Logo

LẶNG ĐÔI MẮT ƯỚT

Lang doi mat uot OK In

 

Lời thưa

 

“Thời gian như chiếc bóng, ngày mỗi dằng dặc xa”. Thoáng chốc kể từ tập thơ đầu được in năm 2005, rồi thứ hai thứ ba, đến tập thơ “Lặng đôi mắt ướt” này đã là 10 năm.

Cuộc sống vốn phong phú đa dạng nhưng cũng đầy phức tạp, thậm chí nghiệt ngã và bất công.

Tôi cứ cố tìm cho mình một nhịp điệu tâm hồn, một hình thức tương hợp cho những hoài niệm, chiêm nghiệm, cho tâm trạng, đam mê, tiếc nuối…, cho day dứt buồn vui, cay đắng, ngọt bùi… về nỗi người, nỗi đời, về nhân tình thế thái.

 

Những rung cảm đời thường đó như lời thì thầm, tâm sự trôi theo câu chữ… may chăng, giữ được một chút dấu ấn của nội tâm suy ngẫm, của trăn trở tin yêu, buồn thương bình lặng… trong cảm xúc của riêng mình.

Tôi cũng cố gắng tìm tòi học hỏi mong sao vẫn giữ được cho “tứ thơ đầy, câu chữ nhuyễn, hướng thơ sáng, cách viết tránh được mòn cũ” như cố nhà thơ Tạ Hữu Yên đã viết về thơ tôi trong Lời giới thiệu tập “Nghe tiếng ngày đi…” (NXB Hội Nhà văn – 2012).

 

Xin được cùng chia sẻ.

Tác giả

 

 

 

       ĐƯỜNG QUÊ

 

Đường quê thấp thểnh bước chân

Mẹ đi nát bụi chợ gần chợ xa.

 

Nay làng mướt mát đường hoa

Mà con bước vấp, mắt nhòa bụi xưa.

2006

 

 

 

NÓI VỚI CON PHƯƠNG XA

Tặng các con Quân – Giang

Và cháu Quỳnh Chi (Anh quốc).

 

Tha thẩn bên hồ, bố mẹ tựa vào nhau

Nghe mỏi bước trĩu bờ vai tuổi tác

Hun hút gió se phía sông Hồng man mác

Con thuyền xuôi biển gọi phía chân trời

 

Tay nắm tay mình, mặn đắng mồ hôi

Chìm nổi dòng đời cực nhọc

Nâng hướng con đi, gian truân từng bước

Vui buồn, cát bụi… Mắt cay!

 

Lặng bên trời, vầng trăng khuyết mảnh mai

Vọng phương xa ánh ngày le lấp sáng

Lăng lắc phố, tiếng người xe vang vọng 

Cháu Quỳnh Chi chân sáo đến trường…

 

Lạ giữa xứ người, có nghe thoảng sắc hương?

Tây Hồ trăng buông neo buồn, gieo nhớ

Ấm bóng mẹ cha, hồn làng hương lúa

Quê mình đẫm nhớ…Nghe con!

 

Rì rào… trông ngóng…

Thiết tha đêm!…

4 – 2014

 

 

 

   TỰ HÁT

 

Đâu lời hào sảng thiết tha

Đâu trời hoa thắm chim ca vang lừng?

 

Nhòa trong chiến trận bi hùng

Ôm nhau mà khóc mà mừng chiến công.

Nỗi đau xót muối. Cầm lòng!

Người còn sống dở, người không trở về.

 

Bước chiều đã cạn cơn mê

Tìm đâu người cũ lời thề thuở xưa

Ai đảo gió, ai khuấy mưa

Ai đời nham nhở, ai thừa lòng tham?

 

Nghẹn lời trong đục bổng trầm

Niềm tin chạm đáy, lặng thầm tái tê…

Thôi thì mình hát mình nghe

Tìm trong trống trận đường về… ngày xưa!

