Logo

“Sóng đời” dỗ giấc mơ xưa – Nguyễn Thanh Tâm

song doi cat

SÓNG ĐỜI dỗ giấc mơ xưa

Chợt nghe cõi nhớ rụng vừa tầm tay

Nhà thơ Nguyễn thanh Tâm

Có lẻ khi tuổi tác đã dày lên ,cuộc đời ngắn lại , bạn bè dần thưa thớt thì những kỷ niệm về một thời quá khứ lại xếp hàng ngay ngắn để réo gọi . Từ đó, nhiều người lại tìm vào miền thơ để làm thay đổi hướng đi của những giọt nước mắt , của những gì sót lại trong cuộc đời mỗi con người, vì năm tháng còn lại cũng sẽ rơi như mùa lá trước hiên nhà.

SÓNG ĐỜI với hơn 70 bài thơ mà tác giả NGUYỄN HẢI OANH đã gửi gắm vào đó chân dung của chị bằng một bút pháp nhẹ nhàng sâu lăng làm xao động lòng người> Đọc Sóng Đời chúng ta thấy trong đó thoang thoảng những nổi buồn để cần một tiếng thở dài đồng cảm , cần một cái lay vai để thức tỉnh bởi trong thơ của chị sao ngày quá ngắn và những đêm thật dài :

 “ Chim biển vọng hồn ai trong mộng

Giấc mơ dài, khơi lại khúc thời gian

Ánh Hồng ơi ! Trời chuyển gió ngàn

Đâu dáng mây ửng đỏ ?”

( MỘNG )

 

Có bao người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau ? Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của giấc mơ mà không thức giấc , có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được , giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình ,có cách nào mang chiếc lược chải hết những nhớ nhung đã để dành ở đâu đó trong tháng ngày mệt mỏi ?và khi ta buông tay là vĩnh viễn :

 “ Tình nhân ơi , ơi cố nhân

Buông xuôi ngày ấy đò dần sang ngang

Lưng ong, áo cưới,em choàng

Theo chồng nhón bước về đàng nhân duyên”

( TÌNH NHÂN )

 

Khi những đau buồn hờn giận nhớ nhung không còn đủ sức chịu đựng, khi những thương yêu ,hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển là khi những giọt nước mắt rơi như một giọt sương rơi vào khuya tối , cảm giác của nghẹn ngào ,lơ lững để mang theo mình mỗi ngày một chiếc khăn mà chẳng thể nào lau hết những hoài nghi chạm mặt mà ai biết chúng ta có còn gì ràng buộc trong đời nhau ? :

 “ Hồn thi sỉ treo tình lơ lửng

 Vu vơ buồn hờn giận nhớ nhung

Ngày ấy anh sẻ chia thương yêu nâng bước

Giờ một mình bước thấp, bước cao . . .”

( ÁNH TRĂNG MA )

Mãng tình thơ của chị phồn thực trong sự thánh thiện, dịu dàng như một lời tâm sự, lời thầm thì của quá khứ để những ngày hạnh phúc và những niềm vui cũng khẽ dặn ta phải cám ơn những sớm mai được thức dậy và thấy đời còn mưa, nắng bởi không ai mang những nổi đau ra so sánh trong tình yêu bởi vết thương nào trong trái tim cũng không đáy bởi khi đau mà không thể khóc chỉ biết cười trong nước mắt :

“ Tôi dành người trái tim chung thủy

 Người dành ai rạo rực tình yêu

 Tôi yêu người , người vô tình đâu biết

Đanh dổ tim mình chấp nhận đơn phương “

( ĐƠN PHƯƠNG )

Đểbiết cám ơn số phận đã mang ta đến với cuộc đời nầy, biết ôm một người như thế nào là chặt , là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau để những yêu thương biết mĩm cười từ chối những xot xa, và trí nhớ trong ta từ dó có một người, người ấy đã cùng ta thắp sáng ánh trời đêm như cách mà tình yêu gọi đến và trao cho niềm hạnh phúc . Cám ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui :

“ Anh ơi hun hút thời gian

Chúng mình chung cảnh lầm than, nhọc nhằn

Cùng anh hạnh phúc ngập tràn

 Bên anh gìn giữ nồng nàn giấc mơ”

