Logo

Li dị – Lê Thúy Bắc

li di in ok

Tập truyện Li dị

li di in ok1

Tác giả Lê Thúy Bắc

Sinh quán: Hà Nội
Địa chỉ:  Đống Đa, Hà Nội.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN

– Thuyền trăng (Thơ)
NXB Âm nhạc – 2009
– Tan chảy (Thơ)
NXB Dân Trí – 2010
– Xương rồng (Truyện ngắn)
NXB Dân Trí – 2010
– Tuyển thơ (Nhiều tác giả)
NXB Văn học – 2013
– Chợ tình (Thơ)
NXB Văn học -2013
– Gió cát (Thơ)
NXB Hội Nhà văn – 2013

Truyện ngắn tiêu biểu trong tập:

LY DỊ

Rồi đêm không bình yên lại đến. Sau cả buổi thanh minh những chuyện phải trái chẳng ra gì của hắn, khi bất ngờ trước mắt cô mọc ra một đứa trẻ.

Sáng nay, hắn ra khỏi nhà rồi tới chiều mới về và dắt theo một đứa nhỏ, nó đen đúa, gầy gò, chẳng khác gì cái ngày hắn đến với cô. Thằng bé, chừng sáu, bảy tuổi. Nhìn vẻ mặt tưng tửng của hắn và tiếng gọi mẹ nhi nhí vừa phát ra từ miệng nó thì linh tính báo cho cô biết rằng mình vừa bị xúc phạm.

Cô lấy hắn đã hơn một năm. Sau cái lần đổ vỡ cùng với người chồng trước, người chồng bệnh hoạn trước đó của cô suốt ngày rượu chè say xỉn rồi chửi bới, đánh đập cô không thương tiếc. Chịu hết nổi, cô quyết định ra đi với hai bàn tay trắng. Đứa con gái cô rứt ruột đẻ ra cũng bị anh ta vô hiệu hóa. Cô lại ngậm ngùi mà đành đoạn ruột đau như cắt, bước chân ra khỏi ngôi nhà không lấy gì hạnh phúc. Ngày ấy, cô là bộ đội và đã được phân vào làm phục vụ ở một bệnh viện. Mất chồng, xa con, cô âm thầm khổ sở. Hằng đêm thui thủi một mình trong căn nhà tập thể ọp ẹp đầy nắng và gió. Những đêm mưa hứng từng giọt nước làm lòng cô tan nát. Mưa lộp độp trên mái nhà, mưa làm quặn thắt con tim. Cô nhớ con, nó còn quá nhỏ để một người luôn say xỉn như cha nó chăm sóc thì cô thấy bất an. Những nỗi buồn vô hạn ngày một dài ra, nó cứ bám theo cô đằng đẵng mỗi đêm mà không thể nguôi ngoai. Công việc trong đơn vị thì bận rộn, đã lâu cô chưa về thăm con sau cái lần ra đi ấy và đôi lần ông chồng say còn lên cả đơn vị mà tìm kiếm mà chửi bởi làm cô thật mất mặt mới thôi. Cô đã làm đơn ly dị và chờ ngày ra tòa cho dứt khoát một lần để họ khỏi lên mà quấy phá. Nhiều ngày, sau khi tòa đã giải quyết xong, nhưng anh ta đâu có muốn xong. Thật là tệ! Rồi bẵng đi một thời gian im hơi lặng tiếng, thì sáng nay cô lại bất chợt nhìn thấy, trông anh ta như không còn sự sống. Thì ra miệng anh ta vẫn leo lẻo, cô cứ lo cái thân cô đi, con tôi tôi lo, nó vẫn ổn và còn tốt hơn cả khi nó ở với mẹ nó nữa. Cô nghe rồi thì cũng chỉ biết vậy! Từ hôm quyết định chia tay với ông chồng luôn miệng chửi bới đánh đập đó là cô vào ở tập thể và cũng không về nhà. Vì anh ta dọa, mày mà bước chân vào cái nhà này nữa thì tao thề sẽ sống chết với mày nên cô sợ. Cô chỉ mong cho con gái cô được bình yên trong sự thương yêu của cha nó, khi không có cô ở bên. Mà biết đâu, khi cô ra đi, anh ta chẳng có ai mà chửi rủa mà đánh đập thì anh ta sẽ dành thời gian cho con.

Đêm nay cô nhớ con nên đứng ngồi không yên. Hồi chiều, cô lại nhìn thấy bố nó trong viện. Cô nghĩ, có lẽ ngày mai cô vào khoa xin nghỉ phép vài ngày để trốn anh ta về thăm con. Và cô đã quyết định như vậy! Cô ra bến xe thật sớm để đi chuyến đầu tiên. Ngồi trên xe, mà cô nghĩ đủ thứ. Chắc con gái bây giờ lớn rồi, đã hơn hai năm xa mẹ rồi còn gì. Bố nó thì luôn sợ cô về mà bắt nó mang đi nên luôn nghĩ cách đưa nó đi gửi nhà ông bà chú bác trong họ, ngoài làng mong giữ được con và để trừng phạt mẹ nó cho bõ tức. Vừa về tới ngõ thì gặp mấy người hàng xóm. Họ đon đả chào hỏi rồi kể lể đủ chuyện về cái ông chồng say ấy cho cô nghe. Đứa con gái của cô đã được một người chị họ không con cái mang về nuôi. Thôi thì cũng may. Nghe xong, cô lại tất tưởi đi đến đó, mong được gặp con. Cô lên đến bên đó thì chiều vừa chạng vạng. Hoàng hôn nơi xóm sông heo hút này nghe đìu hiu, da diết! Những làn khói bếp bảng lảng xa xăm. Trong lòng cô lại trào dâng một nỗi niềm, một ước ao thật khó nói thành lời.

Bước vào đến cổng nhà người quen, cô gọi vội người đàn bà bế trên tay đứa trẻ ra mở cửa, cô nhận ra ngay con gái nên nước mắt cứ thế mà rơi. Cánh cửa tre rệu rạo được móc bằng một sợi dây thép nhỏ vừa được mở ra. Cô vội ôm chầm lấy con mà hôn hít mà nức nở. Con bé bị mẹ ôm chặt trong lòng cũng thấy sợ lây. Nó hét toáng lên. Cả hai mẹ con thi nhau mà khóc. Bà chị họ gỡ lấy đứa nhỏ trên tay cô rồi vỗ về cho nó nín. Nó không còn khóc nhưng mắt nó thì cứ chằm chằm nhìn về phía cô không ngớt. Có lẽ, con bé đã quen lắm với sự chăm sóc của bác họ nó rồi và đã quên hẳn hình dáng và giọng nói của mẹ. Cô lau nước mắt. Bà chị họ ngạc nhiên với sự có mặt của cô, bà nói: Bấy lâu cô đi đâu mà giờ mới về thăm con bé! Cô kể hết sự tình cho chị nghe rồi cả hai chị em cũng ôm nhau mà khóc. Thì ra trước đây, bà vẫn hiểu lầm cô đã đang tâm vứt lại con để đi theo người đàn ông khác như lời kể của cậu em họ, nên chị đã nghĩ không tốt về cô. Người em trai họ của bà kia đã không ra gì. Cô thương chị và thương con lắm! Anh ta đã đưa con sang đây gửi và nói xấu cô đủ điều.

