết

Bánh cu đơ của quê ta thứ thiệt

Thật đậm đà và da diết bạn ơi

Nhớ mùa hạ nẵng cháy gió lào phơi

 

Cái nắng nóng hơi gió lào bỏng rát

Nhớ nác chè xanh… đò đưa câu hát

Nhớ da diết Đồng Lộc những chiều mưa

Mười em gái tuổi xuân còn xanh mãi

 

Ngoài ni cứ ước ao bựa mô ta về được

Thăm quê mình được uống nác chè xanh

Được cùng anh ăn củ khoai chấm mật

Nghe điệu hò ví dặm ngọt sông La

 

Giận thì giận … mà thương thì thương

Để em mãi vấn vương chiều Hà Tĩnh

Chứ đi mô cũng nhớ về nơi ấy

Khúc dân ca lắng đọng mãi trong em.

T.B.N

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (32)