4 – 2013

 

 

 

         VỀ BẢN PHỐ(1)

 

Say bước em đi, anh về Bản Phố

Dốc chon von, chân quấn mây vương

Rừng trập trùng, quyện gió nhòa sương

Hoa mận trắng căng tràn lũng núi

Ruộng bậc thang mảnh trăng liềm vàng rượi

Tong tả váy Mèo ngơ ngất ngàn cây…

 

Ươm ấm lửa đời, nhà em ẩn ngang mây

Vắt trong nước, ngô nương ươm mật

Men Hồng My(1) ủ nồng nàn dịu ngọt

Sóng sánh vàng… giọt giọt giọt… ngân nga…

 

“Ai qua Bản Phố

Ai về Si Ma

Rượu ngô say ngất, nhớ người H’Mông ta…”

 

Hương em xanh mát rừng già

Ngất ngây!…

Anh cứ như là tương tư…

8 – 2012

 

 

 

KHUNG TRỜI THON THẢ

 

Em quá lắm, sao lại vô duyên thế

Cứ đong đưa thon thả ngả khung trời  

Mắt em lửa thiêu cả chiều nắng đỏ

Khóe môi cười

Thương quá

Hỡi thân tôi!…

11 – 2012

 

 

 

HAI BÀI THƠ VUI VỀ ĐỊA DANH

 

 

  1. NÚI CÔ TIÊN

 

Bồng đảo Tiên Cô nõn tươi trời Quản Bạ

Tụt yếm rồi ngại gì lộ “Thiên cơ”

Người đời trời đất ngẩn ngơ

Khát yêu, dẫu dại hai giờ… vẫn yêu!.

3 – 2012

 

 

 

  1. ĐÈO THUNG KHE

 

Mướt Thung Khe, đẫm dáng đèo

Đỉnh cao vừa chạm lại vèo xuống khe

Chẳng giông bão cũng ướt nhòe

Giữa trời lộng gió vẫn nghe tiếng đời.

9 – 2014

 

 

 

          GỐM THỔ HÀ

 

Ngỡ ngàng tôi, giữa Thổ Hà vật vã

Đình vãn chiều trắng xóa bánh đa phơi

Hồn gốm theo về sóng lạc mây trôi

Xa ngăn ngắt lửa xanh lòng chum vại!

 

Ngõ nhỏ gạch mòn, dấu chân tê dại

Vò chĩnh tiểu sành, dầu dãi tường xưa

Nhòa nhập men nhung nâu úa xót xa

Mảnh vỡ lanh canh, mơ hồ chuông vọng…

 

Đền Nghề Tổ rêu phong, cây xi già xõa bóng.

Tám trăm năm còn linh khí cha ông?

Gió bụi người đi làng rỗng ngóng trông

Lò lạnh ngắt, úa tàn sắc gốm

 

Hiu hắt người về, lom đom lửa nhóm

Lại lụi tàn, hoang phế cả “Lò Sư”(2)

Khơi bếp bao nhà lấm láp đói no

Hương sắc mới ùa lên mầu xưa cũ.

 

Tê tái tháng năm nát bầm trăn trở

Đình Thổ Hà nắng đổ khói bay

Dấm dứt sông Cầu

Sóng vỗ… đỏ trời mây!

6 – 2012

 

 

TRƯỚC MỘ

CỤ NGUYN CÔNG TRỨ(1)

 

Đã trào bức bối bấy nay

Đạp bung vuông cỏ mà bay ngang trời.

Đói no vinh nhục kiếp Người

Nhân tình ngao ngán, đạo đời trắng đen

 

Tuột xuống lính, thượng thư lên

Ngất ngông, tung cánh, an nhiên… hơn người

Hết mình sống, tận cùng chơi

Tràn đầy mơ mộng, rạng ngời chiến công

 

“Thuyền quyên ứ hự” giữa đồng

Ả đào đổ chiếu, mênh mông thơ đời

Dìm Hoa tặc giữa trùng khơi

Cô Tô làng Việt sáng trời đảo xa

Hồn Ông ấm lạnh bao nhà

Một miền duyên hải hương hoa ân tình

 

Chênh vênh hư thực gập ghềnh

Gió gào táp cả thông xanh ngang trời

Mà đời cứ mướt hương tươi

Khổ đau cay đắng… khóc cười mà xanh !

8 – 2011

 

 

 

  “CÔ LÁNG GIỀNG” XƯA(1)

NGHE CA SĨ HÁT BÀI HÁT CŨ

Kính tặng bác Hoàng Oanh

và ca sĩ Bùi Lương Tể.