Đêm nay, hai chị em đã tâm sự với nhau rất nhiều. Con bé được bác cho ăn rồi cho ngủ ngon lành. Nó ngoan ngoãn dưới bàn tay chăm sóc của bác nên cô rất yên tâm. Tuy rất nhớ con và muốn ôm nó lấy một cái, nhưng từ chiều tới giờ nó chưa quen với sự có mặt của cô, thỉnh thoảng nó lại nhìn trộm. Cô giơ tay, con ngoan, ra mẹ yêu nhưng nó sợ, nó không muốn lại gần vì đối với nó, cô là người lạ mà chỉ có bác mới là người thân duy nhất của nó nên nó không theo. Cô nghĩ: Rồi dần dần lớn lên nó sẽ hiểu. Cô ngủ lại đó một đêm, hai chị em có đủ chuyện để nói. Con bé được nằm vào giữa khi đã ngủ say. Thỉnh thoảng cô lại hôn nó một cái thật khẽ, cô sợ nó giật mình thức giấc rồi cô lại không được nằm cạnh nó nữa. Sau hơn hai năm xa con, nó đã gần bốn tuổi rồi. Cô nghẹn ngào. Cho em gửi cháu chị thêm ít ngày. Em biết! Chị vất vả vì chúng em nhiều lắm, nhưng vì điều kiện công tác của em giờ chưa cho phép để em đón cháu đi được. Cô không cầm nổi nước mắt. Cái mát lạnh nơi triền sông lúc về đêm mà não nùng đắng chát! Trong cô, mọi cái như rỗng ra. Cô cố nuốt nước mắt vào trong. Cô thương con rứt ruột, nhìn khuôn mặt con thật dễ thương trong ánh đèn dầu leo lét. Cô hôn lên người nó, lên từng ngón tay nhỏ xíu khờ khạo của nó cô thấy lòng mình như ấm lại. Có lẽ! Nó đã tiếp cho cô một sức sống mới. Cả đêm nay, cô không sao ngủ được, nhất định, cô sẽ nhìn nó thật lâu vì sáng mai cô lại phải về đơn vị và không biết đến khi nào mới được gặp lại đứa con gái đáng thương của cô.

Vừa tang tảng sáng, bà chị họ đã vội ra khỏi giường. Chị sống có một mình. Ngày hai anh chị vừa tổ chức đám cưới xong là anh lên đường chiến đấu rồi không trở về. Anh đã nằm lại chiến trường và cũng từ đó chị ở vậy mà không đi bước nữa. Chị thui thủi sớm hôm với mấy sào ruộng, từ ngày nhà nước mở rộng làm khu công nghiệp nên chị không còn đất để làm. Chị không con cái gì nhưng có con bé bên cạnh chị đã vui vẻ nhiều hơn.

Sáng nay, chị dậy sớm nấu một nồi cơm nếp. Chị nói: Lát nữa ăn xong, chị nắm cho cô một nắm mang lên trên ấy. Chứ ở trên đó ai nấu cho mà ăn. Hai chị em thì thầm to nhỏ trong căn nhà đơn sơ mà đầy tình nghĩa sau bao ngày xa cách. Chị cũng thương cho số phận chả ra gì của cô. Chị dặn: xong rồi thì cô ráng đi sớm kẻo lỡ chuyến. Cứ để con bé ở đây chừng nào có điều kiện thì đón nó lên mà cho nó đi học. Cô ngậm ngùi rút trong túi áo bộ đội ra mấy chục đồng phụ cấp vừa được lĩnh rồi dúi vào tay chị. Chị ơi! Trăm sự em nhờ chị tất, chỗ này, chị cầm lấy để lo đỡ cho cháu giúp em, em chỉ có bấy nhiêu thôi! Tay cô run run. trong tay chị, bà chị họ nước mắt lưng tròng. Giữ lấy đi, chị chưa cần, giữ lấy mà tàu xe, lương bổng của cô thì được là bao. Cô cố nhét vài đồng lương mỏng vào túi chị. Nếu chị không cầm thì em không yên tâm mà đi. Hai chị em lại ôm nhau nước mắt chảy dài dài, giống như những nỗi buồn trong cuộc đời của họ vậy.

Cô đến bên giường, con bé vẫn đang ngủ say, cô áp má cô vào má nó, hơi ấm của nó thật ngọt ngào nơi gò má xạm xém của cô. Cô chỉ muốn được ôm nó lấy một lần nhưng cô lại sợ nó tỉnh giấc trông thấy cô rồi lại khóc. Cô chỉ muốn khi xa con hình ảnh tinh khôi của nó vẫn an lành ngon giấc chứ không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt sợ hãi lăn trên đôi má non nớt của nó. Cô đứng lên rồi quay ra cửa thật nhanh, đôi môi mím chặt. Cô ôm bà chị họ mà không nói lên lời. Thôi em đi đi. Ráng giữ sức khỏe, có điều kiện lại về thăm con. Cô chia tay chị rồi ra đi trong bịn rịn. Đứa con gái sau những ngày tháng dài không có mẹ ở bên làm nó quên cô rồi. Cô ngồi trên chuyến xe đầu tiên để trở lên thành phố nơi cô đang công tác mà nước mắt mặn chát nơi khóe môi. Đôi mắt cô sụp xuống. Cô nhớ con nhiều lắm. Cô thương con bé nó chưa biết gì, giờ thì nó đã quên cô. Tất cả cũng do bố mẹ nó mà ra, nó đã phải gánh chịu những mất mát quá lớn. Nhưng cứ nghĩ đến những lúc bố nó rượu say rồi hành hạ cô thì cô lại giận cho cuộc sống mà vứt bỏ tất cả nhưng thật lòng cô không muốn xa con. Từ khi xa nó, cô chưa có được một đêm ngon giấc. Cô không muốn ngày trở về nó lại không nhận ra mẹ nó là ai, nhưng kể từ nay cô sẽ thường xuyên, hễ có điều kiện là cô lại về thăm nó.

Trưa nay cô đã lên đến đơn vị. Chiều cô đi làm lại, cô chỉ được nghỉ có ít thời gian nhưng cô đã làm được cái điều mà cô muốn. Và cô đã phần nào yên tâm khi con gái cô đang ở một nơi dù sao thì cũng hơn nơi ở của cha nó.

Lại một đêm nữa cô không sao ngủ được khi nghĩ đến con, vừa mới đêm qua thôi, cô đã được nằm gần ngay sát nó, trông nó thánh thiện, vẫn đôi mắt to tròn như lúc còn nhỏ xíu mà không thay đổi. Lớn lên, nó sẽ hiểu gì về bố mẹ nó khi không có ai bên cạnh. Cô đã nghĩ rất nhiều, chỉ mong mọi công việc được ổn định để đón con lên.

Và rồi một năm nữa lại đi qua, nghe đâu cha của con cô bị bệnh nặng khó có thể qua khỏi cũng chỉ vì rượu mà làm hỏng anh ta. Anh ta đã mắc bệnh ung thư. Vậy là con gái cô lần này sắp mất cha thật rồi. Mấy ngày nay, cô tò mò nhìn quanh xem có gặp anh ta một lần để hỏi thăm, nhưng ngóng hoài mà không thấy. Thì ra, bệnh viện cho biết kết quả và anh ta đã về quê ngay rồi. Chợt cô thấy buồn, nếu đúng như vậy thì con cô là đứa trẻ không may và anh ta đã là người bất hạnh. Cả ngày hôm nay cô thấy buồn, toàn thân bủn nhủn, dù sao thì anh ta cũng là chồng của cô trong ngần ấy năm và cũng có những ngày hạnh phúc cho dù hạnh phúc của cô chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thì con gái cô cũng là một minh chứng cho những lần hạnh phúc đó.

