Logo

Sắc màu của nắng – những khúc ca về Tổ quốc



sac mau cua nang

Vừa qua, tác giả Nguyễn Trọng Đồng – một cây bút trẻ của vùng đất Đắk Lắk đã đưa đến tay bạn đọc tác phẩm mới – “Sắc màu của nắng” (NXB Hội Nhà văn). Xin được giới thiệu tới bạn đọc lời mở đầu của tập thơ này cùng một số vần thơ của  ông!

 Trước khi gặp Nguyễn Trọng Đồng ở khóa 3 của Trung tâm Viết văn Nguyễn Du (năm 2009), tôi đã đọc khá nhiều thơ anh trên báo chí cả nước. Ấn tượng của tôi về thơ anh là sự dịu dàng của câu chữ, là sự nhuần nhị, nghiêm cẩn của tứ thơ… Ấy phải chăng là cái nghề giáo đã ám vào nghiệp chữ của thơ theo chiều hướng tích cực? Đã xuất bản khá nhiều tác phẩm thơ, qua mỗi tập thơ Nguyễn Trọng Đồng đều mang đến cho bạn đọc một niềm tin thanh sạch vào cuộc sống.

Sắc màu của nắng là tác phẩm thứ 6 của Nhà giáo Nguyễn Trọng Đồng. Trải suốt tập thơ vẫn là cái nét chất riêng rất truyền thống của anh, hồn vía thơ anh vẫn áo the khăn bấm, vẫn mạch lạc, lớp lang, dễ gần, dễ cảm và hồn hậu như chính con người anh. Quả thật, nếu nói thơ là người, thì giữa Đời và Thơ của Nguyễn Trọng Đồng là minh chứng sống động nhất! Con người anh mộc mạc ân tình, nên thơ anh cũng trong trẻo và ấm áp tình người.

Sắc màu của nắng”

– tác giả Nguyễn Trọng Đồng

Sắc màu của nắng gói ngót một trăm trang thơ của một nhà giáo, với mạch cảm xúc ăm ắp về Tổ quốc, về quê hương, ngợi ca những giá trị vĩnh cửu của thế hệ trước đã tạo nên vóc dáng của dân tộc hôm nay.

Mở trang đầu của tập thơ, ta gặp lại phong thư cũ, gấp ký ức một thời khói lửa, nét chữ ấy, dòng thư ấy giờ đây vẫn phập phồng lời lịch sử: Có tình yêu nào hơn thư thời chiến/ Mỗi dòng thơ từng là những mong chờ/ Biết mấy tự hào non sông gấm vóc/ Thư tình đây hóa tài sản Quốc gia. (Đọc “thư thời chiến”). Sau những lá thư mở từng trang hoài niệm, ta gặp lại một thời oanh liệt giữa lòng địa đạo Củ Chi đất thép: Thương nhau góc bể chân trời/ Như bao gian khổ một thời đấu tranh/ Con đường phía trước màu xanh/ Mà ta đi giữa mong manh lá cành. (Địa đạo Củ Chi).

Cảm xúc về Tổ quốc dồn dập vỗ nhịp trong anh, nó tạo nên những cuộc thăng hoa liên tiếp của ý tưởng. Cũng phải thôi, bởi Tổ quốc và dân tộc luôn là nguồn cảm xúc mạnh mẽ vô tận cho thi ca của mọi thời đại: Hoàng Sa, Trường Sa – biển trời ta đó/ Sóng vẫn đó như bao dòng lịch sử/ Bãi bờ đây sao mãi gọi tên em/ Cho cánh cò về muôn dặm Việt Nam! (Mùa xuân gọi tên em). Sắc màu của nắng ra đời trong lúc cả cuộc sống và thi ca đang vật vã, quay cuồng trong sự xô bồ của thời mạt pháp, mạt Đạo, lẫn lộn âm dương đen trắng, nhưng suốt cả tập sách không thấy một câu hàm chứa sự hằn học, chỉ trích… Đọc thơ anh mà ngỡ như đang thưởng thức những khúc hát dịu dàng, đằm thắm về quê hương đất nước: Cho ta gặp em một chiều tím Huế/ Có phải bóng em hóa thành phố trẻ/ Mà đường phố nào cũng xanh biếc mùa xuân/ Mà mấy trăm năm vẫn da diết nắng kinh thành. (Có một chiều tím Huế).

Có người bảo thơ Nguyễn Trọng Đồng lành quá. Thì đã sao. Thơ là Đạo, mà Đạo sinh ra ở Tĩnh, cái Tĩnh mới là nơi quyết định thành công của cái Động. Có lẽ bởi vậy, khi đọc Nguyễn Trọng Đồng, đừng mong sẽ gặp cái gai góc, chát chúa của ý tưởng thơ, cũng đừng tìm sự hầm hố, sắc cạnh của câu chữ trong thơ anh.

Sắc màu của nắng hồn hậu, mộc mạc và chân thành một tình yêu Tổ quốc.

 

Nguyễn Thế Kiên – kienlucbat

Đọc “Thư thời chiến”

 

Ngày nhàn lần đọc quá khứ

Những dòng “Thư thời chiến” chảy về

Nguồn mạch cảm xúc như biển lớn

Sao vỗ hoài bến cả đời ta

 

Mỗi dòng thư giấu một thời kỉ niệm

Mối tình nào cũng đau đáu nhớ thương        

Như hậu phương những “cồn cào nỗi nhớ”

Mong về anh vững tay súng chiến trường… 

Lá thư nhỏ chứa chan niềm nhung nhớ

Gửi cho em năm đợi tháng chờ

Tình yêu lớn bởi hy sinh thầm lặng

Ta dành cho nhau như đất nở hoa.

 

Sao kể xiết những tâm tình xứ sở

Mẹ dành cho con, anh gửi cho em…

Ôi tấm lòng sắt son thời quá khứ

Nâng bước ta lên. Máu chảy về tim!

 

Có tình yêu nào hơn “Thư thời chiến”

Mỗi dòng thơ từng là những mong chờ

Biết mấy tự hào non sông gấm vóc

Thư tình đây hóa tài sản Quốc gia.

Mùa xuân gọi tên Em

 

Khi cánh mai vàng khoe sắc

Nơi trời đất giao hòa

Nơi mùa đông đang qua

Và một khoảng trời xanh biếc

Đặng mở ra, dẫu còn giá buốt

Tháng năm ơi! Bao điều chưa cảm hết

Mà lòng mình thao thức bâng khuâng

Bởi mùa xuân đất nước nắng nồng nàn

Như bóng Mẹ tảo tần hôm sớm

Như máu vẫn đổ dẫu qua ngày lửa đạn

Mùa xuân về

Từ thăm thẳm gió bình minh…

Da diết nhớ thương rạo rực con tim

Và nắng sớm bồi hồi trong ngực trẻ

Như bàn tay ta mở ra ngọn gió

Cho mùa xuân hẹn gặp mùa xuân

Cánh én chao nghiêng nắng quê hương

Tình yêu lớn lên từ biển cả

Mỗi nhịp yêu thương vẫn hồng xứ sở

Gió xuân về xào xạc phía vầng dương

Ấy Tổ quốc son sắt niềm tin

Như nắng tự Ba Đình

Hoàng Sa, Trường Sa – biển trời ta đó

Sóng vẫn đó như bao dòng lịch sử

Bãi bờ đây sao mãi gọi tên Em

Cho cánh cò về muôn dặm Việt Nam!

Nguyễn Trọng Đồng