Logo

LỤC BÁT TRỊNH CHU SÁCH

luc bat trinh chu sach

 

Cội si già trổ biếc lộc xuân

 

Hơn mười năm qua, cái tên Trịnh Chu Sách đã trở nên quen thuộc lắm với những chiếu thơ truyền thống. Từ Đường thi, đến Lục bát, ở đâu bạn thơ cũng nhắc đến anh bằng sự trân trọng dành cho một người thơ nhiệt tình và luôn tươi trẻ, luôn tung tẩy trong cái khung trời nghiêm ngặt của thơ truyền thống. Đọc thơ Trịnh Chu Sách, nhiều người hình dung về anh với ánh mắt biết cười, với những câu Lục bát ào ạt nguồn yêu không tuổi. Thảng hoặc giữa những câu Lục bát phả hơi “nóng hầm hập” vào miền yêu là những nỗi niềm chất chứa suy tư của anh về nhân tình thế thái hôm nay…

Lục bát Trịnh Chu Sách xuất bản lần này với hơn một trăm trang thơ đầy đặn, chủ đề cơ bản mà anh hướng tới vẫn là những cảm xúc thơ chở nặng tình yêu lứa đôi, là những câu thơ đắng chát, trần trụi từ cuộc sống đang ồn ã chuyển động cùng sự xuống cấp của đạo đức và nhân cách con người.

Đọc hết cả hai mảng thơ ấy của anh trong tập này, có nhiều bài, nhiều câu khiến ta đồng cảm lắm. Mở đầu tập thơ là mấy chục bài thơ về các loài hoa, những bông hoa thơ ấy khi rộn ràng bung nở, khi e ấp hương đời dìu dịu. Đây là sắc đào xuân nở thắm trên làn môi thiếu nữ: Thơ xuân thức giữa chồi xanh/ Vương từng nốt nhạc dâng thành nhớ mong/ Kìa em má thắm môi hồng/ Hồn xuân tôi mở mấy dòng tỉnh say.(Hoa đào). Còn đây, hương cau cổ tích, vẫn dịu dàng thơm mối lương duyên quê nhà sau bao nổi chìm chinh chiến: Gió mưa, chinh chiến dưới trời/ Duyên trầu cau vẫn cứ vời vợi xanh/ Hương cau như tấm lòng thành/ Thơm lên cả những mong manh quê nhà. (Hoa cau). Đây nữa, mùi hương đặc trưng của mùa thu Hà Nội: Ẩn sâu lá áo non mềm/ Mùa thu chín, nắng ngủ quên bên trời/ Nồng nàn hương ngập hồn tôi/ Phố chiều cứ ngẩn ngơ trôi cuối ngày.(Hoa sữa). Kìa, ngào ngạt hương xuân trên tóc em, cái mùi hương bưởi thơm cùng tình yêu và non nước qua vạn năm rồi vẫn thế: Nâng chùm hoa bưởi ước mơ/ Mỗi bông trong trắng một bờ thủy chung/ Mây chiều ai thả ngang lưng/ Làn hương bưởi cứ ngập ngừng gọi ta.(Hoa bưởi)