Không hiểu giờ này anh ta  ra sao? Cô hiểu: Nếu anh ta có cố ở trên này thì cũng làm gì có tiền để mà chữa chạy và cô cũng chẳng giúp được gì. Một lần cầm tờ đơn ly hôn trên tay rồi thì cảm giác như có vật nặng đè nén mà không có cách nào gồng lên nổi. Ngày đó, cả cô và anh ta sao lại đưa nhau ra tòa nhanh đến thế, giá như anh ta thương vợ con một chút thì biết đâu giờ này vẫn còn có cô và con ở bên để mà chăm sóc. Cô miên man trong nỗi khốn cùng của một người đàn ông. Của một mối tình đầu tưởng chừng như vĩnh viễn đó. Tất cả như số phận đã đưa cô đi sang một hướng khác để cho anh ta chọn lấy con đường cuối của mình mà không muốn làm cô đau lòng. Nhưng cô biết khi tay cô cầm tờ đơn ly hôn mà tòa đã quyết thì trong cô vẫn còn cay đắng lắm. Lại một đêm nữa mất ngủ. Bao đêm anh ta làm cô mệt mỏi mà sao cô vẫn không khỏi không nghĩ đến anh ta. Sáng nay, cô đến cơ quan thật sớm với một dáng vẻ uể oải. Cô muốn quên đi mọi cái liên quan đến một mối tình không ra gì trước đó nhưng tất cả quá khứ như vẫn còn nhởn nhơ ngay trước mắt. Con đường của bố con gái cô chả lẽ chỉ có đến đây thôi sao? Thật là tội nghiệp. Thôi thì ông trời bắt tội thì phải chịu. Cô mở cánh cửa phòng thật khó nhọc. Căn phòng chỉ có mấy m2. Một khoảng không gian riêng cho một số phận đang chịu nhiều khốn khó, hôm nay, nó trở nên tù túng, tối tăm. Gió lùa qua mái, đè nén nỗi tâm tư. Cô đưa tay múc từng gáo nước dội lên người. Những giọt nước lạnh buốt như kim châm, nó như đang chạm khắc lên da thịt cô cùng với những nỗi buồn lan khắp trên thân thể trần trụi mà không hề vướng víu. Cô hít hà thật sâu để cảm nhận lấy mọi nỗi xót xa. Người nào có thương gì cô đâu, còn ông trời thì chưa thấu hết cho nỗi khổ mà người đời mang đến, nên cô mới cám cảnh với đời mà nghĩ cho số phận mình thật éo le ngang trái.

Đêm lạnh lẽo không trôi, nó ứ lại giữa canh. Chợt cô nhớ tới anh ta, mà tim cô ơn ớn. Sự sống và cái chết cứ gần trong gang tấc. Không lẽ anh ta sẽ phải ra đi như vậy. Rồi cô lại nghĩ: Hay anh ta đã hành hạ cô quá nhiều nên giờ mới bị trừng phạt. Nhưng không, cô vẫn cứ thương xót cho anh ta, cho một số phận chẳng ra gì cũng giống như cô vậy.

Cô về làng chiều nay, vừa bước chân xuống xe là cô đi thẳng một mạch tới nhà. Căn nhà trước đây cũng đã từng có nhiều kỷ niệm của một thời con gái khi mới về nhà chồng. Sau mấy năm quay lại giờ vẫn thế, vẫn không thay đổi gì, cửa vẫn để hé. Cô bước vào trong, trên tay xách đầy hai túi, nào quà cáp, nào áo quần, cô định bụng về thăm con và cũng thăm anh ta lấy một lần. Người đàn ông ngày xưa của cô đang nằm đó, đôi mắt mở to thao láo, thân hình uể oải, trông thấy cô mà mệt mỏi gượng dậy. Cô bỏ vội túi xuống, hai tay đỡ lấy anh ta dựa vào thành giường. Cái giường của đêm tân hôn là đây, giờ thì nó vẫn còn nhưng không còn là của cô nữa mà chỉ còn lại một cái xác không hồn. Anh ta thều thào, làm cô vừa xót xa vừa uất hận.

– Ai nói tôi ốm mà mình về.

– Không ai cả, tôi về thăm con.

– Vậy à!

Cô chỉ muốn cho anh ta biết rằng: Thấy anh ta ốm chỉ là tình cờ. Cô lấy mấy thứ ra để lên đầu giường rồi nhẹ nhàng. Anh ốm đau sao mà dạo này trông anh gầy yếu quá! Chắc tôi không ổn rồi. Nghe vậy mà tim cô đau nhói. Cô loay hoay dọn dẹp quanh nhà, cô nghĩ: Chẳng bù cho những lúc còn nhau. Lúc đó, giọng anh ta lanh lảnh như bát vỡ, ngày nào hàng xóm chẳng nghe thấy tiếng anh ta tập trận. Cô bùi ngùi lau nước mắt, những giọt nước mắt len lén rơi của ngày hôm nay, chỉ để dành riêng cho một con người đang dần dần đi vào dĩ vãng. Anh ta giống như ngọn đèn trước gió, vừa cô đơn vừa suy sụp.

Cô nấu cho anh ta bữa cơm rồi xin phép ra đi. Mình à! Hay hôm nay mình ở lại ăn với tôi bữa cơm. Từ ngày lấy nhau về chưa lần nào tai cô được nghe, được chứng kiến những cung bậc trầm buồn như vậy mà chỉ có những âm thanh cũng phát ra từ cái miệng đó, nó cứ ông ổng mỗi ngày. Không những cô mà cả hàng xóm sát bên họ cũng nhói hết cả tai. Có lẽ, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mà ông trời đã thay đổi tính nết cho người. Cô không được nghỉ nhiều và chỉ muốn đi đến chỗ con gái luôn, nhưng nghe anh ta nói vậy nên cô mủi lòng mà ở lại. Cô vào chạn lấy ra hai cái bát, cô nhấc từng hạt cơm, những suy nghĩ như đang xáo trộn trong đầu. Rồi đây, sau khi cô ra khỏi căn nhà này thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy cha của con cô nữa nên cô ráng thêm ít phút. Cô nhìn người chồng cũ yếu ớt mà nỗi uất giận cũng phần nào vơi đi. Anh ta nói: Nếu như tôi có mệnh hệ gì thì xin mình hãy bỏ qua mọi chuyện trước đây mà thương lấy con. Cô gật đầu mà không nói câu nào. Có lẽ, cô đã muốn bỏ qua tất cả sau cái ngày nghe tin anh ta đau ốm. Cô đỡ anh ta nằm xuống rồi khép cửa quay ra.

Cái gió hanh hao giữa ngày đông, những tán lá bàng đỏ nựng ngay đầu ngõ, nó lốm đốm nhìn xuyên cả vòm trời xanh thẳm. Có lẽ nước mắt cô đang chảy vào trong. Cô ngẩng mặt lên để nghe lòng mình nặng trĩu. Những bước chân buồn tênh thăm thẳm mà tim cô phải gồng gánh và cả những nỗi thăng trầm. Tưởng chừng như đứt quãng vậy mà số phận trêu ngươi vẫn cố tình gán cho cô những nỗi niềm còn nhiều hơn thế nữa.

Con gái đã được bà chị họ đưa lên sau gần một năm bố mất. Nó dạo này đã nhìn nhận cô. Hai mẹ con sống bên nhau vẫn trong căn phòng nhỏ đó. Cô để con bé học ở trường cả ngày cho tiện với công việc của cô. Bà chị họ ở lại mấy bữa rồi cũng về quê. Cuộc sống eo hẹp của hai mẹ con vẫn cứ diễn ra. Cơ quan ai cũng thương, các cô các bác vẫn thường hỏi han thăm nom.