 

Láng giềng(2) “cụ” ngoại tám mươi

Nghe câu hát cũ, hồn người ngất ngây.

 

Hoa đào xưa thắm men say

Niềm yêu dâng sóng, trời đầy hương xuân

Hạt huyền thẳm mắt trong ngần

Để xao xuyến nhớ, để thầm lòng yêu.

Ngày về pháo nổ nát chiều

Duyên tình đã lỡ. Người yêu sang đò

Ngập ngừng dạ thắt mối tơ

Ra đi mang cả bơ vơ về trời !

 

Nghẹn lòng“Cô láng giềng”ơi

Tiếng đàn vụt tắt. Mảnh đời vỡ tan!

 

1- 2013

 

 

 

TRĂNG HÀN MẶC TỬ

 

Mãi cuối chiều mới lặng cùng thi sỹ

Nghe gió buồn réo gọi tháng ngày qua

Lã chã hương tàn cạn giọt đỏ xót xa

Ta với người sau xưa nhòa nước mắt.

 

Tình chết lặng đời âm thầm tan nát

Ghềnh Ráng thét gào sóng vỡ mơ tan

Bóng lẻ thẫn thờ, thổn thức khóc than

Chén rượu đắng tràn đớn đau tủi cực.

 

Nắng cứ vơi cho vầng trăng dần thức

Ta bên người nghe rười rượi trăng lên

Nghe đáy mồ thơ cất cánh thần tiên

Níu mầm sống vươn trời cao rộng.

 

Trăng buông thơ xõa bên trời lẻ bóng

Thi tứ người đời có sưởi ấm hồn anh?

Vai đẫm sương và thơ đẫm trăng xanh

Theo ta bước…

Tràn cõi người chạng vạng!.

3 – 2013

 

 

 

                HƯƠNG QUÊ

 

Đắm trong hoang hoải quê nhà

Bước đi vàng lá sương nhòa mắt trong

Lại đầy chín nhớ mười mong

Vắng em nên cả cánh đồng… thừa tôi!

 

Bóng chiều chưa níu đã rơi

Để nơi đâu cũng bồi hồi nỗi xưa…

 

Em nhòa nắng, em trắng mưa

Em cười thơm lúa hương đưa ngọt ngào.

Chân trần khỏa ngọc cầu ao

Mảnh trăng kia cũng dạt dào thiết tha.

 

Em đi, ngõ nhỏ cũng xa

Con diều lặng tiếng, vườn nhà lá bay

Em đi, gió cũng heo may

Chim kêu khắc khoải, đường đầy sương giăng.

 

Rưng rưng chút nắng cũ càng

Hương em như lụa vắt ngang hương đời!…

11 – 2012

 

 

 

BÁT TRÀNG ƠI

GỐM VỚI NGƯỜI HỒN VIỆT

Mừng lễ hội làng Bát Tràng 15 – 2 Quý Tỵ

 

Ơi Bát Tràng anh lại tìm em

Gạch Bát mát đường êm ngõ

Nơi hò hẹn vẫn thắm đằm hương cũ

Sắc gốm muôn màu thon thả mát trong.

 

Kìa Nam Dư(1) gò Ngũ Nhạc lung linh

Mỏm Hàm Rồng đất Kim Quan (1)chào đón

Phường Bạch Thổ (2) lửa đượm lò khói cuộn

Chùa miếu Đại Đình… nhân kiệt đất thiêng.

 

Vẫn ngỡ ngàng bao duyên dáng thân quen

Tay vuốt tay be, bàn xoay quấn quít

Đắp nổi khắc chìm, men quay men đúc

Vóc em gày sợi gốm cũng mảnh mai.

 

Than củi ai chồng lửa chụm ấm bàn tay

Nâu tím đỏ lam men ngà da rạn

Lò Ếch lò Bầu thẳm sâu hồn gốm

Đất linh diệu hóa vàng

Óng chuốt đẫm mồ hôi.

 

Nghiệp tổ nâng niu, vốn quý truyền đời.