Chùm thơ về hoa của anh còn nhiều câu ấn tượng lắm, bạn có ngạc nhiên không, khi những bông hoa thơ ấy nở ra từ trái tim của một người thơ tuổi gần chạm bát tuần?. Nào xin tiếp tục lạc vào miền yêu của “cội si già” họ Trịnh nhé: Thuyền xuân tơ tưởng bóng hình/ Mùa đông mắc nợ chưa lành nẻo quê/ Quan họ “người ở đừng về”/ Mắt nghiêng cho cả câu thề trôi ngang. (Đừng về). Cõi tình của “cội si già” Trịnh Chu Sách trải suốt ba miền của cuộc sống, có chỗ là quá khứ từ thời trai trẻ đã lắc lơ xa, khi ấy “cội si già” còn là anh lính biên cương, say lử người cùng tiếng đàn môi, tiếng khèn trong phiên chợ chiều xuân: Chợ tình, khèn gọi phiên chiều/ Để đôi ngựa cũng dập dìu vào xuân/ Ô còn say chợ tình nhân/ Lòng còn níu cả mùa xuân tỏ tình. (Chợ xuân vùng cao). Có chỗ vật vã trong đêm với một tình yêu đã thành cổ tích: Giấy tình trách bút dở dang/ Cố đeo đẳng bóng dáng nàng trong thơ/ Đêm đi trên những thẫn thờ/ Mùa thương không chín, cứ hờ hững xanh. (Xuân nảy mầm). Dọc ngang khắp cả miền thơ yêu của “cội si già” họ Trịnh, ta gặp bóng cây si vàng mà người thơ đã gieo hạt vào kiếp yêu sau: Cung thề lỡ phím chùng dây/ Kiếp sau xin hẹn trồng cây si vàng. (Sang sông)… Ừ, xin kiếp sau cứ đợi hạt si yêu ấy nảy xanh lên và tỏa bóng vàng giữa miền yêu bằng lời Lục bát cổ tích nhé. Còn “cội si già” của hôm nay vẫn đam mê lắm, thơ lắm, rực rỡ lắm giời đất ạ…

Đến với mảng thơ thế sự trong Lục bát Trịnh Chu Sách, nhiều bài thơ, tứ thơ về nhân tình thế thái của anh níu lòng ta nghẹn lại. Đây, mấy câu thơ mang nỗi đau chung của muôn dân trăm họ về một bộ phận “phụ mẫu chi dân” bất tài bất đức, đang làm nghiêng ngả xã hội hôm nay: Đất bùn vẫn cứ lên ngôi/ Mây còn che, nắng chưa vơi thăng trầm/ Vết thương xé toạc tháng năm/ Miệng cười, nước mắt nén bầm trong gan.(Lời của đất). Lời của đất hay lời của muôn dân trăm họ, lệ của đất là lệ của nhân dân đã đổ suốt mấy ngàn năm: Ngàn năm xương máu ông cha/ Nghẹn lòng lệ đất lăn qua kiếp người. (Lời của đất). Đây nữa, thân phận Kiều của Nguyễn tiên sinh, tưởng đã “hồn yên, cốt nghỉ” từ mấy trăm năm trước, mà vẫn thấy nhan nhản những “bóng Kiều” đang nức nở trong sự nhức nhối của xã hội hiện đại hôm nay: Kiều xưa giờ của trăm miền/ Đau thương ngang trái đã liền da chưa/ Hồn Kiều bay giữa gió mưa/ Đôi hàng lệ Nguyễn từ xưa mặn về… (Thân phận Kiều)…

Đầu xuân, nâng Lục bát của người thơ Trịnh Chu Sách trên tay khi ngày thơ Nguyên Tiêu vừa khép bóng, càng thấy trân trọng hơn những kiếp chữ mênh mang nổi chìm trong cõi Buồn – Khổ – Yêu – Tin của cuộc đời này. Vài dòng tản mạn cùng Lục bát của một người thơ đang thong thả những bước cuối ngày, mong lắm vòng tay của nàng thơ mỗi ngày một nồng hơn, đượm hơn nơi anh, để “cội si già” họ Trịnh trổ thêm vào vườn thơ muôn màu của cuộc đời này những nhánh tình thơ biếc.

                                                                      Hà Nội, xuân Giáp Ngọ, 2014

N.T Nguyễn Thế Kiên – kienlucbat

Chủ nhiệm các dự án xuất bản

Giám đốc công ty Văn hóa Đất Việt

 

 

 

 

 

Hoa đào

 

Đào phai thắm sắc mở tròn

Gió xuân thả những nguồn cơn hẹn hò

Ngày em đợi, tối ngẩn ngơ

Vầng trăng non giữa giấc mơ trở mình

Thơ xuân thức giữa chồi xanh

Vương từng nốt nhạc dâng thành nhớ mong

Kìa em má thắm môi hồng

Hồn xuân tôi mở mấy dòng tỉnh say.

