Logo

Lê Tất Sơn

le tat ca

                    LÊ TẤT SƠN

Sinh năm: 1956

Quê quán: Hà Tĩnh

Hiện đang sống và sáng tác tại TP. Hồ Chí Minh

Tác phẩm:

vang trang suong rung

TÂM HỒN THƠ  CỦA NGƯỜI ĐA CẢM

                                                                                                       Vũ Nho

Một người không chuyên về thơ nhưng đã từng in tập thơ “ Quê hương và Tình yêu” gần 200 bài, rồi lại in tiếp tập thơ này gần 100 bài. Điều đó nói lên thơ là niềm say mê của người viết. Quả thật Lê Tất Sơn luôn luôn nghĩ ngợi, luôn luôn trăn trở. Nhiều nhất là về quê hương, về  tình yêu, trong đó có mối tình xưa đã thành kỉ niệm. Có thể nói đây là một người đa cảm. Không ít lần người thơ “một mình” hồi tưởng lại thuở hàn vi, thuở hồn nhiên với bao kỉ niệm gắn với quê hương, tuổi thơ, mối tình  đầu vụng dại…

Đi lập nghiệp xa quê, nhưng không lúc nào người thơ không nhớ thương, ao ước trở lại quê nghèo,  với mẹ, với bạn bè một thuở:

Hẹn quê tới tết năm sau

Con về với mẹ tạ câu ân tình

Chốn quê

Anh không quên cái việc giản dị nhưng thiêng liêng của mỗi người con, ấy là ngày tết, dâng hương lên bàn thờ tổ tiên:

Một năm vất vả đủ đường

Ngày ba mươi tết thắp hương bàn thờ

Dâng hương tổ tiên

Nhưng rồi công việc bận rộn cứ cuốn đi, để rồi hẹn vẫn cứ là lời hẹn, mong ước cũng chỉ là ước mong. Anh giãi bày : “ Xa nhà đã mấy chục năm/ Trở về quê mẹ đón Xuân Ất Mùi” ( Về quê đón xuân). Đường xa cách trở, công việc bề bộn không cho phép  thường xuyên ở quê như bao người. Con người càng xa quê, càng khao khát quê. Bởi thế mà những bài thơ nhớ quê, thương quê, vẫn chiếm số lượng đáng kể ở tập thơ này. Thơ chính là nơi để anh giãi bày sự khao khát đó:

Anh ngồi gửi nhớ vào thơ

Vàng trăng sương rụng ướt bờ vai đêm

Ướt bờ vai đêm

Khi được trở lại thì bên cạnh sự vui mừng, còn là niềm đau xót, đau xót của một con người yêu quê :

Bao năm bỏ xứ đi hoang

Bây giờ trở lại nát tan cõi lòng

Quê nhà sông đã thay dòng…

Cho lòng thảnh thơi

Chẳng những sông thay dòng, mà lòng người cũng đã đổi. Bởi thế mà :

Cuộc tình  vạn nẻo thương đau

Trở về quê mẹ- cuộn nhàu tình xưa

Gặp lại tình xưa

Hoàn toàn có thể cảm thông, đồng vọng, đồng tình với hoàn cảnh của người thơ khi trên đường về quê:

Người sầu cảnh vật vấn vương

Chang chang trời nắng đoạn đường không cây

Lòng đầy nhớ thương

Người thơ không chỉ chăm chú với nỗi buồn của mình, chìm trong buồn thương mà quên mọi chuyện khác. Tác giả là người quan tâm đến thế sự. Anh thương tiếc một người tốt của thành phố Đà Nẵng, anh phản ứng với chủ trương chặt cây của Hà Nội. Anh lên án lũ sâu mọt của xã hội nhân ngày diệt sâu bọ:

Sâu này sống vi la- nhà lầu

Không ăn lá, không phá hại rau

Chỉ ăn đô la và châu báu…

Tết Đoan Ngọ – Diệt sâu

Anh phê phán những con đường thành sông ở sài Gòn, việc xây văn miếu, chạy dự án ở quê Hà Tĩnh. Anh đi tìm mộ liệt sĩ,  viếng nghĩa trang,…

Và băn khoăn day dứt với những thân phận người làm công xa quê sống lắt lay, mòn mỏi:

Cuộc đời bươn chải truân chuyên

Xa quê làm mướn kiếm tiền nuôi con

Xác thân ngày một héo mòn

Giấc mơ đọng lại …chỉ còn áo cơm

Xa quê

Có thể nói một cuộc tình giang dở luôn luôn ám ảnh, luôn luôn day trở trong tâm tư của con người đa cảm. Nhiều lần người thơ tự nhủ cố quên, khép lại quá khứ, vùi sâu kỉ niệm; nhưng hình như lí trí quyết như vậy, song con tim vẫn cứ ương bướng chẳng nghe lời. Vậy nên vẫn có những khoảnh khắc cô đơn, lặng lẽ, hoài nhớ. Mặc dù  đã dứt khoát :

Tình đã đi rồi không trở lại

Mưa nắng phai dần nỗi nhớ thương

Quên

Ấy thế nhưng vẫn có lúc  canh khuya bất chợt:

Bây giờ biết em ở đâu

Đêm đen vắng lặng chìm sâu cõi lòng

Đêm

Và  không khỏi bùi ngùi khi đành phải “ mỗi người mỗi ngả đường dài riêng đi” song tình vẫn còn như chưa dứt. Hình ảnh người tình cũ, nhiều khi lẫn lộn, không phân biệt với hình ảnh “em xa”, với hình ảnh em  “ không chung ước hẹn” từ xuân trước tới xuân nay:

Ngỡ ngàng thấp thoáng ngỡ ngàng

Tim tôi thổn thức mơ màng bóng em

Thôi rồi

Mình anh một bóng trong đêm

Gom mảnh trăng vỡ bên thềm…tặng em

Gom trăng

Dù thế nào đi nữa, đấy là một nỗi buồn làm cho con người cứng cáp và nhân hậu. Bởi thế mà tình cảm có buồn thương, nhớ tiếc, ngậm ngùi, đơn côi nhưng không bi lụy. Nó là một phương diện để  con người sống tốt đẹp hơn.

Một điều cũng khá thú vị là Lê Tất Sơn thích vui, thích đùa. Những bài Nghe sai, Tiếng tim, Xin hoãn, Nhọc nhằn 8 tháng  3, Bắt tay vua Hùng, Chủ nhật người và ta là những bài thơ giọng điệu vui đùa, hài hước.  Nhà thơ tự giễu mình, tếu táo, giễu đời. Những bài thơ đó làm cho tập thơ thêm đa sắc, đa thanh.

Nếu so sánh chi li ra, trong tập này, tác giả đã có những tiến bộ. Anh đã có những câu thơ gợi, những tứ thơ ám ảnh. Một số bài thơ tứ chặt, hình ảnh lạ.  Những bài thơ ngắn thường chặt chẽ, đạt đến sự cô đọng, dồn nén. Có thể thấy trong vài ví dụ sau :

BỨC TỬ CÂY XANH

Hà Nội bức tử những hàng cây
Đường trống khơi thông khói bụi bay
Còn đâu bóng mát mà che chắn
Thủ đô  ngột ngạt bê tông dày…

 

HOANG VẮNG
Lặng lẽ nhìn trời ngắm sao sa
Màn đêm buông xuống che cỏ hoa
Chiếu cỏ – Màn trời vai thấm lệ
Hoang vắng đêm dài – Một mình ta…

 

HAY

Dự án lớn – Tiền tỷ lót tay
Công bộc làm gì biết ăn Khoai
Chỉ ăn bổng lộc – Tiền Văn Miếu
Sơn hào – Hải vị – Rượu ngất ngây…

 

Tuy vậy cũng phải công bằng mà  nói rằng, người viết vẫn chưa chú trọng đúng mức đến sự thể hiện.  Tác giả còn  để cho cảm xúc cuốn đi trong khi cần tiết chế.  Còn có những bài dài, cảm xúc dàn trải. Vẫn còn khá nhiều những từ ngữ được dùng nhiều đến mức ít còn giá trị gợi cảm. Chẳng hạn : thổn thức, tình nồng, người phương xa, mộng tình, tơ duyên, buồn tênh, men tình, biền biệt sơn khê, gió lạnh sương vùi, cõi lòng tan nát,…

Dù sao, tập thơ cũng là một cố gắng đáng ghi nhận, một tấm lòng của người đa cảm, một người đắm say, gắn bó với thơ ca. Mong rằng tập thơ sẽ được bạn đọc đón nhận và tạo cho tác giả  niềm hưng phấn, bền bỉ, chung thủy với công việc, với thơ – như một cõi sẻ chia, kí thác.