 ( CÙNG CHỒNG )

 Trong mảng tình thơ của chị là những cảm xúc thanh thoát,chân thành của cõi yêu, nó trong sạch như những giọt sương mai lấp lánh tinh khôi dưới ánh nắng ban mai nồng nàn .nó trong lành , thánh thiện trong từng con chử, từng ý thơ thật ngọt ngào sâu lắng

 “ Người đi nhầm ngỏ hoang mang

Ngỏ thơ không rẻ, ngó sang ngỏ tình

Canh khuya ngơ ngẫn một mình

Mong trời nhanh sáng quay nhìn ngỏ thơ

 ( NHẦM NGỎ )

 Cuộc đời giành giật từng ngày nắng, và tặng cho ta hết những đêm thâu, thèm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim co ro ngoài hiên vắng, đẫ đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến để những giấc mơ có nhiều giông gió đổ mưa như là một giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây, được thấy mình làm mưa rôi ngoài cửa sổ., được nhìn thấy mình như những đám rong rêu mĩm cười suốt những ngày mưa bảo:

“Mơ đẹp nhé

Gởi mơ về anh dấy

Mơ một chiều giông gió đổ mưa

Anh nóng bỏng, tim em sôi ngọn máu . . .”

( SEN THÁNG MƯỜI )

Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời đêm và những dấu vân tay lại mờ đi sau lần chia cách, bắt đầu của nổi đau bao giờ cũng là những yêu thương không trọn vẹn , của những bông hoa nở ra trong tuyệt vọng, của những sông,suối mà nước mặn hơn biển cả, của những đường xưa lối củ nhưng ngác ngơ, xa lạ, chỉ còn có ngỏ về là hạnh phúc mong manh :

 “ Bây giờ đã là bây giờ

Đường xưa lối củ, bây giờ có gai

Bây giờ cho được phôi phai

Chỉ xin giữ chút đẹp ngày ngỏ mơ

(NGỎ MƠ )

Nếu bảo tố có thật sự đi qua cuộc đời nầy chỉ trong một đêm, chẳng phiair khoảnh khắc bình minh trong suy nghỉ của ta là đẹp nhất,nếu bảo tố có thật sự đi qua trong cuộc đời nầy chỉ trong giây phút, chẳng phải những ý nghỉ ta cần chỉ là được siết chặt tay nhau. Vâng, tình thi hửu là thứ tình quyenj chặt của một sự đồng cảm, bởi đó là một rực rở của nắng âm không có mưa bay. Hãy nhìn Hải Oanh đưa bàn tay ra để chờ những nắm bắt :

“ Tây Nguyên nghe

 Hà Nội ơi !

 Tình thơ đẹp, thi hửu mời tìm nhau

Cách bao úi thẩm,sông sâu

Hồn “ THƠ ĐẤT VIỆT “ nhịp cầu lại qua

“ GỬI BẠN THƠ “

 ( Tặng nhà thơ Thúy Bắc và ĐỔ thị Thắng )

Thơ của chị thật thà, dung dị và thênh thang trong cõi tình chất ngát, bởi chị đã nhìn ra được con người thạt của mình, để trả lại hết những hoài nghi và cám ơn bản thân đã không quá lạnh lùng, vì với chị mỗi ngày như là một hạt sương mà không cần ai nhìn ngắm , mỗi ngày là một giấc mơ, mỗi ngày là một chồi non hạnh phúc bởi bên cạnh chị luôn có một nửa cuộc dời cùng đồng hanh yêu thương và nâng đở:

“ Về bến thương em neo giữ thuở ban đầu

 Đời thiếu nử em giao chồng cột chặt

 Như mía chưa tung cờ đã ngọt lịm đời em

 Trời cho em bến yêu dào dạt quá. . .”