Rồi nó cũng lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ. Nó học giỏi chăm ngoan không thua kém bạn bè trong lớp. Căn nhà một mẹ một con bây giờ lại đầy ắp tiếng cười. Ngày tháng vẫn cứ trôi hết mùa xuân này sang mùa xuân khác. Nó tốt nghiệp rồi ra trường. Cô xin cho nó vào làm cùng cơ quan. Hai mẹ con như hai số phận. Đêm đêm, cô soi lại hình mình với những dĩ vãng. Thời gian thì đẩy lùi còn dĩ vãng thì ùn lên như mạch nguồn của nước. Thời con gái của cô là thế. Thì đó âu cũng là một lần coi như đã xong. Nhưng đôi khi cô cảm thấy mình vẫn còn trẻ lắm. Chứ đâu đã già. Thân hình nõn nà của gái một con tuy đã trải qua những gian truân nhưng mầm sống trong cô vẫn dâng lên mãnh liệt. Cô đã quên đi tất cả những cay đắng trước đây và không muốn ngoảnh lại cái lối của một thời xa xưa ấy nữa. Cơ quan cũng có đôi ba người ngỏ ý, họ đều là những người đàn ông ly dị hoặc đã mất vợ. Nhiều đêm, cô đắn đo suy nghĩ, lấy họ về rồi thì mình sẽ có chỗ dựa lúc tuổi già. Vậy còn con mình thì sao? Họ có thương con mình giống như con của họ không. Nên cô sợ mọi cái sẽ không như cô muốn. Và cái đơn ly dị kia nó vẫn hiện hữu giống như tấm lá bùa bài trừ số phận của cô, và đã hơn một lần được ông chồng say dán lên trước cửa nhà làm cô không bao giờ được bước chân vào nữa thì nó lại ám ảnh cô cứ mỗi khi cô nghĩ đến một người nào đó. Nên cô buồn mà để ngày tháng của tuổi xuân cứ trôi đi và nuôi dưỡng đứa con gái bé bỏng cũng chịu nhiều thiệt thòi đó được nên người.

Rồi một ngày, cô hàng xóm giới thiệu cho cô một người đàn ông. Trông đen đúa gầy gò. Người đàn ông này ăn nói nhẹ nhàng. Gia đình bố mẹ cũng ở gần nơi cơ quan của cô. Mãi rồi cô cũng ưng thuận nhận làm chồng. Hai người cũng tổ chức. Đám cưới của hai người được diễn ra thật đơn giản. Vì người chồng này của cô trước đó đã có gia đình và cũng ly dị vợ hơn mười năm nay.

Lúc này, cô được cơ quan phân cho mấy chục mét đất. Cô và người chồng mới cùng con gái dọn về ở trên mảnh đất đó nhưng tiền nong chưa có nên cô chỉ làm tạm bợ để ở. Con gái cô gọi ông chồng mới của mẹ là bác. Hai bác cháu hòa đồng, dù sao thì cô đang thấy hạnh phúc hơn ông chồng đầu. Ngôi nhà chống chếnh nên gió lạnh vẫn lùa mỗi đêm. Chồng mới của cô làm nghề thổi kèn đám ma. Lương bổng của cô dạo này có khá hơn. Cô bán nửa mảnh đất để lấy tiền xây cái nửa còn lại. Vậy là nhà đã có chỗ ăn chỗ ở. Ông chồng này không khác gì người đi theo cô cũng chẳng có cái gì đáng giá ngoài cái kèn cái nhị. Và đêm đêm hắn vẫn thường mang kèn ra thổi, những giai điệu chỉ có trong những đám tang đó nhiều khi làm cả xóm thức giấc, dần dà riết rồi cô cũng quen. Cô chỉ muốn mọi cái được bình yên.

Nghề nghiệp thì trái ngược nhau, đôi khi hắn đi đám vài ba ngày mới về, quần áo giầy dép lôi thôi hôi hám. Hắn lỉn khỉn lên giường làm một giấc tới sáng thì cô đã đi làm rồi. Cuộc sống mới của cô lại bắt đầu chùng xuống. Chiều về, cô thấy hắn ăn diện, đầu tóc bảnh bao. Hắn nói: Em về rồi thì ăn cơm đi, anh nấu rồi đó! Lũ bạn kèn trống nó rủ anh đi uống rượu. Cô nhìn theo hắn dắt xe ra mà lòng buồn thiu. Một lần hai lần mãi nên cô không cần quan tâm. Có chồng cũng như không, lại thui thủi một mình. Rồi một ngày, cô vô tình nhận được mấy cuộc điện thoại lạ, hắn thanh minh: đó là mấy người cùng phường chèo đò hát mướn ở đám tang thì cô cũng thôi không hỏi han gì nữa.

Trước cô, hắn đã có vợ và ba con nhưng vì hắn nói: Không hợp nhau nên chia tay. Người vợ đó đã nuôi cả mấy đứa con cho ăn học thành người còn hắn thì phiêu bạt xứ người hơn chục năm trời hắn lại quay trở về. Bố mẹ hắn vẫn còn đó nhưng hắn thì không có chỗ mà ở là tại nhà hắn chật chội mà phần của hắn thì chả được là bao. Vợ cả hắn ở nhà đã xây lên để lấy chỗ chui ra chui vào cho mấy mẹ con rồi.

Sau bao nhiêu năm hắn lại trở về với hai bàn tay trắng. Các con hắn không đứa nào gọi một tiếng bố. Hắn nhục nhã ở nhờ nhà anh em bè bạn nay đây mai đó. Rồi được ông bố vợ cũ thương hại dạy cho cái nghề kèn trống, loại nào hắn cũng biết một ít thôi thì cũng đủ tiền nuôi miệng. Gặp cô, hắn như vớ được cọc. Nhưng dạo này cô nghi ngờ hắn. Thỉnh thoảng kiếm được ít tiền là hắn lại hẹn hò bia rượu. Cô không thể quản lý hắn. Điện thoại của hắn có cả những tin nhắn của đàn bà con gái. Hắn thuộc dạng đào hoa và ai hắn cũng tỏ lòng thương cảm sâu sắc. Hắn thương họ vì hắn sợ họ cô đơn nên hắn giúp, cái gì chứ tình cảm thì hắn có thừa. Hắn xấu xí nhưng được cái dẻo miệng, những người đàn bà có khi hơn hắn cả chục tuổi hắn vẫn anh em ngọt xớt. Hắn giống cái thùng nước gạo. Cô đã nhiều lần nói phải trái nhưng hắn làm ngơ.

Rồi bỗng một hôm, hắn dắt về một đứa bé và bắt nó kêu cô là mẹ. Thằng bé cũng gọi mẹ theo sự chỉ bảo của hắn. Mắt nó to trố chẳng khác gì hắn. Chân tay lẻo khẻo, lèo khèo, nó đen đúa gầy gò. Cô thoạt nghĩ hay chính là con hắn. Thì còn sai vào đâu nữa. Sau một hồi thanh minh của hắn là cô chịu cứng vì thằng bé không có tội. Cô lôi nó lên phòng tắm rửa, quần áo nó không có để thay. Cô bới trong đám áo quần của con gái xem có cái nào nhỏ nhất để cho nó dùng tạm rồi định bụng sáng mai ra chợ mua cho nó vài bộ để nó còn lấy cái mà thay đổi.

Đêm nay, nó ngủ dưới sàn nhà cùng cha nó. Cô lăn lóc trên chiếc giường. Nỗi uất ức trào lên. Hắn đã ngủ ngon cùng đứa bé. Thì ra, sau mười mấy năm tha phương cầu thực hắn đã có thêm ai đó và đã sinh ra nó. Nay hắn đã về và mang theo nó sau cái lần làm ăn thất bát nọ, nói đúng hơn là hắn đã tham ô tiền công quỹ của người ta để ăn chơi. Rồi chạy trốn và bắt luôn đứa con này đi. Người đàn bà kia chắc cũng chẳng hạnh phúc gì. Có lẽ, họ còn khổ hơn cô. Đúng là khốn nạn cho cái thân cô. Vậy là cô lại nuôi thêm một miệng ăn, mà tiền ăn thì hắn tháng đưa tháng không. Vì hắn nói; hắn không kiếm được nhiều. Cô xoay xỏa cho cả gia đình bố con nhà hắn. Thời gian như vòng xoáy chôn ốc, cư đưa cô đến đỉnh điểm của tột cùng sự bí bách. Đã vậy hắn còn có thói trăng hoa, những nhà nghỉ rẻ tiền thì thường là nơi hắn đến cùng với mấy cô bồ. Thỉnh thoảng nghe những lời ngon ngọt của bọn họ là hắn đi. Hắn không cần biết cô đang nghĩ gì. Đêm nay, khi dắt xe vào nhà hắn nhẹ nhàng khóa cửa. Trên bàn, một tờ đơn ly dị đã chờ sẵn hắn ở đó. Cô không muốn đao to búa lớn. Gió lạnh từ đâu thổi về từng cơn giữa đêm buồn rười rượi. Tim cô như căng lên rồi nghẹn lại. Đâu là cuộc sống, là tình yêu. Hay ông trời chỉ cho cô có thế! Tờ đơn ly dị hôm nay liệu nó có giống như cái lần trước đây không? Và đi đâu thì cô mới tìm thấy cho mình một bến bờ mà sóng không bao giờ biết đường mà tìm đến.