Bát Tràng ơi! Em mở lòng mời gọi

Đất lửa nước trời tình đời vời vợi

Gốm với Người hồn Việt mãi thăng hoa!…

3 – 2013

 

 

          CHIỀU BẮC HÀ

 

Chuếnh choáng đảo rừng nhưng đừng cạn rượu

Bản nhuốm chiều hun hút thang mây

Nậm Sắt, Na Cồ, Bản Phố (1) đắm men say

Sương trắng Bắc Hà, níu giăng ngày gặp lại.

 

Em eo thon về gió tung cánh váy

Còng lưng gùi bóng núi trĩu bờ vai

Nghèo đói quàng chân ngược dốc cao vời

Gạn sắc hương rừng đầy căn nhà chật chội.

 

Xấp ngửa cuốc trầy tay, vẹt dao gày lầm lụi

Ngô sắn lo ăn gom ấm lửa tối ngày

Mòn đá đất cày buồn vắt ngang mây

Rừng rụng rơi cho mùa vàng trông đợi.

 

Tiếng khèn khơi vơi.

Ơi! Người thương mời gọi

Em xuân về, xanh đầy ắp chợ phiên…

 

Cõng mưa rừng vượt dốc núi, lại lên

Say Bắc Hà, quên mù sương mây gió.

11 – 2011

 

 

 

 HỒ BA BỂ

 

Khúc 1:

Lạc vào thăm thẳm ngàn xanh

Áo em ngát thắm khiến anh cũng chàm

Trùng trùng mây núi biếc lam

Lung linh độc mộc, vắt ngang lưng trời.

 

 

Khúc 2:

Giữa rừng mây núi chơi vơi

Một độc mộc… một bóng tôi… một hồ!

11 – 2012

 

 

 

HOÀNG HÔN

TRÊN PHNOM BAKHENG

 

Ta dìu nhau lên đỉnh Bakheng

Hoàng hôn đổ thâm u rừng Xiem Riep

 

Sương khói bềnh bồng

Bầu không tím biếc

Mặt trời buồn lặng lẽ đắm hồ sâu

Loang lổ Angkor

Hoang vu tháp úa màu

Chim lẻ bóng lạc rừng chấp chới.

 

Nắm chặt tay em

Chênh chao sáng tối

Ánh mắt cười

Thắp lửa đỉnh hoàng hôn.

5 – 2013

 

 

 

MẶt đá mẶt ngưỜi

GIỮA ANGKOR THOM

 

Hoàng hôn vàng tràn Angkor Thom

Người lặng ngắt giữa thẳm sâu đền đá

Mẹ rắn Naga tỏa chín đầu kỳ bí

Đá ghép mặt đời bốn khuôn mặt Bayon

 

Đã suy tàn ư? Hỡi Angkor Thom!

Đá tảng ngổn ngang đầy đường ngơ ngác

Sân Chiến Thắng còn uy nghi cửa Bắc?

Đau dãi dầu mặt đá nát trầm tư.

 

Đến khi nào “Kinh Thành Lớn” như xưa

Ác quỉ Thần linh tràn hai hàng cổng mở?

Mặt đá cười soi mặt người đau khổ

Nặng đeo buồn rạn vỡ vạn phù điêu.

 

Bước người đời trăm mắt đá dõi theo

Đất nước trầm luân kiếp nghèo chìm nổi

Vua Jaya(1)… đài vinh quang chói lọi

Quá khứ dâng trào vỡ vụn cả ngày mai.

 

Đá với người vạt nắng trĩu hai vai

Vàng chan chứa

Angkor… đầy sắc lửa!

5 – 2013

 

 

 

  TÌM VỀ CÂU HÁT NGÀY XƯA

 

Đã nhòa bóng trúc xanh xa

Vất vơ mây dạt nẫu nà bèo trôi

Xót thân mòn mặt xứ người

Cánh chim chấp chới ngược trời hoàng hôn.

 

Hội xuân ai gọi bồn chồn

Hương em đã sắc cắt buồn mà đau

Lại về Quan họ tìm nhau

Nỉ non câu hát bắc cầu gọi mơ.

 

Ngả nào người đợi người chờ

Ngả nào khuất nẻo đôi bờ tháng năm?

