Logo

NHỚ QUÊ

nho que

Mấy dòng gửi miền nhớ… 

Bùi Thủy Nguyên trải lòng trên trang viết tâm sự về cuộc đời và miền thơ của ông. Không phải là nhà thơ chuyên nghiệp, từ những cảm xúc dung dị đời thường, được xuyên suốt bởi tình  người nên đã chạm được miền thơ. Là người yêu thơ, tuổi đã ngoại bảy mươi, ông vẫn đêm ngày vật lộn cùng câu chữ. Để bây giờ tập thơ Nhớ quê với hơn 50 bài thơ mà ông tâm đắc đã được ra mắt người thân và bạn đọc. Hiện lên trong tập thơ là tình yêu đối với quê hương đất nước, với người thân và bè bạn. Một mảng thơ cũng rất đáng chú ý trong Nhớ quê là những hoài niệm một thời khói lửa, những tình cảm thiêng liêng với đồng chí đồng đội, và những địa danh ông đã đi qua.

Đọc Nhớ quê có bài, có câu làm ta xao xuyến. Bài viết này chỉ là đôi dòng tâm tình đồng cảm với những câu thơ sáng nhất trong tập Nhớ quê của ông và chia sẻ cùng bạn đọc.

Thơ ông, thấm đẫm hương vị đồng quê:

“Mùa về gặt hái kín đồng/ Nắng phơi gốc rạ còn nồng mùi thơm”. (Mùa về). Hương vị ấy ám ảnh ông trong từng bữa ăn giấc ngủ:  “..Canh khuya vừa chợp thì mơ/ Bóng bên khung cửi guồng tơ óng vàng/ Lưỡi liềm giăng khúc sông sang/ Nhìn sông lòng những mơ màng đò xưa”.

Thơ ông tươi rói những kỷ niệm cùng đồng đội một thời binh lửa: “Nắng chiều buông xuống ống chân mây/ Suối mát long lanh bóng nguyệt gầy/ Đêm xuống lá rừng thay chiếu ngủ/ Năm canh trằn trọc muỗi rừng vây…” (Tình đồng đội).

Những câu thơ tình tứ cái đêm ông ngủ quên ấy hay giả vờ ngủ để ta phải thả lòng suy diễn: “Bóng xế không gian dần hẹp lại/ Từ quy vọng tiếng suốt đêm dài/ Chăn em anh đắp đâu có biết/ Chợt thấy chim kêu đã rạng ngày” hay “Áo em đọng giọt nắng rơi/ Trải vàng trên rẫy đầy vơi lưng đồi/ Hình em bên bóng dáng tôi/ Suối trong Thanh Đức mây trôi ngập ngừng…”

Rồi những đêm mất ngủ thao thức với trăng non mơ mộng: “Trăng non lọt bức mành mành/ Gió qua song cửa tròng trành rèm buông/ Ngoài trời lành lạnh gió sương/ Hỏi trăng bao tuổi còn vương tơ lòng”.

Nếu như ông nắn nót hơn, chắt lọc hơn, để trong thơ bớt đi những câu chữ dễ dãi thì hay biết bao nhiêu. Tuy nhiên, trên cánh đồng thơ lung linh huyền ảo nhưng đầy gian nan vất vả này viết thế kể như  đã đến được với cõi thơ rồi!

Hy vọng rằng, sau sự khai sinh của Nhớ quê, những sáng tác thơ của ông sẽ đằm hơn, chín hơn. Người thơ Bùi Thủy Nguyên nhé, cứ tin tưởng thế, dẫu rằng sau phía niềm tin là mồ hôi và nước mắt.

 

Hà Nội, ngày 01 tháng 10 năm 2013

Lê Đức Nghinh

Trưởng ban Biên soạn

Chuyên san Dặm ngàn Đất Việt

 

 

 

 

 

 

Nhớ quê

 

Xa quê nỗi nhớ miên man

Nhớ đồng nắng rải gió lan mây chiều

Sông quê ăm ắp thương yêu

Trên dòng sóng sánh, mái chèo thuyền buông

Chiều về quê vọng tiếng chuông

Xanh xanh khói bếp ấm luồng gió xa

Nhìn về đất mẹ quê cha

Nhớ từng ngọn cỏ nhành hoa bên đường

Sương treo óng ánh tơ vương

Dấu chân còn đọng nẻo đường chân quê

Rủ nhau xuống bãi lên đê

Nhẹ chân chộp chấu mang về sáo theo

Ngoài xa cá động cánh bèo

Bờ ao cánh trúc bóng treo ban chiều

Chiều quê vẳng tiếng sáo diều

Thơ tôi đuổi bóng con diều ngày xưa

Lạc Quần ơi giữa nắng mưa

Nhìn trăng giăng trắng sông xưa nhớ thầm.