 

 

 

Hoa nhãn

 

Nhãn lồng giống quý cha ươm

Bốn mùa mẹ dưỡng ngát thơm mọng cùi

Hoàng hôn trải gấm lên trời

Trăng tròn đọng mật cho đời từ đây

Nhìn hoa nhãn nở cuối ngày

Lòng nghe thương nhớ dâng đầy hương quê.

 

 

 

Hoa cau

 

Hương cổ tích thả gần xa

Màu hoa cau tưởng nhạt nhòa trong tôi

Gió mưa, chinh chiến… dưới trời

Duyên trầu cau vẫn cứ vời vợi xanh.

Hương cau như tấm lòng thành

Thơm lên cả những mong manh quê nhà.

 

 

 

 

Hoa sữa

 

Ẩn sâu áo lá non mềm

Mùa thu chín, nắng ngủ quên bên trời

Nồng nàn hương ngập hồn tôi

Phố chiều cứ ngẩn ngơ trôi cuối ngày.

 

 

 

Hoa mười giờ

 

Nắng vừa hâm ấm đất trời

Mười giờ đã nở làm tôi ngỡ ngàng

Hồng pha sắc tím mỡ màng

Hồn hoa cứ thả hương tràn vào tim.

 

 

 

Hoa mùng tơi

 

Hai sân chung một hàng rào

Mùng tơi vắt vẻo xanh vào hai ta

Mượt mà thân bún muộn hoa

Bấy thu ao ước một nhà ấm êm

Trưa hè nắng đốt nhìn em

Rau đay thiếu mướp, sinh thèm mùng tơi

Phải chăng duyên số mệnh trời

Để tình lỗi nhịp cả đôi lỡ làng

Đây lá ngọc đấy cành vàng

Cớ sao hoa nở muộn màng khổ nhau

Ngày rầu đêm tủi hóa ngâu

Nén bao cảm xúc, mà đau phía lòng.

 

 

 

Hoa tướng quân

 

Nghe tên tưởng nữ tướng quân

Cánh hồng hương phấn trăm phần xuân xanh

Kìa em lá biếc long lanh

Thẹn thùng thả giữa lòng anh đêm dài

Nồng nàn ấm giữa tay ai

Gió nâng lá yếm trăng cài mẩn mê.

 

 

 

Hoa sim

 

Anh về thăm ngoại bên sông

Hoa sim tím một khoảng lòng cùng quê

Dập dờn bướm lượn chân đê

Chiều nghiêng xuống phía ai về mênh mông

Bao mùa thơm vị sim mòng

Bấy nhiêu vụ chín nhuộm hồng vành môi

Đôi quê chung một sông đời

Một vùng như vẽ đầy vơi mộng vàng…

 

 

 

Đừng về

 

Mặn nồng rứt ruột từng câu

Tương tư mấy cuộc bể dâu một mình

Thuyền xuân tơ tưởng bóng hình

Mùa đông mắc nợ, chưa lành nẻo quê

Quan họ “…người ở đừng về”

Mắt nghiêng cho cả câu thề trôi ngang.

 

 

 

Lưỡng lự

 

Khúc kha khúc khích dãi dầu

Giá mà quên được thì đâu thẫn thờ

Bây giờ tình ngấm vào thơ

Bùa yêu lưỡng lự dại khờ miền thương.

 

 

 

Hoa nhài

 

Đông – Tây – Nam – Bắc gần xa

Hồn em ướp với hương trà thành duyên

Cõi tình thoang thoảng hương em

Lẳng lơ, vạn kiếp thơm bên cõi người.

 

 

 

Hoa sen

 

Lung linh soi bóng gương đầm

Nắng hè ủ nụ đêm ngầm thả hương

Gần bùn sen vẫn nữ vương

Kẻ thờ người nựng yêu thương em hoài

Mấy ông tóc bạch kim ngời

Yêu em chắt nhụy ướp môi búp trà

Qua đêm mai thả em ra

Xác hương kiệt nhụy hắt ra ngoài đàng

Trà thời lột xác lên “vương”

Trở thành đặc sản thương trường cạnh tranh.