Sáng hôm qua, tòa án đã có giấy gọi hai người. Cực chẳng đã, lại một lần nữa con tim cô tan vỡ. Ở tòa, hắn nhìn cô như van lơn như thấy lỗi, nhưng cô đã quyết rồi. Lần này hắn cũng không cần mang đứa con nhỏ bé của hắn ra để cho cô mủi lòng nữa. Trái tim cô như được đổ móng. Cô lạnh lùng nói giữa tòa những lời như đanh thép. Cô không muốn tình cảm của cô dành cho cái nơi mà không là của cô. Cô cầm tờ quyết định ra khỏi phiên tòa. Lần này nước mắt cô không còn để rơi. Cô ra về với một tâm trạng cô đơn. Nỗi hiu quạnh đã xâm chiếm lấy cô hết cả đoạn đường.

Hôm nay, cô vẫn để cửa cho hắn về mà lấy đồ. Thằng bé ở với cô đã được sáu bảy năm, nhưng nó chưa đủ lớn để hiểu thế nào là bố con nó phải khăn gói ra đi. Hắn mở cửa bước vào, nhìn hắn khúm núm. Hắn xin được tha thứ. Đối với hắn, giờ thì đã quá muộn rồi. Cô có thể tha thứ mọi thứ, nhưng còn một thứ thì cô không thể không cùng hắn ra tòa. Tình cảm của cô chỉ để dành riêng cho hắn, cho hắn cả nơi ăn chốn ở nhưng cô không thể để hắn mang tình cảm đi san sẻ nơi đâu. Hắn nói; con hắn còn bé, và bố con hắn không có chỗ để đi. Và ra khỏi nhà cô rồi chắc có lẽ hắn lại làm chuyện không hay. Hắn xin cô đủ điều, nói đủ điều, chỉ mong cô giữ lấy hắn và rằng nếu cô rủ lòng thương thì ơn này bố con hắn không biết đến bao giờ mới trả hết. Sao hắn không hiểu điều hắn làm đối với cô ngày hôm qua. Sao hắn không biết điều từ lúc hắn lấy cô mà để mọi cái đã xảy ra rồi thì hắn mới nhìn thấy.

Hôm nay, cô không muốn nghe hắn nói thêm gì. Thằng bé chiều đi học về được chị cho đi tắm, nó vẫn chưa biết điều gì vừa xảy ra với bố con nhà nó. Con gái cô cũng yêu thương thằng bé. Hắn nằm bẹp dưới chiếu, mọi lần vào giờ này mà không phải vác kèn trống đi làm là hắn cũng biến mất chứ cô đâu có thấy mặt. Cô chấp nhận sống chung với người đã phản bội cô trong ngần ấy năm cũng vì cô sợ lại một lần nữa tự tay viết thêm một tờ ly dị. Mộng tưởng làm mẹ làm vợ thêm một lần của cô có lẽ đã khiến cô đau thêm một lần.

Bữa cơm chiều vẫn diễn ra, hắn ăn gượng gạo. Hai chị em ăn xong đưa nhau lên gác xem ti vi. Từ lúc ở tòa về, cô âm thầm không nói lấy một câu. Cô đặt bát xuống mâm, nhắc khẽ. Anh chuẩn bị áo quần rồi đưa con đi kẻo tối. Hắn không nuốt nổi miếng cơm đang còn nguyên trong miệng. Từ ngày về ở với nhau đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nước mắt hắn rơi. Anh xin em, hãy nghĩ đến anh thêm một lần được không? Thằng bé nó biết được nó sẽ buồn rồi nó lại ảnh hưởng đến học hành thì khổ và như vậy thì em sẽ mất hết lòng tốt và công sức sau ngần ấy năm em dày công dạy dỗ. Anh xin lỗi mà. Hãy rủ lòng thương. Hắn đã hứa đủ điều. Hắn ỉ éo. Tối rồi anh còn biết đưa con đi đâu về đâu. Em không thương anh nữa thì em hãy thương lấy con. Cô nói cứng! Được: Tôi sẽ để nó ngủ tạm ở đây đêm nay còn anh thì không. Tôi không muốn nhìn thấy anh một lần nào nữa. Hắn hạ giọng. Thôi thì cũng được, cho anh ngủ nốt đêm nay, ngày mai anh sẽ đi tìm nhà  để thuê rồi đưa con đi luôn. Và rồi, lại một lần nữa cô nghe theo lời dỗ ngon dỗ ngọt của hắn mà cho bố con hắn ở lại thêm một đêm.

Sáng nay, cô dắt xe đi làm có lẽ chưa bao giờ cô thấy đầu óc mình căng thẳng đến thế, và cô hiểu rằng; có là ban ngày mà trái tim cứ mãi trĩu nặng thì vẫn là đêm. Cô hy vọng: chiều nay khi đi làm về sẽ không còn thấy bố con nhà hắn nữa. Lúc đi hắn vẫn còn ngáy. Thằng bé vẫn cứ vô tư đến trường, cô hình dung ra khuôn mặt còn thơ dại của nó mà ái ngại. Nó cũng đâu có lỗi gì. Cô chỉ muốn: khi nó biết chuyện nó sẽ hiểu và tha thứ cho cô. Con gái lớn rồi, nó đã biết rất rõ việc mẹ nó đã làm với ông bố dượng mà sáu bảy năm qua nó vẫn gọi là bác.

Mẹ nó không được may mắn như những người đàn bà khác. Nó thương mẹ nhưng chuyện tình cảm của mẹ thì nó chả giúp được gì. Mùa đông năm nay mẹ nó lại phải gánh chịu những bất hạnh còn nhiều hơn cả mùa đông năm trước. Cái gió se sắt cứ gọi về từng cơn làm lòng mẹ nó buốt giá. Và nó biết, từ ngày nó biết gọi mẹ đến nay chưa một lần nó thấy mẹ nó nở một nụ cười viên mãn trong chuyện lứa đôi mà mẹ chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng. Và cũng chưa một lần nào mẹ tâm sự với nó vì mẹ sợ nó buồn. Cô rẽ vào chợ sau giờ tan ca khi quay ra mới nhớ là hôm nay mình vẫn mua thức ăn đủ cho cả bốn người. Thôi không sao, sẽ để lại một nửa cho ngày mai.