 

 

 

Tình quê

 

Triền đê nghiêng ngả trải xa

Chiều ròng con nước nắng tà mây trôi

Quê nhà từ thuở nằm nôi

Lời ru của mẹ à ơi ngày nào

Xa rồi lời vẫn ngọt ngào

Mênh mang nắng gió dạt dào tình sông

Sông quê làm mát xanh đồng

Lúa thời con gái hẹn bông trĩu vàng

Quê hương xanh lũy tre làng

Bãi dâu xanh thả tơ vàng đầy nong

Đường làng ngõ xóm thong dong

Chân đi nhẹ bước nặng lòng tình quê.

 

 

 

Nhớ bến đò xưa

 

Bồng bềnh tựa mạn đò ngang

Tiếng sông dào dạt xốn xang trong lòng

Ngày xuân cánh én nghiêng trong

Nắng vàng thu trải  đỏ dòng phù sa

Bóng người thấp thoáng bãi xa

Dâu xanh thăm thẳm mượt mà đường tơ

Khóm tre ngả bóng xanh bờ

Đung đưa trong gió vẫy chờ trăng treo

Sông Ninh khua nhịp mái chèo

Đông buông cánh hạc gió heo hút lòng

Gái quê nắng sạm má hồng

Cổ cài khuy bấm nâu sồng mà duyên

Tay che nón trắng vành nghiêng

Vẳng nghe tiếng nói quê miền đâu ta

Hỏi ra em ở thôn Trà

Sang sông cùng chuyến đò xa đến giờ

Canh khuya vừa chợp thì mơ

Bóng bên khung cửi guồng tơ óng vàng

Lưỡi liềm giăng khúc sông sang

Nhìn sông lòng những mơ màng đò xưa.

 

 

 

Dòng sông quê mẹ

 

Nhìn dòng óng ánh xanh trong

Mênh mang bãi vẹt giãi lòng cùng mây

Sông Sò con nước vơi đầy

Tiếng bìm bịp gọi nắng dầy đất se

Trên bờ sông vọng tiếng ve

Cong cong lưỡi hái bóng che râm chiều

Bãi phơi bóng mẹ liêu xiêu

Dấu chân mẹ bước nắng chiều gió lan

Tép tôm, cáy đỏ giương càng

Giỏ đầy – lòng mẹ xốn xang đường về

Con sông chở nặng tình quê

Đầy vơi nắng gió bộn bề nhớ mong

Rộn ràng sông nước chiều ròng

Nắng rơi lưng đó phập phồng gần xa

Chèo buông, chài nở như hoa

Bồng bềnh phao nổi nhạt nhòa lưới giăng

Cá khơi chợ Bến rộn ràng

Chợ Cầu chiều bán cá măng sông Hồng

Cong mình đê chắn nước sông

Choãi chân giữ lấy nước đồng cho quê

Tóc mây mỗi bận đi về

Sông quê thả những say mê giữa lòng.

 

 

 

Mùa về

 

Cánh cò chấp chới đồng vàng

Lao xao tiếng hạc mênh mang trong bầy

Đê nghiêng ngọn cỏ trắng đầy

Chuồn chuồn bay thấp chớp dầy  đằng đông

Mùa về gặt hái kín đồng

Nắng phơi gốc rạ còn nồng mùi thơm

Trông trời sầm sập bóng cơn

Nhọc nhằn chạy thóc thu rơm ban chiều

Đường cày lúa ngả xiêu xiêu

Bồng bềnh mây bạc nắng chiều còn buông

Bên đường ngọn cỏ leo sương

Gió hiu hiu thổi lòng vương tơ lòng

Gái quê mưa nắng với đồng

Tảo tần manh áo nâu sồng bạc lưng

Tròng trành nón ghé khăn bưng

Đồng khô áo vẫn đọng từng giọt rơi

Đất quê thắm đượm mồ hôi

Trông đồng lúa tốt nhớ người chân quê.

 

 

 

Khuyên cháu

 

Cha con theo cháu lên tàu

Con đường đằng đẵng Vũng Tàu còn xa

Cháu nhìn thấy biển bao la

Mây bay lưng núi thiên nga sóng vời

Đồng xa thấp thoáng bóng người

Thấy trâu đeo mõ cháu cười trâu ơi!