 

Ngỡ ngàng em mắt lá răm

Tứ Thân lúng liếng Ba Tầm nghiêng chao

Lưng ong thơm óng yếm đào

Tương phùng tương ngộ tình trao tâm tình…

     

Tưởng nhòa vào sắc trúc xinh

Se se hơi gió nỗi mình…lạc xuân

Ới a!…bỗng đổ lệch vần

Muốn ôm cả núi Hồng Vân (1) mà về!.

2013

 

 

 

AI VỀ PHỐ HIẾN?

Tặng NĐL-HCS

 

Tìm về Phố Hiến  miền xưa

Nghe xa như tiếng chuông chùa mờ sương

Ngả nào dấu cũ còn vương

Ngả nào gọi nhớ xót thương khóc cười?

 

Bao năm lang bạt xứ người

Bấy nhiêu khắc khoải trông vời quê cha

Sống thì nhờ đất người ta

Thác đi vất vưởng làm ma… lạc loài.

 

Lại về ngô lúa sắn khoai

Nghĩa tình ấm cả những ngày gío mưa

Xích Đằng(2) bến đợi thuyền đưa

Dòng sông ôm cả bốn mùa… lá bay

Nhãn Lồng vẫn đắm hương say

Mùa sen thơm ngát búp tay thon ngà…

 

Lạc vào phố thị phồn hoa

Gặp vầng trăng cũ nghiêng sa Nguyệt Hồ(3)

Bồng bềnh bay giữa thực mơ

Vui buồn khắc khoải… Nỗi thơ nỗi mình!

4 – 2013

 

 

 

VỀ ĐÂU?

 

Quẩn quanh ngõ phố dùng dằng

Chân đi rối bước bụi giăng kín chiều

 

Thoảng xưa nghe vẳng sáo diều

Mang mang tiếng mẹ ngâm Kiều ru con

Cò gieo nắng, lúa tươi non

Nghiêng gầu hắt ánh hoàng hôn đỏ trời

Quạnh lòng nghe biếc trăng soi

Quê hương đăm đắm mặn mòi tỉnh say

 

Giật mình xòe trắng lòng tay

Dầm sương dãi nắng chân mây…cạn đời

 

Đất làng khát cháy…đây thôi

Mà ngơ mà ngác như vời vợi xa

Tìm đâu lối cũ cây đa

Hàng cau bóng ngả, nếp nhà tường vôi?

 

Ngút cao, lầu đụng ngang trời

Tìm nhà, nhà lạ. Hỏi người, người xa

Chân đeo đá, bước nhập nhòa

Hồn tôi lạc giữa quê nhà…Về đâu?

10 – 2010

 

 

   

VẠN LÍ TRƯỜNG THÀNH  

 

Dằng dặc Trường Thành xác người chất ngất

Trơ giữa núi sông, mòn mặt giữa đời

Dựng đứng máu xương mà kiếm sống vui chơi

Hảo Hán cười. Ta chính là Hảo Hán!(1)

 

Dằng dặc Trường Thành lấp bằng xương trắng

Máu lau rồi tường lại sáng vàng son

Vẫn sau lưng đầy bom đạn súng gươm

Hảo Hán cười. Ta chính là Hảo Hán!

2 -2013

 

 

 

TA CẦM SÚNG

CHÚNG TA LÀ PHÙ ĐỔNG!

 

Sóng cuộn trào, tiếng biển gọi sục sôi

Giặc đã đến. Chúng lấn trời cướp biển

Một lũ lâu nhâu, giàn khoan tàu chiến

Càn rỡ, nháo nhâng, trâng tráo, kêu gào

Bất chấp trái sai, gạt cả đạo trời

Cậy nước lớn chúng điên cuồng ngạo ngược.

 

Theo mù quáng cha ông

Chúng quên bao bài học

Còn nghe chăng tiếng “Sát Thát” kinh hồn

Còn nhớ chăng những cọc nhọn Bặch Đằng

Ải Chi Lăng, đầu Liễu Thăng, còn lăn trắng mắt

Trống gươm khua giặc tan tác bao lần.

 

Hỡi lũ xâm lăng

Dù trăm ngàn tàu chiến giàn khoan

Sẽ tan thây dưới sóng Bạch Đằng

Giữa Hoàng Sa, Trường Sa máu lửa!