Hà Nội, tháng 8/2015

 

 

 

 

GOM TRĂNG

Mặt trời hôn sóng nước xanh
Còn vài sợi nắng mong manh cuối chiều
Giã từ ngày nắng tôi yêu
Hoàng hôn tím ngắt mây chiều vờn quanh

Tháng ngày cứ thế trôi nhanh
Vầng trăng vỡ vụn đêm thanh tối trời
Làng quê khuất mịt mù khơi
Một mình thổn thức nhớ người phương xa

Mặn nồng tình của đôi ta
Xa nhau đơn lẻ nhớ nhà nhớ em
Mình anh một bóng trong đêm
Gom mảnh trăng vụn bên thềm tặng em…

 

 

 

CHIỀU QUÊ

Chiều quê vẳng một giọng hò
Con thuyền rời bến cánh cò chao nghiêng
Lắt lay sóng vỗ mạn thuyền
Xa rồi bến cũ tơ duyên úa nhàu

Mộng tình ấp ủ bấy lâu
Bây giờ theo sóng bạc đầu trôi xuôi
Câu hò  như thể mồ côi…

 

 

VÀO XUÂN
Mai vàng bung nụ nở hoa
Lòng anh thổn thức nhớ  nhà thương em
Gió Xuân
 lướt ngọn cỏ mềm
Đất t
rời tình tứ bên thềm vào Xuân

Ngậm ngùi dạ nhớ cố nhân
Hoàng hôn  phai nắng, đêm dần mù sương
Xa nhau muôn vạn dặm trường
Ngắm nhìn Mai nở lòng buồn nhớ  nhung…

 

 

 

PHAI

Kỳ vọng làm chi để thêm buồn
Thổn thức  não nề lòng vấn vương
Tình đã đi rồi không trở lại
Mưa nắng phai dần nỗi nhớ thương…

 

 

 

CHIA HAI

Bao năm chăn gối mặn nồng
Bây giờ gãy gánh tình hồng chia hai
Cầm lòng đành phải chia tay
Mỗi người mỗi ngả đường dài riêng đi …

 

 

 

ĐÊM

Canh khuya phố cũ im lìm
Mình tôi lặng lẽ ngắm nhìn đêm đen
Ngoài hiên mấy con Dế Mèn
Kêu lên thảm thiết nghe thêm rợn người

Chập chờn đêm lạnh sương rơi
Lòng đau thắt lại khi rời xa nhau
Bây giờ biết em nơi đâu
Đêm đen vắng lặng chìm sâu cõi lòng…

 

 

 

NGHE SAI

(Thơ vui )

Hôm nay đầu tháng mồng hai
Sáng sớm thức dậy vươn vai ngáp dài
Vợ yêu chờ cửa phán ngay
Mau đi ăn sáng trả bài cho em

Đang như cải muối dưa liền
Nghe  mà giật thót tim mềm phân hai
Chắc là mình đã nghe sai
Mồng hai sáng sớm – có ai trả bài?

 

 

 

XUÂN VỀ

Xuân đã tràn tới ngõ
Em hãy về đi em
Mai vàng vừa chớm nụ
Đừng lẻ tình tơ duyên

Cây nẩy chồi thay lá
Tan lạnh giá  tháng giêng
Anh đứng dưới mái hiên
Ngóng em về đón tết…

 

 

ƯỚT BỜ VAI ĐÊM

“Xa một ngày – Nhớ một ngày
Gần một ngày – Thương vạn ngày”
Cớ sao ta phải chia tay duyên mình
Em đi quay gót vô tình

Phất phơ tà áo  lung linh trong chiều
Dứt lòng em bỏ tình yêu
Không đi đường cũ sớm chiều cùng nhau
Giận hờn tan cuộc bể dâu

Thấm dòng lệ đắng trút sâu đáy lòng
Giã từ ngày tháng chờ mong
Xuân sang phai nhạt-Mai vàng  héo khô

Anh ngồi gửi nhớ vào thơ

Vàng Trăng sương rụng-Uớt bờ vai đêm…

 

 

 

CÒN ĐÂU

Thôi rồi…Tình đã bay xa
Đâu còn ngày tháng mặn mà bên nhau
Ngày xưa gối ấp kê đầu
Bây giờ đôi ngả – Hai đầu nhớ thương

Vì tình hai chữ vấn vương
Tàn phai nhan sắc cuối đường mộng du
Thả hồn vào mấy vần thơ
Theo mây và gió phiêu du với đời

Than thân-Trách phận tại Trời
Gieo chi duyên nợ cho người khổ đau
Tình yêu là kiếp Trầu-Cau
Lá vàng – Trái rụng còn đâu đợi chờ…

Idc1998.com
This domain has recently been listed in the marketplace. Please click here to inquire.