Tàu lên đèo dốc chơi vơi

Dùng dình nghiêng ngả võng thời ấu thơ

Quốc gia tổ chức giải cờ

Đà Nẵng nhà đấu rực cờ đỏ bay

Môn cờ cháu vẫn ham say

Tối về bày lại ván này sao thua

Sáu tuổi đã trải cay chua

Thắng cười hớn hở, khi thua sụt sùi

Ở đời đâu dễ mấy người

Gắng công ôn luyện, một thời thành danh.

Vũng Tàu ngày 15/7/2007

 

 

 

Nước cờ hay

 

Cháu vừa mới bốn tuổi thôi

Mà sao sớm biết suy đôi nước rành

Tài hoa những nước non thành

Trọng từ hàng tốt tuần xa pháo hà

Biết chơi từ lúc lên ba

Nói năng chưa trọn, tham gia nước cờ

Cháu con diễn giải bất ngờ

Các ông đang đánh sững sờ ngợi khen.

Hà Đông 12/10/2004

 

 

 

Giúp dân

 

Ngày trong bom đạn mịt mù

Giăng giăng pháo sáng đêm dù trắng bay

Đường qua giặc đánh tối ngày

Đoàn quân rầm rập vẫn say bước gằn

Miền Trung ruộng rẽ đất cằn

Chang chang nắng gió nhọc nhằn lúa ngoi

Ruộng vườn bom xới đạn moi

Giúp dân cấy lại lúa khoai xanh đồng.

 

 

 

Nhớ

 

Sách học chưa xong gấp lại rồi

Lên đường đánh giặc nhớ thầy cô

Sân trường phượng đỏ ve sầu vọng

Nhớ lúc tan trường rộn tuổi thơ

 

Mẹ bảo con ơi đun nước sẵn

Tối nay khách đến uống chè xanh

Tình làng nghĩa xóm đông vui lắm

Đến chúc cho nhau mọi sự lành

 

Dừng lại bên dòng suối mát xanh

Bóng con chim hót nhảy rung cành

Lá rừng thay chiếu qua đêm lạnh

Vẳng tiếng từ quy thổn thức canh.                       

       Tháng 8/1965

 

 

 

Qua đò bến Thủy

 

Vẳng nghe tiếng hạc gọi bầy

Đêm đông con nước vơi đầy lòng giang

Bồng bềnh trên chiếc đò ngang

Bóng soi đáy nước trăng vàng sông Ngân.

 

 

 

Rửa mặt

 

Dừng chân suối Mát lúc trưa hè

Bóng ngả cành nghiêng rả rích ve

Thiếu nữ lom khom tay vục nước

Để đào bồng nổi thoáng mây che.

Kỳ Tây, năm 1967

 

 

 

Chuyến đò đêm

 

Sông Lam vẳng tiếng chèo khuya vọng

Dưới bến Khái Sơn chở khách qua

Đò nhỏ tròng trành trăng ngả bóng

Mái chèo buông nhịp nở như hoa.

Anh Sơn, năm 1965

 

 

 

Tình vỡ

 

Hai nhà cách có đường dong

Nghe ra cũng đã thuận lòng với nhau

Đã từng chung một nhịp gầu

Đong đưa múc ánh trăng thâu bên đồng

Nhìn em thấy má ửng hồng

Duyên thầm đã lọt vào lòng mắt say

Gió hôn trên lá lắt ly

Tình xuân như đã tràn đầy trong tôi

Bên bờ lạnh lẽo sông trôi

Lạc trong cánh én mảnh đời trái ngang

Tre khua lấm tấm óng vàng

Bước chân anh tới nhà nàng trước tôi

Ngoài trời nhè nhẹ mưa rơi

Áo em không ướt mà tôi ướt lòng.

2013

 

 

 

Qua đèo Kiệt

 

Ba lô cuốc xẻng trĩu đôi vai

Bậc đá chông chênh dốc Kiệt dài

Hổn hển leo lên mây trắng núi

Chim kêu vượn hót rộn bên tai.

Tân Kỳ, 1966

 

 

 

Gối xinh

 

Anh vẽ em thêu gối trắng xinh

Khăn thơm gối ấm nhớ nhân tình

Bông hoa hé nở xuân từ ấy

Đẹp mãi trong ta một mối tình.

Thanh Đức, 1966

 

 

 

Gọi bạn

 

Nắng rát lưng phơi bóng trúc che

Dừng tay rảo bước đến bên tre

Cong cong lưỡi hái đu đưa gió

Phảng phất trưa hè rộn tiếng ve.

