Logo

Nỗi riêng – Tác phẩm mới của Vũ Văn Thoan

Mấy dòng trước Nỗi Riêng thơ

     Bảng lảng vào tuổi tri thiên mệnh thì người lính Vũ Văn Thoan đến với thơ. Anh bảo thơ lúc ấy chỉ đơn thuần là phương tiện để anh bày tỏ tình cảm của mình với quê hương, người thân và đồng đội… nhưng ơn giời, đọc những câu chữ mộc mạc, thật thà thời ấy đã thấy thấp thoáng cái tình thơ. Vâng, với người sáng tác thơ thì cái tình thơ mới là tín hiệu đáng mừng! Khối cây bút đã nên vóc dáng hình hài, đã ở trong hội này, chiếu nọ…, ấy vậy mà đọc thơ toàn thấy khái niệm với tuyên bố, tuyên ngôn, hoặc cố làm uốn éo, dị hình câu chữ, còn cái tình thơ, hồn thơ thì cứ mỗi ngày mỗi mỏng!

21764180_521415531540622_2073298236_o

     Đâu mới khoảng ngót mười năm bén duyên thơ, ấy vậy mà Nỗi riêng này đã là tập thơ thứ tư của Vũ Văn Thoan được xuất bản. Đọc lướt thơ anh từ hồi chân ướt chân ráo vào miền thơ cho đến Nỗi riêng này, đã thấy cái chân mộc hiển lộ, phảng phất lối diễn ca, tự sự trong thơ anh đang tàn đi, thay vào đó là một lứa chữ mới mẻ, e ấp, kín đáo, gợi mở của nghệ thuật thi ca ùa vào trong từng trang viết…
Mở một trang trong Nỗi riêng này, gặp những câu lục bát của Vũ Văn Thoan đã dám bứt mình ra khỏi nhịp 6/8 quen thuộc để tạo nên sự đa dạng, đa chiều cho Lục bát hiện đại hôm nay:
Đã ngang dọc
Những phương người
Tình cờ anh
Lạc vào trời đất em
Má hồng thắm tự áo lên
Anh
Quên mất cả chiều trên tóc mình
(Miền áo đỏ)
Lối ngắt dòng Lục bát thì nhiều cây bút đã làm, nhưng việc ngắt dòng kia trong thơ Lục bát, có lẽ chỉ nên được sử dụng để làm tăng thêm sức gợi, sức mở của mạch chữ và mạch thơ. Ấy mới là điều quý và điều cần trong sáng tác. Trong tập này, Vũ Văn Thoan đã có những bài Lục bát ngắt dòng khá thành công:
Ùa sang cả phía đợi chờ
Bao nhiêu say đắm ngày xưa vẫn hiền.

Tiếc!
Mùa chưa kịp bén duyên
Tiếc!
Trong veo ấy với nền nã đau
Một lời. Thêm nợ. Kiếp sau.
Thì thôi
Giải cạn lời nhau
Hỡi người…
(Giải lời yêu)

     Thơ kỳ lạ lắm, dưới trời xanh, câu thơ mỏng thu vạn niềm muôn nỗi. Người mắc phải duyên thơ, thì cái nỗi niềm đời chả lúc nào vơi cạn. Rồi những câu thơ ứa lên như giọt cảm thông, như dòng chia sẻ với ngang dọc nỗi người… viết thơ đến tầm ấy là mắc phải nghiệp thơ rồi. Cái nghiệp thơ ấy cứ nghiêng bắc, ngó đông rồi ầng ậng dâng lên những nỗi riêng từ sâu thẳm. Đọc Nỗi riêng, thấy ngôn ngữ và tư duy thơ của Vũ Văn Thoan đang đi từ cõi duyên đến cõi nghiệp của thơ
Ngổn ngang nỗi bắc, niềm đông
Bốn bên sóng một cõi lòng sao an
Câu thơ chiều đọng gió ngàn
Lọc trong mưa nắng mênh mang vị người.
(Nỗi riêng)
Vũ Văn Thoan sau gần mười năm sáng tác, chủ đề thơ anh vẫn xoay quanh những yêu thương quen thuộc cũ về đất nước, quê hương, gia đình và cõi yêu của lứa đôi… Nhưng đã thấy cái mới lạ tỏa ra từ sự tinh tế, ẩn ý, hàm ngôn hiện hình trong ngôn ngữ thơ anh:
Đồng xanh vọng lại tiếng mùa
Bao nhiêu ồn ã nắng mưa gửi ngoài
Dây diều níu lại tay ai
Ta về thả bóng bên dài rộng xưa.
(Sáo diều)
     Nỗi riêng của Vũ Văn Thoan vẫn chảy trong những cung bậc của kiếp người bằng nhịp nhàng của thơ truyền thống, bằng cái vần điệu nết na của thơ ca thuần Việt. Đọc anh từ Về sông Sen, qua Nổ và soi đến Nỗi riêng này, chắc hẳn bạn đọc sẽ đồng cảm và ghi nhận sự nỗ lực tìm tòi sáng tạo và tình yêu thơ ca trong anh. Sự đồng cảm và ghi nhận ấy hẳn sẽ là nguồn động lực để Vũ Văn Thoan tiếp tục neo cái đam mê trong tuổi vãn chiều của mình vào tà áo nàng thơ thời hiện đại.

Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên
(Hội Nhà văn Việt Nam)

Idc1998.com
This domain has recently been listed in the marketplace. Please click here to inquire.