Vừa về đến nhà, cô đã thấy hắn đang loay hoay trong bếp. Hắn nấu nướng. Cô dắt xe vào trong rồi khép vội cánh cửa. Hắn đon đả. Em về tắm rửa rồi xuống ăn cơm. Cô không hiểu hắn đang muốn gì! Cô không muốn hàng xóm nghe thấy và biết chuyện của gia đình mình nên cô ghìm giọng. Anh ra khỏi nhà tôi ngay. Anh nấu xong thì ăn nhanh rồi đi. Cô bước chân lên gác. Hắn vội vã theo sau năn nỉ, van xin. Anh biết anh sai rồi, nhưng từ sáng đến chiều anh cố đi tìm nhà mà vẫn chưa được. Không phải vì không có mà là giá cao nên anh chưa có đủ tiền. Em à! Hãy cho cha con anh tá túc ở đây ít ngày. Anh hứa từ nay đến hôm anh đi anh sẽ làm việc chăm chỉ và không làm phiền em thêm nữa để em yên lòng. Chắc hắn lại muốn lừa dối cô chứ thiên hạ họ thiếu gì nhà cho thuê. Mà nhiều tiền hay ít tiền thì mắc mớ gì đến cô. Mà cũng đúng! Hắn thì làm gì có tiền mà đi. Nhưng không, cô đã quyết rồi. Cô căm thù hắn vì hắn đã làm quá nhiều chuyện không ra gì khiến con tim cô bị tổn thương. Cô chỉ nghĩ cho thằng bé. Đã bao nhiêu năm qua, nó vẫn luôn tôn trọng cô và coi cô giống mẹ của nó nên cô thương yêu nó như con đẻ của mình. Cô ngồi ì trên giường mà nghe hắn thao thao. Hắn cũng chỉ muốn làm sao mà lay chuyển được lòng cô, thì coi như là hắn đã thắng. Cô chưa đứng lên thì hắn cũng chưa chịu đi đâu. Hắn quì gối dưới sàn nhà, hai tay níu lấy tay cô mà than vãn mà xoay xỏa cái lưỡi. Cô nghĩ, bản chất của hắn là nói, nếu cô nhượng bộ thì hóa ra cô là người thua cuộc. Cô nói: Anh không thuê được ở đâu thì hãy đưa con về nhà ông bà nội mà ở. Dù sao, thằng bé cũng là cháu đích tôn của họ nên họ không lỡ mà xua đuổi, mà ghét bỏ. Anh đừng làm thế này. Tôi đã quyết xong rồi. Hắn cố tình mè nheo. Đã đến nửa đêm cô cũng không đành để bố con hắn vất vưởng ngoài kia nên cô miễn cưỡng chấp nhận. Hắn đã vui ra mặt.

Cô nhường cho cha con hắn căn phòng mọi khi hai người vẫn dùng rồi lên ngủ với con gái. Sáng mai đi làm, cô cũng cố dò hỏi xem ai có nhà cho thuê mà phù hợp với hoàn cảnh thì cô sẽ tìm giúp. Mấy ngày nay đi làm về, bữa cơm chiều là hoàn toàn do hắn nấu. Hắn dọn dẹp nhà cửa đâu ra đấy. Hôm qua có đám ở làng bên nên hắn cũng xin phép cô mà đi về giờ giấc không lộn xộn như những ngày trước nữa. Có lẽ, hắn muốn thay đổi. Biết đâu chừng, hy vọng cô sẽ mủi lòng mà xem xét. Ăn xong bữa cơm tối. Hắn vào trong rồi lấy ra một gói giấy, hắn nói: tiền này, anh đi làm ở đám, được bao nhiêu anh gói lại mang về đưa em hết. Em cầm lấy mà lo cho bố con anh với.Cô giở gói giấy ra. Cô không nghĩ rằng kèn trống đám ma có vài ba ngày mà bằng cả nửa tháng lương của cô chứ chẳng ít, vậy mà từ xưa đến giờ, nếu không có vụ ly hôn này thì cô vẫn tin rằng: Chuyện làm ăn buồn thảm tang tóc ấy thì được là bao. Hắn đã dối lừa cô trong ngần ấy năm. Không có lẽ tiền ấy hắn toàn để dành đi ăn uống chơi bời. Cô cũng không dại gì mà không cầm. Hóa ra hắn muốn góp gạo nấu cơm chung, còn trước đây, hắn ỉ là chồng nên hắn mặc xác mọi cái cho cô lo liệu. Bây giờ vì sắp phải ra khỏi nhà của cô rồi thì hắn mới nghĩ cho cô.

Dù sao thì giữa cô và hắn đã chẳng còn là gì của nhau. Chỉ là thương cho hắn đang cái lúc lỡ độ đường này mà thôi, nên tiền ăn thì hắn phải có. Dạo này hắn ngoan, hắn luôn tìm cách gần gũi cô để chuyện trò để tâm sự, nhưng cô tránh. Bát nước đã đổ đi rồi thì không thể lấy lại. Dù hắn có nói gì đi chăng nữa thì hạnh phúc này cũng không thể cứu vãn. Và ngày nào cũng nhìn thấy bố con nhà hắn còn hiện hữu trong nhà của cô thì cô vẫn phải suy nghĩ.

Ngày tháng cứ trôi đi, vậy là hắn vẫn ung dung như là ngày hắn làm chồng cô. Hắn không chịu đi thuê nhà hay đưa con sang ở với ông bà nội. Hôm cô và hắn ra tòa thì cả nhà hắn đều tiếc một người con dâu như cô. Vì dù sao thì cô cũng là người đã một thời cưu mang cho cả con lẫn cháu nhà họ.

Cứ mỗi khi đi làm về là hắn đã cơm nước tươm tất cả rồi. Thằng con mỗi ngày một lớn, nó quấn cô. Cô thương cho nó cũng có một thời lang thang nay đây mai đó giống như người cha của nó. Ngày hắn trốn nợ thì cũng là ngày nó phải xa rời vòng tay ấm áp của mẹ. Hắn cướp nó trong tay của mẹ nó mang đi. Cuối cùng: nơi chôn rau cắt rốn vẫn là nơi mà hắn cho là an toàn nhất để hắn dắt con hắn tìm về. Lúc đầu, hắn gửi đứa con bé bỏng đó ở nhờ nhà của người bạn một thời gian khá dài cho đến khi gặp cô. Và giờ đây nó đã thành một cậu thiếu niên. Hằng ngày, sau những lúc nghỉ ngơi, cô vẫn cứ lan man mà nghĩ cho riêng nó.

Bố nó vẫn đi làm cứ mỗi khi trong làng có đám. Có lẽ hắn rất có duyên với cái nghề buồn thảm này. Rồi cũng không biết từ khi nào cô và hắn không chỉ góp gạo thổi cơm chung không thôi mà đã chung cả cái giường cái chiếu nữa. Rồi những lúc vô tình cô ở bên hắn. Song cô có cảm giác hắn vẫn là chồng cô như ngày nào. Có thể cô vẫn yêu hắn như ngày xưa. Chỉ là cô không ưa cái tính lăng nhăng của hắn mà đành lòng đứt đoạn. Hôm qua, cô lại đích thân ra phường để xin tạm trú cho bố con nhà hắn.

Tờ ly hôn cô vẫn giữ. Cái dấu tròn đỏ chót kia, nó dường như luôn chạm đến con tim cô, nó như rất gần mà lại xa. Hắn bây giờ như một người khác, mà chẳng biết chừng vài bữa hắn lại giở quẻ. Nhiều đêm cô quay mặt vào tường nước mặt tủi hờn lại dâng lên mặn chát. Rồi ngày mai hạnh phúc của cô sẽ ra sao? Cô không dám mơ đến cái điều thật cao sang nào đó. Cô mặc cho số phận chỉ cần hắn cứ bình thường như vậy thì cái tờ ly dị hay cái giấy kết hôn đối với cô cũng không còn là quan trọng nữa.

Cả xóm nhà cô đến giờ cũng không ai biết rằng cô và hắn đã ra tòa từ lâu mà vẫn ở với nhau như một gia đình. Và cũng từ đó, hai nửa của hai gia đình bất hạnh đã ghép lại làm một mà chỉ có cô và hắn mới biết. Ngày tháng vẫn cứ trôi. Hai đứa con một của người đàn ông ly dị vợ với một của người đàn bà ly dị chồng cũng đã lớn, cô và hắn đã gả chồng cho con gái riêng của cô trong niềm vui của cả bạn bè hai bên gia đình. Vậy là giờ chỉ còn có cô và cha con nhà hắn.