 

 

 

Hoa thược dược

 

Thắm vào từng cánh mong manh

Đỏ bừng xuân giữa màu xanh đất trời

Gió sương mấy cuộc luân hồi

Sắc hoa vẫn giữa đầy vơi nở tròn.

 

 

 

Hoa ban

 

Tình em nở trắng núi rừng

Điệu xòe thơ mộng… ngập ngừng chân anh

Xuân như trôi giữa tròng trành

Câu thơ thả giữa bồng bềnh hoa ban.

 

 

 

Hoa phố vắng

 

Trăng non lạc nẻo trần gian

Ta đi nhặt chút hương ngàn bâng khuâng

Chuyện tình lỗi hẹn dòng sông

Ngàn năm vẫn cứ sóng lòng gọi mơ

Phố chiều chạm mắt cùng thơ

Thắp lên ngọn lửa, dốc vò rượu thơm!

 

 

 

Hoa bưởi

 

Hương thầm thủ thỉ đón xuân

Tao nhân mặc khách tần ngần trang thơ

Nâng chùm hoa bưởi ước mơ

Mỗi bông trong trắng một bờ thủy chung

Mây chiều ai thả ngang lưng

Làn hương bưởi cứ ngập ngừng… gọi ta.

 

 

 

Lỗi nhịp

 

Anh đi lính giữ biên cương

Vẫn mơ vương yếm phong sương quê mình

Trách đôi mắt ướt ái tình

Cớ chi sớm khép để mình buông nhau

Em đem lửa nắng đi đâu

Anh đeo đông lạnh, canh bầu không tôm

Ngày về nhặt hạt chiều hôm

Vén đêm thấy vỏ trái hôn vô hình!

 

 

 

Nụ hôn

 

Mắt em khép mở ngọn nguồn

Để ta nghiêng cả vui buồn tương tư

Tay trần chạm những mộng mơ

Phía thương yêu ấy bây giờ cô liêu

Vầng dương lạnh xuống nửa chiều

Ta từ biên ải về theo tiếng lòng

Yêu thương ơi, giữa mênh mông

Thề xưa trắng lạnh vào trong nỗi niềm.

 

 

 

Chợ xuân vùng cao

 

Hoa thơm, bướm trắng, má hồng

Đàn môi xô cả cõi lòng em xiêu

Chợ tình khèn gọi phiên chiều

Để đôi ngựa cũng dập dìu vào xuân

Ô còn say chợ tình nhân

Lòng còn níu cả mùa xuân tỏ tình.

 

 

 

Thì thầm

 

Giá như ngày ấy đồng lòng

Thì đâu đôi lứa lẻ mùng lênh đênh

Ước chi trời đất lặng thinh

Không gian chỉ có chúng mình mà thôi

Miếng trầu ngấm vị vôi đời

Lòng say nghiêng cứ chơi vơi hương tình…

Chiêm bao tỉnh giữa đêm lành

Thì thầm gió kể rằng mình ở không.

 

 

 

Đa tình

 

Đa tình đâu chắc riêng mình

Đa mang đích thị rằng mình yêu tôi

Em như lụa nõn gấm sồi

Anh là giáp lụa tơ đời chở che.

 

 

 

Ý tình

 

Cánh buồm ngang ngửa đò đưa

Nghiêng nghiêng bóng gối gió mưa thả hồn

Hồi xuân trả nợ nụ hôn

Khát khao dồn nhịp tim khôn tỏ tình.

 

 

 

Mắt quê

 

Gió lay bím tóc xinh xinh

Vắn dài tự uốn chuyện tình đầu phai

Lần trong ký ức một thời

Không quên đôi mắt Diêm Điền gợi thương

Chiều trên cồn cát quê hương

Dấu yêu in lõm cung đường năm xưa.