 ( VỀ BẾN THƯƠNG ĐI EM )

 Rời khỏi những cung bậc đầy cảm xúc trong cỏi tình thơ của chị, ta lại đến với một miền thơ khác mang tính nhân văn sâu sắc trong đạo lý làm người với những nổi niềm hoài niệm về quê hương, bạn bè, quan hệ máu thịt của giấc mơ và tâm tưởng, của hoài niệm nhung nhớ, có lẻ đó là một cảnh thức mà chị đã tạo ra cho thơ mình một sự hòa quyện về cội rể nguồn mạch sâu xa bằng một khởi hứng có dụng ý của những chín muồi theo thời gian, điều đó đã xác lập một nét riêng để thâm nhập vào lòng người như một thông điệp dẫn đưa con người về cội nguồn. Có lẻ, hấp lực trong thơ của chị là ở chỗ đó :

“ Anh chưa đến quê em Kinh Bắc

 Ta gặp nhau trên vùng đất đỏ Cao nguyên

 Ta gặp nhau mênh mang đại ngàn Gia Nghỉa

 Em khe khẻ ngân:

–          Đến Cao Nguyên người ở đừng về

( TÌNH TRONG QUAN HỌ )

“Nổi lòng hoài niệm quê hương và quan hệ máu thịt lúc nào ũng âm ỉ như lớp trầm tích được hòa nối trong một sinh thái mang tính triết lý nhân văn trong cuộc sống, từng dấu chân kỷ niệm với con đường,hàng cay,con sông. . . bức tranh làng mạc bao giờ cũng lãng mạng và hoài nhớ :

Gốc găng xưa, ngỏ xưa,nhà Mẹ xưa

Hôm nay em về lại quê mình

Thổn thức nghẹn ngào.Tất cả không còn nửa

Dong kỷ niệm dạt dào miên man chảy

Ký ức thời gian ồ ạt gọi nhau về

(GỐC GĂNG XƯA )

Nơi làng quê ấy có bóng mẹ nhập nhòa sớm tối, dáng đi chăm chút cho đời,luôn dõi mắt trông con từ ngàn lối, mà bóng con biền biệt trời xa:

 Đêm ngày con những ước ao

 Được về thăm mẹ dâng trào lòng con

 Nhớ con mẹ ngóng mỏi mòn

 Chín ba tuổi hạt vẫn còn long đong

 MẸ ƠI

 Chị đã đi qua thương nhớ mà không cần vay mượn nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác.Chị dã cùng một nửa của chị sống trong yêu thương đầy ắp thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát, để cỏng những dứa con trên vai mà không bao giờ biết mẹt

Con về Bình Phước đêm hôm

Lòng trai, trãi rộng con ôm mộng đời

Rạng tươi ánh mắt già người

Mẹ ,Cha rõi bước cuộc đời con đi

( THƯƠNG CON )

Ngọn nắng chảy cong thành những vệt vàng sẩm hòa chung màu xanh của bạt ngàn rừng núi vùng Tây Nguyêntạo thành một bức tranh thiên nhien hùng vỉ. Hoàng hôn của Tây nguyên vừa mơ mộng vừa hùng tráng:

Chiều tà ngắm nắng Đăk Bukso

Phía tây rừng khỏe kéo co thắng Trời

Trò chơi có cả núi đồi

Vai trời xệ xuống, mặt trời lơ ngơ

NẮNG CHIỀU ĐĂK BUKSO

 Người thơ ơi, xin khép lại mấy dòng dẫn nhập với tập SÓNG ĐỜI của chị, nhưng lòng tôi vẫn còn nhiều nghỉ ngợi.Thơ của chị thạt quá, dung dị và thênh thang trong cõi tình chất ngất, bởi chị đã nhìn ra được con người thạt của mình. ,để trả lại hết những hoài nghi và cám ơn bản thân đã không quá lạnh lùng,

Tây Nguyên ơi ! đã có một bông hoa rừng nở muộn nhưng đã hòa chung vào rừng hương sắc tuyệt vời của vùng đất bạt ngàn màu mở để ngôi nhà thơ của Tây Nguyên ngày càng thăng hoa

Chắc chắn rằng tập SÓNG DỜI của chị sẽ nhận được sự trân trọng,đồng cảm và quí yêu của người thân, bạn bè và độc giả

Cám ơn miền thơ đã đến trong bầu trời, Cám ơn những ngày dài lẫn đêm vui

Xin chờ những tác phẩm mới của chị hiện diện trong ngôi nhà thơ tin yêu và đâm ấm

 

 

Hà Nội, mùa thu tháng 8/ 2014

Nhà thơ Nguyễn thanh Tâm

Phó Giám Đốc phụ trách chuyên môn

Công ty cổ phần văn hóa đất Việt