Lâu nay hắn uống rượu còn nhiều hơn là ngày hắn nhận lỗi. Có những đêm đi làm rồi không về nhà làm cô lo lắng. Thằng con không theo hết đại học cũng đi làm nghề hàn xì. Lúc này, cha con hắn lại bắt đầu có những cử chỉ đối đầu cô. Cô đi làm về bây giờ lại phải lo cho cha con nhà hắn. Vậy ra, hắn vẫn chứng nào tật ấy mà không thay đổi nên con hắn cũng hư theo. Cô vẫn đối xử tử tế với họ. Bây giờ hắn quan hệ bất chính còn hơn cả trước nữa. Cô đang tự trách mình rằng không biết từ lúc nào mà cô lại tha thứ cho hắn dễ dàng như vậy hay những lúc cô không chịu nổi sự cô đơn hay một lần hoặc nhiều lần mà tại cô đã chót nghe hắn nói. Cái miệng hắn đã đánh đổi cả sự thống khổ mà nỗi lòng cô, con tim cô phải oằn lên mà gánh chịu.

Hôm qua, hắn say ở đâu về, hắn nằm lăn trên giường nửa đêm tỉnh giấc. Hắn mang cái đàn bầu ra rồi cắm rắc vào loa. Hắn bắt đầu gẩy, bây giờ mà cô lên tiếng thì chắc hắn sẽ nổi xung, vậy nên cô im. Một hồi sau, cô nghe thấy tiếng đập cửa thùm thụp dưới nhà. Thì ra, cả xóm họ kéo sang, cô phân trần một lát thì đám người hàng xóm ra về. Trưa hôm sau công an hộ khẩu đến nhà và nói chuyện với hắn hồi lâu. Khi ra về, cô thấy hai người tay bắt mặt mừng thì cô cũng yên tâm nhưng tới tối khuya, khi hắn ngừng uống, mồm miệng nồng nặc mùi rượu, hắn lẩm nhẩm điều gì cô không nghe rõ. Hắn lên gác, vác cái loa ra lan can phía trước cửa. Xong xuôi hắn ngồi vào đàn. Hắn kéo hết nhị lại bầu, chán chê hắn thổi kèn đánh trống. Tiếng kèn tiếng nhị vang vọng giữa đêm giống như đang giờ tang lễ. Hắn hoan hỷ một mình. Hàng xóm không ngủ được kéo nhau ra đồn lần này thì họ mời được cả công an đang trực đêm đến. Cô xuống mở cửa rồi lên rút cái rắc cắm. Hắn quay ra chửi đổng. Cô nói: công an họ đến nhà rồi đó. Hắn ngật ngưỡng đi xuống, hắn phân bua vì đó là nghề của hắn nên hắn phải tập. Hắn cãi cùn trong hơi men.

Anh cảnh sát an ủi những người hàng xóm của hắn hãy thông cảm vì hắn say và vì nghề của hắn nên cả xóm hôm nay lại phải thua hắn một lần. Khi cả đám người giải tán, cô khép cửa vào nhà. Hắn bô bô tự đắc: Ai bảo các người thích đi báo công an. Cô nghe xong mà giận hắn vô cùng. Hắn đã làm cô nhiều lần không biết phải giấu mặt vào đâu.

Sáng mai thức dậy trông thấy cô mặt hắn tỉnh queo. Ra ngõ gặp ai hắn cũng đon đả. Họ biết hắn chí phèo đáng ghét nhưng cũng chẳng làm gì được, thế mới tức. Nhiều người còn cho hắn là thằng thần kinh không bình thường. Còn hắn thì vẫn như không có chuyện gì xảy ra.

Tối nay, cơm nước xong, cô hỏi tiền ăn của hai bố con thì hắn nói: Tôi ăn ở nhà đám chứ có ăn ở nhà đâu mà đưa. Rồi con hắn cũng học bố của nó, nó cũng không mấy khi đưa tiền ăn. Cô chịu hết nổi và va chạm lại xảy ra.

Lần này hắn đi làm đám đã gần một tuần mà chưa thấy về. Thì ra hắn đã ăn ở với một người đàn bà cách nhà của cô gần chục cây số. Hắn tắt điện thoại nên cô hỏi thăm mấy người bạn kèn trống của hắn thì mới biết. Cô nghe xong mà không tin vào tai mình nữa. Hắn  đã ở với họ từ bao giờ mà cô không hay. Vậy mà cô cứ luôn tin hắn. Có lần cô nghe hắn dỗ ngon, dỗ ngọt và đã đưa hết số tiền gom góp bao năm cho hắn sửa cái nhà của cha mẹ hắn. Vì hắn nói: Sau này chẳng của mình thì còn của ai vào đây nên cô nghe. Thật tội cho cái thân cô. Cô như người mất hồn. Hắn đã không còn tôn trọng cô, nhiều khi hắn còn ngang nhiên nghe hoặc gọi điện thoại cho bạn gái trước mặt cô. Rồi đưa cả người đàn bà đó đi khoe với bạn bè của hắn. Thực ra họ cũng chẳng có gì tốt đẹp hơn cô nhưng có lẽ vì họ trẻ hơn và vì họ đã làm được cái điều mà bản thân cô không thể làm cho hắn. Họ là món quà mà thượng đế đã tặng cho hắn nên hắn say mê. Người đàn bà kia đôi lúc còn gọi điện nhắn tin cho cô để mà ghen ngược làm cô càng uất ức. Cô chỉ muốn đuổi ngay hắn ra khỏi nhà cho khuất mắt, nhưng mấy ngày rồi hắn có về đâu mà cho cô trút giận. Đêm đến, cô bức xúc mà không sao ngủ được. Cô cảm thấy con tim mình đang oi ả giống như giữa trưa hè. Nếu như giờ này có hắn thì chắc có lẽ nỗi căm giận sẽ bốc lên ngùn ngụt mà không nước nào dập tắt được.

Sáng hôm sau, cô đi làm bằng hai con mắt đẫn đờ và mệt mỏi. Giờ đây, cô chỉ muốn nghĩ cách đối phó. Cô hận hắn. Thì ra, lâu nay hắn cứ bóng gió. Cô nghĩ hay hắn muốn mở đường để sau này còn dễ bề mà dông.

Đã hơn một lần tiếng lòng lại đìu hiu héo hắt. Con tim tội nghiệp luôn dẫn bước cô đi về phía chân trời đầy mưa giông bão gió. Mắt cô như hoa lên. Tăm tối luôn rào đón lấy cô trên một quãng đường tình vẹo xiêu quằn quại. Hôm nay cô chờ hắn. Con trai hắn vẫn ăn cơm với cô hằng ngày khi không có bố.

Đêm muộn hắn mò về. Cô chỉ muốn hắn nói ra tất cả, nhưng hắn sửng cồ. Cô muốn cha con hắn phải ra khỏi nhà cô. Hắn trơ trẽn: Cô cứ đền bù hơn mười năm tuổi xuân cho tôi xong thì tôi đi. Cô nghe như ớn lạnh. Đúng thật là; nhìn cái mặt tráo trở kia mà cô đã làm vợ hắn, đã thương hại hắn suốt mười mấy năm trời kể ra cũng lạ. Hắn ôm lấy mớ quần áo rồi ra khỏi nhà. Thì ra hắn chỉ muốn về lấy đồ. Cô giận hắn, vội vàng thu xếp đủ thứ của hắn vào một chỗ. Hôm đi đám cách đây một tuần là hắn đã mang một số nhạc cụ đi rồi. Có lẽ hắn đã để lại nhà cô ta. Thực ra hắn cũng chẳng có gì đáng giá. Cô dồn tất cả mọi thứ vào hai cái bao tải nào áo quần mũ tất buộc gọn để vào một chỗ rồi khóa cửa đi làm.

Gần trưa thấy hắn điện thoại, cô xin phép được nghỉ sớm. Vừa về tới nhà là cô đã thấy hắn đứng chờ ở cửa. Người đàn bà kia cũng theo về. Cô mở khóa rồi vào nhà, hai bao tải đã chờ sẵn hắn ở đó. Cô quăng mạnh ra ngoài và rằng: Đó là tất cả những gì của anh, cầm lấy rồi đi ra khỏi nhà tôi. Cô đóng sập cửa và khóa trong. Hắn không còn có cơ hội để nói. Lần này thì cô đã rất cứng rắn. Người đàn bà không có liêm sỉ kia cũng dám vác mặt đến đây thế cô mới đau. Nhưng hôm nay, cô đã làm được một việc cho bõ tức mà bấy nay cô cứ nể nang mà chưa làm được.