 

 

 

Xuân nảy mầm

 

Chênh vênh mấy nhịp cầu xa

Dập dềnh nửa bước, lời ta hẹn hò

Nắng tình thuận nối đôi bờ

Nét yêu e ấp, tím mờ chiều nghiêng

Trời riêng một góc giao duyên

Bờ vui hớn hở, một phen tròng trành

Xoay vần chữ chín, chữ xanh

Câu thơ nhảy nhót, để mình đa mang

Giấy tình trách bút dở dang

Cố đeo đẳng bóng dáng nàng trong thơ

Đêm đi trên những thẫn thờ

Mùa thương không chín cứ hờ hững xanh.

 

 

 

Tan hội thi

 

Cúc vàng rực rỡ hiên nhà

Sân rồng nắng đỏ xuân qua cánh mềm

Thình lình nhãn cũng lên men

Khúc kha khúc khích môi điền nét quen

Trâm cài con sóng giao duyên

Dập dềnh thuyền cũng xuống lên chống chèo

Hội tan tạm biệt em yêu

Ta về gồng gánh mấy chiều tương tư

Bấy thu mắc lưới thi thơ

Cứ say hổn hển, đợi chờ thặng dư

Ngôn phong, lục bát… nhạc từ

Đối niêm, trào lộng, mộng mơ đa tình

Mây hờn ghen nắng đóng đinh

Tiếng lòng thút thít, níu vành mi cong.

 

 

 

Hoa đồng nội

 

Vườn anh xanh giậu cúc tần

Ao em cá lượn, sông xuân có cầu

Rừng trên chim cũng tím màu

Nương đào dưới bướm trắng câu hẹn hò

Hương bưởi ngát, mởn tuổi thơ

Chùm bồ kết chín đợi chờ tóc ai

 

 

 

Phận nghèo

 

Sàng rơm bới rạ tảo tần

Sớm khuya tất tưởi dầm chân đất bùn

Cuốc mưa, cày nắng nuôi con

Quả cà ướp muối nhai ròn hôm mai

Canh dền in ánh trăng tươi

Cọng rau má chấm ngọt bùi gió mưa

Dân thường cho đến ngôi vua

Cũng cơm mẹ mớm, sớm trưa đứng ngồi

Chui từ kẽ mẹ chào đời

Cất lên tiếng khóc để nhoài ra khơi

Bồng bềnh phận cánh bèo trôi

Ghen nhà giàu khóc, nghèo ngồi ưu tư

Mẹ lần ruột tượng nắn xu

Mới hay thủng đáy mà như vẫn lành

Bạc đầu rỗng ruột tơ mành

Nghẹn ngào buồn thấm lạnh tanh muộn phiền

Mỏng manh giữa chốn bon chen

Gói buồn nuốt cạn mấy phen bấc chì

Bàn tay nắm bóng hàn vi

Vai gầy kẽo kẹt bước đi khóc cười

Giàu ơi – mẹ khóc dùm người

Bao giờ nhỉ, những đầy vơi mới lành.

 

 

 

Thân phận Kiều

 

Tố Như đi mấy kiếp rồi

Phận Kiều để lại cho đời trở trăn.

 

Chuyện xưa mà vẫn thấy gần

Má hồng chìm nổi tuổi xuân nghẹn lòng

Thác ghềnh mấy khúc long đong

Chìm trong giông tố sắc hồng vẹn nguyên.

 

Kiều xưa giờ của trăm miền

Đau thương, ngang trái… đã liền da chưa?

Hồn Kiều bay giữa gió mưa

Đôi hàng lệ Nguyễn từ xưa mặn về.

 

Lần theo con chữ tái tê

Bể dâu đã đổ bộn bề thời gian

Sắc – Tài nên nỗi đa đoan

Đắng cay mấy kiếp người mang sớm chiều.