 

 

 

Vá áo (1)

 

Giọt nắng chiều đông rơi vạt áo

Qua khe lá biếc bóng người khâu

Đường kim mũi chỉ hơi còn ấm

Em vá anh mang mặc dãi dầu.

Kỳ Tây, năm 1966

 

 

 

Vá áo (2)

 

Áo rách anh đưa vội vá khâu

Đường kim chỉ thắm nghĩa tình sâu

Hơi người mãi đọng trong manh áo

Khoác áo lên mình muốn để lâu.

Kỳ Tây, năm 1966

 

 

 

Nhớ Huế

 

Cầu Tràng Tiền cong cong uốn khúc

Dải Hương giang là lúc chia tay

Khắc sâu kỷ niệm bao ngày

Mộng đời còn đó đắm say bên cầu.

Huế, năm 2001

 

 

 

Tình quân dân

 

Tiếng suối rì rào cá ngược bơi

Lối mòn chân bước óng vàng phơi

Thình thình đất đỏ không cây cỏ

Tiếng nổ rung trời lửa đạn rơi

 

Cẩm Duệ đây rồi kia xóm Mới

Ngân Hà thấp thoáng áng mây trôi

Chong đèn, vọng tiếng người tôi đợi

Khắc khoải trong lòng chẳng lúc ngơi

 

Loáng thoáng trên đường cánh trúc phơi

Hoa lau phất phới trắng ven đồi

Mảnh trăng lơ lửng treo đầu xóm

Dõi bóng đôi ta một khoảng trời.

 

Bóng ma lom khom bên cánh dại

Ngọn đèn le lói suốt đêm trong

Mỗi khi tiếng nổ chập chờn giấc

Thấy bóng dáng con, mạ ấm lòng.

 

 

 

Ngóng thu

 

Mới rạng mà trời đã chói chang

Cỏ cây hoa lá ngóng thu sang

Mưa bay nhè nhẹ hoa đua sắc

Giọt đọng lung linh cánh cúc vàng.

Hà Nội, năm 2009

 

 

 

Tình đồng đội

 

Nắng chiều buông xuống óng chân mây

Suối Mát long lanh bóng nguyệt gầy

Đêm xuống lá rừng thay chiếu ngủ

Năm canh trằn trọc muỗi rừng vây.

 

Xung phong đến mở con đường mới

Lấp vực xẻ đồi lửa đạn dày

Đồng đội bị thương sang tiếp cứu

Chạy theo đưa nón chẳng dời tay.

 

Cây rừng gẫy đổ lá bay bay

Ngao ngán hoa xuân rụng trắng đầy

Xót tám người con quê Mỹ Lộc

Máu hồng thắm đỏ đất Kỳ Tây.

 

Đung đưa cánh võng bay tà áo

Bẽn lẽn tay che kéo lại ngay

Giọng nói thều thào em khát nước

Uống vừa thôi nhé nước em này.

 

Đến nơi bệnh xá thấy mê man

Đồng đội nhìn em rớm lệ tràn

Trước lúc Hoàn đi còn để lại

Giọng thơ trong trẻo thắm muôn ngàn

“Máu tiếp máu cho hồng đôi má”.

 

Trên đường vắng bóng em từ ấy

Rừng thiếu chim kêu suối đỏ dòng

Giặc phá con đường ta lấp lại

Xe vào tiền tuyến rộn trong lòng.

Năm 1967

 

 

 

Chia tay

(Kỷ niệm từ thanh niên xung phong

sang quân đội vào Nam chiến đấu)

 

Xa nhau lòng những nghẹn ngào

Chia tay đôi ngả lệ trào vành mi

Nhớ nơi tiễn chúng mình đi

Kỳ Tây rực lửa khói nghi ngút dày

Con đường gẫy võng hàng cây

Giặc đào ta đắp đêm ngày xe qua

Hai hai(1) đường mới nhạt nhòa

Chìm trong bom đạn máu hòa bùn non

Xung phong chí tỏ lòng son

Đôi vai mang nặng nghĩa non nước nhà

Vui mừng khúc khải hoàn ca

Ngày về gặp mặt mặn mà tình xưa.

     Năm 1967

 

 

 

Vượt đèo Kiệt

 

Lên non xuống suối vượt trùng mây

Đỉnh Kiệt chim kêu vượn hú bầy

Tiếng lá lao xao vờn ngọn gió

Bâng khuâng ngắm cảnh nước Lam đầy

Đường treo vách núi chông chênh đá

Lá níu vai em xào xạc cây

Áo ẩm mồ hôi phơi nét uốn

Trên vai mang nặng rẽ đường mây.