Hàng xóm dắt nhau ra xem. Hắn không biết xấu hổ cúi xuống nhặt hai cái bao đặt lên xe rồi vội vàng nổ máy. Vậy là cô đã nhổ xong cái gai trong mắt.

Chiều thằng con đi làm về không có cơm ăn. Cô giận cha nó rồi giận luôn thằng con. Cô đã nói tất cả mọi cái để cho nó biết và không quên dặn: Ngày mai, con dọn sang bà nội mà ở, nhà này giờ không còn là nơi đi về của hai cha con nữa. Nó đã hiểu tại sao cô lại làm như vậy và nó cũng hiểu lần này, bố con nó đã làm cho cô buồn rất nhiều nên nó gật đầu vâng.

Đêm nay cô đã thoát ra khỏi cái sự oi ả kia mà thấy trong lòng nhẹ nhõm. Tuy rằng nỗi đau mà hắn mang lại cho cô quá lớn và cũng chưa thể nào mà nguôi ngoai ngay được.

Cô một mình trong căn nhà trống vắng. Nửa đêm, cô quặn lòng mình trong tấm chăn, gió như vẫn lùa vào giữa cửa, giăng kín tâm hồn cô. Cô giật mình lạnh giá. Cô đang hình dung ra cái ngày đầu tiên khi gặp hắn. Em gái hắn đã đưa một người đàn ông gầy guộc, cao kều đến cho cuộc đời cô. Hai chân hắn bước đi lẫng cẫng như cò, vậy mà bây giờ hắn đã trơn lông, đỏ da để hắn giở bệnh mèo mả gà đồng. Thì ra, bên trong cái thân thể đen đúa, xấu xí đó máu dê của hắn vẫn luôn được hun đúc vào bất kỳ tình huống nào mà theo cô thì không có một người đàn bà nào qua tay hắn dám lập lại trật tự cho cái con tim tham lam vô độ ấy. Cô nức nở một đêm, mọi cái như được tua đi tua lại. Lúc thì ấm áp, lúc lại lạnh lẽo cô đơn, nhưng cuộc tình nào của cô nước mắt đắng cay trào lên cũng tràn ngập cả hạnh phúc.

Thằng con được cô nuôi nấng bao năm nay cũng đi lấy vợ. Từ ngày cô chia tay với bố nó trong một khung cảnh chẳng lấy gì là tốt đẹp ấy, thì nó vẫn ở bên nhà ông bà nội. Mẹ nó cũng được hắn gọi về để lo cho con. Hắn vốn máu vơ bèo vạt tép nên giờ hắn lại có thêm cả mẹ nó nữa. Ngày ở với cô, hắn vẫn hay xa gần về chuyện của mẹ nó và hắn. Là tại hắn trốn nợ chứ đâu có muốn xa mẹ nó. Và hắn và mẹ nó vẫn còn duyên nợ. Nhiều khi cô thấy uất nghẹn. Nhưng cô chỉ biết rằng: giờ thì hắn đang là chồng hợp pháp của cô vì theo hắn nói thì mẹ nó và hắn chưa một lần đăng ký kết hôn.

Hôm qua, người đàn bà đó từ xa trở về để dự đám cưới của con. Mẹ nó trước đây cũng có đôi ba lần gọi điện ra để cảm ơn cô về sự nuôi nấng dạy dỗ cho con trai bà ta. Cô và mẹ nó vẫn vui vẻ không có chuyện gì, nhưng từ hôm mẹ nó về đám cưới là nó không gọi cô bằng mẹ nữa, mà chuyển sang gọi cô. Thì ra: sau bao năm xa bố con nhà nó, nay gặp lại thì cái tình cảm xưa cũ lại dâng lên mà ghen với cô nên không muốn cho con mình kêu cô là mẹ nữa. Thằng con có lớn mà không có khôn đó cũng nghe theo lời mẹ đẻ mà đối xử với một người đã đùm bọc nó trong ngần ấy năm cũng chả ra gì.

Cô cảm thấy mình không làm sai điều gì. Chỉ biết rằng: Mình đã thương yêu nó hết lòng cũng chỉ vì muốn có một tình yêu  thật giống như bao gia đình hạnh phúc khác mà không muốn bất hạnh thêm một lần.

Đối với bố con nhà hắn không còn gì để cô phải vướng bận nhưng trong cô vẫn chưa quên đi được những năm tháng cơm chẳng lành canh chẳng ngọt của mình với cả hai người đàn ông mất nết ấy.

Hai lần ly dị của hai lần tan vỡ kia, chẳng khác nào như hai cánh cửa sắt đã vô tình khép lại, khóa kín trái tim cô. Gió mùa đông lần lượt rít lên từng cơn nó như đang thổi vào những nỗi niềm quạnh hiu đến khô hạn. Bốn bức tường sắp chạm vào nhau, cảm giác như xô gần bậc cửa. Cô chưa thể thoát ra khỏi những suy nghĩ cứ muốn ùa tạt vào mênh mông của xót xa của cay đắng. Có lẽ chia tay cô, cha con nhà hắn sẽ được hạnh phúc hơn. Hắn sẽ tìm thấy bến đỗ của hắn. Không lẽ ông trời cứ để cuộc đời hắn lại chơi vơi mãi thế. Và không lẽ, khi thoát ra khỏi hắn thì cô lại không tìm được cho mình niềm hạnh phúc nào tốt hơn. Cô đáng thương cho cái thân cô luôn phải chịu sự cô đơn trong cái khoảng không quạnh quẽ mà chưa một lần yên ấm.

Cả hai người đàn ông mà cô lần lượt chia tay đã đưa tuổi xuân của cô cứ đi hoài về hướng mặt trời lặn. Hoàng hôn luôn cộm lên, đỏ ruộm như màu máu của con tim. Rồi nhạt nhòa theo nước mắt. Họ yêu cô. Họ dày vò cô. Thể xác và tâm hồn cô như được để dành cho hai người đàn ông bệnh hoạn. Họ như từng lát cắt sắc nhọn cứ cứa vào tim cô ở trong từng khoảnh khắc cô chỉ mong được hạnh phúc mà lại khó quá. Sao con người không biết yêu thương nhau cho mắt lệ đừng rơi. Cho cuộc đời của mỗi con người được bình yên mà không có lần rạn vỡ. Hay số phận đã sinh cô ra để gánh chịu những đêm dài trăn trở cho một số người mà cái thú trong họ chưa được hoàn hảo. Âu cũng là duyên của tạo hóa chưa tìm thấy được nhau. Cô không trách cho số phận. Cô chỉ trách mình đã vội vàng mà chưa chọn đúng đường.

Cô như vạt cỏ non mọc giữa nơi hoang mạc. Cát nóng luôn rình rập nơi trái tim có lẽ bình minh cũng sẽ đến với cô từ bên kia sườn núi mà bắt cô phải leo trèo thêm một đoạn tuy hơi muộn nhưng cô sẽ cố. Cô sẽ chờ đợi một mảnh đời nào đó cũng trải qua những lần sóng gió giống như cô mà víu lấy.

Năm canh dài sẽ chuyên chở những ao ước của cô mong giống như thời trong chuyện cổ tích. Để cô có cơ hội thêm một lần và để biết thế nào là hạnh phúc. Có lẽ đến lúc đó, thượng đế trên cao sẽ thương lấy mà nhìn xuống. Rồi người sẽ ban phát những cơn mưa mát ngọt để gột rửa hết đi mọi bi ai sầu não chỉ dành riêng cho những phần đời luôn chịu nhiều đắng cay và bất hạnh như cô.