 

Hiếu – Tâm đặt bước chân liều

Một vai bồ liễu gánh điều oan gia

Lòng vàng chuộc lại bóng cha

Tình riêng đứt đoạn, lệ sa dãi dầu

 

Một mình ở phía thương đau

Lầu xanh chín vía về đâu cho lành

Trải lòng một kiếp phù sinh

Nhân tâm đắp phúc mà thành người ơi

 

Mẹ ru động đất nghiêng trời

Xuôi tay còn vọng những lời Nguyễn Du.

 

 

 

Hồn liệt sĩ

 

Máu sông xương núi chưa khô

Mà sao tình nỡ thờ ơ dãi dầu

Hồn mây vía gió vọng về

Đi trong cát bụi từ quê lên rừng

Đêm mưa ngâu rót ngập ngừng

Tàn nhang trắng rụng lạnh lùng nằm im.

 

Não lòng tim mẹ nén kìm

Mòn đêm nước mắt nổi chìm mông lung

Lời thương chín giữa bao dung

Tiếng thơ trăn trở rưng rưng hao gầy

Đàn ai oán trút lệ đầy

Kèn sầu còn vọng tháng ngày xa xôi

Linh hồn con thả về trời

Mang theo vía đất trong lời mẹ ru

Từ nơi điện ngọc thiên thu

Nhìn mẹ chống gậy vái từ tam quan

Mẹ cầu mẹ khấn Thành Hoàng

Mua ba tấc đất phòng đường đi xa

Chép môi tiền lấy đâu ra?

Đành lòng xẻ đất vườn nhà nhé con?!

 

 

 

Tâm tình người chiến sĩ

 

Cảnh khuya từ chốt vùng cao

Thương người năm ấy má đào mộng mơ

Trăng suông tĩnh lặng mây tơ

Rừng đàn suối hát ầu ơ chân đèo

Gập ghềnh vách núi cheo leo

Tiếng con chót bóp rắc gieo u buồn

Gió mưa trắng cả ngọn nguồn

Xa xôi bóng mẹ cô đơn da mồi

Tôi đem sự kiện hỏi trời

Thinh không một tiếng ngáp rơi vào chiều

Trắng canh muôn nỗi đăm chiêu

Câu thơ vô tội cứ đeo đẳng hoài…

 

 

 

Hồ Than Thở

 

Ngược về phố núi mưa rơi

Rừng thiêng kể chuyện trong lời thở than

Trăng non lạc nẻo trần gian

Ta đi nhặt chút hương ngàn bâng khuâng

Chuyện tình muôn thuở sâu nông

Ngàn năm vẫn cứ sóng lòng dội cơn

Đi qua than thở giận hờn

Ngàn xanh nổi gió nụ hôn thẫm bờ.

 

 

 

Thương

 

Lòng nào xé nửa con tim

Đánh rơi nỗi nhớ nhấn chìm hồn ta

Ai gây gió chướng nắng tà

Ngâu đêm tơi tả ngày va dặm trường

Trách ai bặt tiếng yêu thương

Phả cơn gió lạnh phong sương dãi dề

Keo lòng đã gắn bùa mê

Dễ đâu tẩy sạch câu thề nấu nung

Thuyền quyên tựa bến anh hùng

Trăm năm thắm đượm đã từng ngấm sâu

Đường xa cách mấy bể dâu

Đôi đầu nỗi nhớ gối nhau bóng hình.

 

 

 

Nhớ lại

 

Mê đôi mắt phượng xinh xinh

Dật dờ bến hạ, tỏ tình làm duyên

Cối lòng xay chín bao phen

Chầy khuya dồn nhịp lên men cốm đồng

Nổi chìm bấy trận tiên phong

Giữa thuyền độc mộc trành tròng giội cơn

Nghiêng chiều cảnh đỏ hoàng hôn

Ba lô lính nén chặt cơn chau mày

Biên cương mây gió cũng say

Nhớ về phương ấy lòng đầy thương yêu.