 

 

 

Nước giếng khơi

 

Rì rào thấy bóng lá lim rơi

Mấy ả cười đùa bên giếng khơi

Lúc lắc tay ngà bì bọp nước

Trong gầu sóng sánh lúc đầy vơi

Ngỡ ngàng thấy nước màu vo gạo

Chiếc lá bồng bềnh dưới đáy khơi

Sức trẻ vo đầu vương tóc rụng

Mà lòng đau đáu Nghĩa Hành ơi!

Tân Kỳ, năm 1966

 

 

 

Trao khăn gối

 

Chúng nói với nhau thấy chị chờ

Tưởng rằng đùa tếu giả làm ngơ

Chậm ra là thế thôi đừng giận

Cứ dỗi đi em chớ có ngờ

Con mắt liếc quanh chưa thấy bóng

Để lòng trống trải tưởng thờ ơ

Lửa tình nhen nhóm ai đâu biết

Đôi mắt trao nhau thiếp lại mơ

Khăn gối em trao lúc bấy giờ

Mũi kim chỉ thắm óng đường tơ

Bên bờ suối chảy dâu xanh biếc

Kén nhả vàng ươm mãi đến giờ.

 

 

 

Ngủ quên

 

Rầm rập quân đi lúc sớm nay

Gió chiều nhè nhẹ lá thu bay

Rừng sâu lán rộng đôi ba bóng

Phận gái năm canh giấc chẳng say

Bóng xế không gian dần hẹp lại

Từ quy vọng tiếng suốt đêm dày

Chăn em anh đắp đâu có biết

Chợt thấy chim kêu đã rạng ngày.

 

 

 

Vội giận

 

Tin ốm vội sang bước thấp cao

Màn buông cánh khép dạ nao nao

Mai mềm liễu yếu trơ hồn trúc

Ruột rối lòng đau huống nghẹn ngào

Khấp khểnh đường chiều rơi cánh lá

Nghe câu gọi với bước theo ra

Sao không ở lại nghe em đã

Cứ lẳng lặng về thấy xót xa

Nhớ buổi thu buông dưới nắng tà

Trong lòng ngao ngán cảnh phong ba

Xa nhau từ ấy không lần hẹn

Để nỗi đò xưa lạc bến xa.

 

 

 

Không quên

 

Bên sông vẫn rủ tán bàng

Mà ngày xưa với  bóng nàng về đâu

Đông buông sắc cỏ dãi dầu

Cây bàng trước cửa úa màu lá bay

Hỏi ai, ai hiểu lòng này

Bao năm lòng những đêm ngày tơ vương

Chiều chiều rộn rã tiếng chuông

Vẳng lời cầu nguyện lòng vương vấn lòng

Chiều thu thánh thót “sáo mòng”

Cánh diều chao đảo mà lòng thêm đau

Ngọt ngào hương bưởi vườn sau

Chum sành hứng nước hoa cau vơi đầy

Cau nhà buồng nặng quả nây

Cái duyên đã bén phận này chẳng nên

Mưa rơi lác đác ngoài thềm

Thẳm sâu lòng vẫn từng đêm gọi người…

 

 

 

Tình em

 

Gặp nhau định nói lại quên

Lần nào cũng vậy ngồi bên tay thừa

Trông theo ánh mắt em đưa

Nghe lòng như đã thầm ưa nhau rồi

Áo em đọng giọt nắng rơi

Trải vàng trên rẫy đầy vơi lưng đồi

Hình em bên bóng dáng tôi

Suối trong Thanh Đức mây trôi ngập ngừng

Chim kêu ngỡ tiếng tơ đồng

Hòa vào duyên thắm má hồng môi se

Em trao nón trắng ngày hè

Vải xanh màu lá đội che giặc trời

Hơi em còn ấm trong tôi

Áo anh đứt sợi em ngồi vá khâu

Trao anh khăn gối gối đầu

Thêu hoa hé nở sắc màu lung linh

Đôi chim quấn quýt chữ tình

Nâng niu khăn gối nhớ hình dáng em.

 

 

 

Núi bà Rá

 

Bằng lăng nở rộ tím bên đường

Hoa lá lung linh đọng khói hương

Bà Rá cong mình vươn sắc thắm

Ôm bao đồng đội chốn sa trường.

 

 

 

Tình nguyện

 

Tuổi xuân mới độ bóng trăng tròn

Vận nước khi cần tuổi vẫn non

Trai gái sinh thời trong loạn lạc

Đao binh khói lửa tỏ lòng son.

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (16)