Logo

Tập thơ Tự ru

Gieo chữ trên mảnh đất tình yêu

 

turutrcKhông quá khi nói rằng đọc thơ của tác giả Dương Thụy Anh ta ngỡ như đọc thơ của một người trẻ viết về tình yêu, cuộc sống và con người. Không ai có thể nhận ra được hình dáng con chữ ấy, vần thơ ấy lại là của một nhà giáo tuổi thất thập đã về hưu. Mà đặc biệt, ông là giáo viên dạy toán, chẳng có chút liên quan gì đến văn chương nghệ thuật. Ấy thế mà số phận đã “buộc” ông phải dan díu lấy thơ. “Tôi yêu lắm/ Những vần thơ da diết/ Để cho đời/ Nhận biết những yêu thương…” (Tiếng ru).

Dường như những “con số” có sẵn trong tâm trí ông đã khiến cho thơ ông có nguồn mạch nhất quán về tư tưởng cùng với sự cộng hưởng của cảm xúc đã tạo nên một tập thơ chứa tâm và tình. Tâm trong sáng mới viết nên được những vần thơ thấm đậm tình người. “Là bông sen đẹp cho đời/ Là hương thơm để cho người ngợi ca/ Là tấm lòng rộng bao la/ Không không sắc sắc lời ca muôn đời” (Lời chưa nói).

Ở cái tuổi “thấp thập cổ lai hy”, người ta thường thong dong nghĩ về quá khứ, nghĩ về chặng đường đã trải qua. Tác giả từ tốn, chậm rãi và rồi mỉm cười với chính cuộc đời. Chính vì thế mà Tự ru thuần hậu lắm, không đau đời, không chênh chao trách thế nhân gian. Tứ thơ cứ thản nhiên gieo vào lòng người đọc những triết lý sâu xa: “Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa/ Giật mình – trời đã chuyển mùa vào xuân/ Thi nhàn, ngồi ngẫm chữ nhân/ Và xem con tạo xoay vần người ơi” (Chuông chùa).

Đọc Tự ru, thấy tình yêu đẹp và rất đời thường. Không lời yêu thương thắm thiết, không lời thề non hẹn biển, chỉ giản đơn vài ba câu chân tình cũng đủ làm cho con người mạnh mẽ tin vào tình yêu. Tình yêu mãnh liệt, đã yêu là phải yêu tới tận cùng “…Đã yêu/ Yêu đến tận cùng/ Anh và em/ Vẫn thủy chung trọn đời”! (Mây trắng). Có trải qua yêu thương mới có những ngày nhớ nhung tiếc nuối “Con đường dài trìu mến/ Anh và em, vẫn mãi mong chờ/ Ta nắm tay nhau đời là thực hay mơ/ Để mỗi chúng ta lại mơ về/ Phố Hiến” (Phố Hiến).

Nếu chỉ có cảm xúc để hình thành nên một lối thơ thì rất nhiều người có thể làm được, nhưng để tạo nên tư duy sáng tạo trong thơ thì cần phải có sự đầu tư nghiêm túc. Tác giả khéo léo vận dụng chuyên môn của mình vào thơ, không cứng nhắc, không khuôn khổ, ngược lại rất ăn ý trùng khớp nhau. Chính điều đó đã khiến cho người đọc có chút nhầm lẫn khi tưởng rằng đây là thơ của người trẻ viết. Nói thế để thấy rằng, tâm hồn tác giả còn trẻ trung lắm:

Phương trình nào/ Biểu thị/ Nhịp đập của con tim/ Đường cong nào/ Anh và em/ Đang cố đi tìm/ Phương pháp nào / Tích phân hay chỉnh hợp…”  (Anh và em).

Thơ của tác giả Dương Thụy Anh đời thường mà dịu dàng thuần hậu. Đọc thơ ông thấy cuộc sống yên bình lặng lẽ trôi. Chỉ một tia nắng chiều đã đủ làm cho lòng người đọc thổn thức “Nắng chiều/ Ôi nắng chiều ơi!/ Nửa qua khe cửa/ Nửa rơi ngoài hè/ Quanh nhà rộn rã tiếng ve/ Nhắc ta nhớ lại, mùa hè phía sau” (Nắng chiều). Những điều giản dị đó, những thứ xung quanh đó sao ta chưa hề để ý tới. Ta có đang vô tâm với đời hay coi nhẹ những điều nhỏ bé đó?

Tự ru được tập hợp từ các bài thơ mới và cả những bài thơ từ những ngày tháng xưa cũ, có lẽ chính vì thế mà ta thấy mùi thời gian và màu không gian kí ức ở đây. Không gian, thời gian bao trùm nỗi nhớ da diết yêu thương. Nỗi nhớ của tác giả là nỗi nhớ về mái trường thân yêu, về thầy cô, học sinh thương mến hay đơn giản chỉ là nỗi nhớ cánh phượng nở lúc mùa thi: “Phượng kia nở tự bao giờ/ Mà nay buồn đến bất ngờ phượng ơi/ Phượng đêm ly biệt về rồi/ Ngẩn ngơ hết đứng lại ngồi – chia tay” (Hoa phượng).

Tự ru cũng chính là tình yêu thương quê hương đất nước được cất lên từ trái tim của con người nồng hậu. Nó từ tình yêu rồi nâng lên thành niềm tự hào dân tộc “Cờ búa liềm vẫn thẫm một màu hồng/ Mà biển khơi kia nước trong xanh thành đục!/ Đất nước tôi Bắc Nam liền một dải/ Hịch tướng sĩ còn vang mãi muôn đời/ Còn chiến đấu để giữ nhân phẩm con người” (Đất nước bốn nghìn năm).

Khép lại một tập thơ với những dung dị, lạc quan tràn đầy trong câu chữ, có thể nói tác giả Dương Thụy Anh đã tìm cho mình những hạt chữ mang những nét riêng của ông để gieo vào cánh đồng thơ. Hy vọng rằng, từ cánh đồng thơ kia, những con chữ ấy sẽ trổ ra một mùa thơ bội thu.

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (8)