 

 

 

Ngẫu tình

 

Lâng lâng vui khúc nhạc lòng

Lãng quên năm tháng uốn vòng lao đao

Từ ngày em khóa anh vào

Khép vòng êm ái, dâng trào trắng hoa

Đôi bông nhũ cúc lụa là

Làm anh ngây ngất nõn nà chất thơ

Âm – Dương thuận khí giao thoa

Sóng chồng lên sóng la đà cành mơ

Né nghiêng sóng cả đôi bờ

Phởn phơ vũng lõm hẹn hò thâu đêm

Mài thoi mực vẽ hình em

Đêm soi đèn cứ xanh mềm câu thơ.

 

 

 

Dang dở

 

Cái chiều thơ mộng buộc nhau

Lửa tình rực cháy tan vào em tôi

Chao nghiêng ngỡ sập đất trời

Vòng tay khóa trái tim tôi vào đời

Yêu nhau đêm cũng chín rồi

Cớ chi gió cuốn, để rồi dở dang

Sông không cầu, chẳng lối sang

Ngó sang bến ấy, chẳng màng chút chi

Gặp em chửa kịp nói gì

Lửa tình vừa bật, tức thì sa sâu

Sự đời luôn mãi ước ao

Nhớ chiều xưa ấy, chênh chao vui buồn.

 

 

 

Vẫn ấm

(Nhớ về người lỡ hẹn đi xa)

 

Nhớ bờ mi khép môi hường

Dáng xuân mơn mởn, khoe đường lưng ong

Bấy thu khao khát phập phồng

Tràn vào kìm nén những mong anh về

Câu thề treo lửng bóng đè

Đợi chờ nức nở, sắt se nỗi buồn

Hẹn ngày nghỉ phép nghinh hôn

Xuân thu mấy vụ ngâu tuôn dãi dề

Chiến tranh bẻ gãy cành lên

Phấn tàn hoa rụng ngày về trắng trơn

Bàn tay lạnh – dạ ngậm hờn

Chim khôn mất tổ, tình đàn đứt dây

Xin dâng em nén nhang gầy

Muôn thu vẫn ấm, lòng đầy ắp thương.

 

 

 

Giọt buồn

 

Kìa em xuân đã nảy chồi

Duyên do chi vẫn còn ngồi ủ men

Cớ gì bắt dạ rối ren

Để vùng kia oán, đánh ghen cựa mầm

Thềm nam ngậm giọt tình câm

Cửa bắc cũng đọng thăng trầm bấy thu

Khát khao đòi trả đền bù

Ôm cầm quá khứ, cầm thủ nụ hôn

Trăng tà bạc sợ tóc buồn

Nắng vàng hoang dã mang hồn tình xưa.

 

 

 

Xôn xao

 

Em về nhóm lửa nấu cơm

Anh nhặt rau má, thảo thơm nặng tình

Ông tơ sao nỡ vô tình

Ong lẻ khát mật một mình mải mê

Lưng cơm đạm bạc chân quê

Rau má nhuộm mật tóc thề rờn xanh

Áo em tha thướt mỏng manh

Trách người may lỗi, mở phanh sự đời

Dẫu rằng chỉ tích tắc thôi

Mà sao thắt mở rã rời hỡi em

Dòng đời trải lẫn trắng đen

Trăm năm chung thủy áo em lên màu

Xôn xao bao tiếng ve sầu

Gọi hè giục suốt canh thâu mưa tình.

 

 

 

Sang sông

 

Thôi đừng, đừng nữa người ơi

Kẻo đêm tuyết rụng, sương rơi trắng đầu

Rằng mai “cau” có thương “trầu”

Thinh không rót giọt đàn bầu sang đây

Cung thề lỡ phím chùng dây

Kiếp sau xin hẹn trồng cây si vàng.

 

 

 

Ngắm trăng

 

Giấc nồng chợt tỉnh nhận ra

Hoa môi chúm chím thế mà đã say

Trước thềm trăng đậu trên tay

Lòng ta chạnh thức dâng đầy ngổn ngang

Thuyền tình trúc chở mai sang

Tròng trành chèo khát lang thang bến chiều

Xem ra muốn cập bờ yêu

Còn lăn tăn sóng giông chiều tung cao

Phong trần mấy kiếp gầy hao

Đánh đu bao cuộc thả vào nông sâu!

 

 

 

Mẹ ơi!

 

Bể đời cốt đất hồn quê

Công cha nghĩa mẹ vẹn bề tình chung

Nắng mưa quá khứ lạnh lùng

Cháo kê rau má, quẹ rừng(1) ớt xay

Mẹ ngồi nếm đắng nuốt cay

Gom từng vẩy tróc trên tay chai sần

Ủng bùn váy đụp che thân

Đói nghèo cong gánh tảo tần chợ phiên

Con khôn chớm tuổi thành niên

Tính thầm để dạ lớn lên được nhờ

Chiến tranh đốt cháy ước mơ

Con đi làm lính cụ Hồ đánh Tây

Tiễn con, khoai độn cơm gầy

Chân run tay gậy mắt đầy lệ sương

Nén lòng trong một cõi thương

Bàn tay vẫy phía cuối đường mưa rơi

Mẹ nhìn hun hút bóng tôi

Tai nghe sắt nghiến day đôi đường tàu

Thời gian gánh cả thương đau

Thở dài cạn nến bạc đầu chờ tin

Hồn trời vía đất bay lên

Dìu mẹ quy Phật về bên cõi trời

Con về mẹ đã đi rồi

Chỉ còn di ảnh nửa người làm gương

Chắp tay lạy chín mười phương

Rạp đầu tạ tội đau thương để đời…!

                 

 

 

Cây cầu mới

 

Sông quê xưa chửa có cầu

Chị tôi sang chợ mua cau đi vòng

Bây giờ cầu vắt qua sông

Sang bên hội chợ chẳng vòng lối xa

Trầu – cau vào hội làng hoa

Chia say môi thắm mặn mà lời oanh

Có cầu ta chẳng vòng quanh

Đôi nhà nhích lại trong anh có nàng.

 

 

 

Vẫn nắng

 

Cõi tình nắng gió vẫn thiêng

Nổi chìm vẫn cứ vẹn nguyên những ngày

Tròng trành mưa nắng trên tay

Tôi nghiêng ngả giữa cõi này mà yêu.

 

 

 

Tao phùng

 

Bình minh hương đã dâng đầy

Con chim bên ấy sớm nay lại gù

Mình ta tình cứ đánh đu

Mặn nồng cháy bỏng gật gù tỉnh say

Nhóm lò ninh nụ heo may

Canh ba thao thức dài ngày ngẩn ngơ

Nếu chàng sống được bằng thơ

Em xin mở cánh từng giờ đón vô

Cho hồn chảy nhựa dán thơ

Tóc thề rối cả giấc mơ tao phùng!

 

 

 

Xuân lại về

                   

Xuân về nhớ lắm hội Lim

Dắt câu quan họ đi tìm “Người ơi”

Liếc eo dán mắt yếm sồi

Bán câu lục bát đổi đôi lúm tiền

Lưng ong em tựa mạn thuyền

Thềm roi hoa nở lụy phiền lòng anh

Trung du mây núi tỏ tình

Hỏi em còn giữ giùm anh sắc đào

Gió buồn thả những khát khao

Thắt lưng xanh buộc, thấp cao hút hồn

Sông xuân uốn lượn đầu non

Kìa em che giúp kẻo mòn hương quê

Cô đơn xin giữ khuôn nề

Ngã ba Như Nguyệt có nghe tiếng lòng

Phải chẳng nơi ấy đón dòng

Để đây ghen chạnh nát lòng tái tê

Bến xuân bấy hẹn nhiêu thề

Say hoa môi lặn khe đè xôn xao

Biển tình sóng vỗ nghêu ngao

Bướm ong vờn cánh hồng đào tươi xinh

Em – tôi như bóng với hình

Đếm từng giây nhớ tim mình có nhau.