 

Quê hương ta

Giặc giã bao năm, nỗi đau còn đó

Mẹ lưng còng, hương đỏ, trắng khăn tang

Khao khát yên bình dựng lại quê hương

Cây muốn lặng mà kẻ láng giềng phản phúc!

 

Thế giới quanh ta, bạn bè đông đúc

Chính nghĩa hào hùng, ta quyết giữ đất thiêng

Lũ bạo tàn, mau cút cho nhanh

Ta cầm súng

Chúng ta là Phù Đổng!

5 – 2014

 

 

 

CHIỀU

TRÊN THÁI ĐƯỜNG LĂNG

 

Hương khói nhòa ráng đỏ Thái Đường Lăng

Sáng hiển linh hình Thái sư Trần Thủ Độ

Đất nước nhuốm chiều

Kẻ láng giềng càn rỡ

Ông dựng triều Trần thượng võ vàng son.

 

Mây đầy trời, giá lạnh tối tăm

Biển đảo trào sôi

Gió giật. Sóng gầm.

Kẻ đội mặt người cướp trời cướp đảo

 

Lại đẫm đau thương, lại chồng giông bão

Quặn căm hờn

Nước mắt đắng biển khơi…

 

Sấm chuyển rung. Mưa sạch cỏ xanh trời

Sông núi thay màu. Chim bay rợp nắng

Lại Hàm Tử Chương Dương

Bạch Đằng Giang cuộn sóng

Kẻ xâm lăng lại tan tác tơi bời

 

Thái Đường Lăng rực đỏ mây trời!

3 – 2013

 

 

 

THÌ THẦM NIỀM TIN

 

Về xưa với triền đê sông Đuống

Bảo Tháp – Đại Lai* lá đổ đầy trời

Oan khuất kéo về buồn giăng mưa rơi

 

Xà thần miệng cắn thân chân cào gan ruột

Oan trái xả tung

Thảm án Lệ Chi sau hai hai năm**

Dẫu giải minh lòng người còn đau quặn

 

Ta lại về triền đê trầm lặng

Gang tấc cuộc đời thịt nát xương tan

Kẻ ác kề bên giông bão trắng đen

Ai biết máu người không là nước lã

mà chiến tranh đốt lửa thiêu đời?.

 

Bầu bí chung giàn hoa lá đơm tươi

Dân nước thương nhau ngọt bùi chia sẻ

Gạn chắt niềm tin từ đắng cay đau khổ

Văn với người chim hót gió reo.

 

Ôi! Những con dân sáng giữa ngàn sao

Cả rường cột quốc gia, hiền tài đất Việt

Một thời cả tin mộng đời đỏ rực

Lại dở dang uất hận lụi tàn

Bốn – năm mươi năm chưa đo đủ cay cực âm thầm

Mà ngày mai vẫn mịt mờ câm lặng?

 

Nghe dòng đời bước đi tê lạnh

Hung hiểm cõi người trăn trối niềm tin…

10 – 2014

 

 

 

CỬA QUAN

 

Đi tiền

Về bạc !

7 – 2013

 

 

 

ĐI GIỮA TRƯA

TRUNG TUẦN THÁNG 6

 

Tôi lần đi, ánh trời dẫn lối

Đường chông gai sáng tối chập chùng

Dưới nắng lửa đỉnh trưa cao vợi

Lạc giữa đời hướng ngả… mông lung!

 

6 – 2013

 

 

 

     VÀNG Ở KIM BÔI

 

Đêm Kim Bôi nghe tắc kè nấc cụt

Gọi vàng. Vàng ở đâu?

 

Kim Hợp, Bơ Bờ… ẩn đồi núi hang sâu

Của chìm nổi, đâu Bắc Sơn, Mỵ Hóa?…

Mái lá đơn sơ ủ sang giàu chất chứa

Mòn vẹt cuốc cày nắng gió khét bàn tay.

 

Ky cóp tháng ngày dưa bí ngô khoai

Lăn lóc bụi bay tối ngày tối mặt

Vàng tặc bảo kê hùa nhau vơ vét

Quấy đỏ ngầu vỡ nát sông Bôi.

 

Đất đấy người đây trăn trở lệch đời

Lòng khoáng trong xanh núi rừng thăm thẳm

Vàng thơm đất xanh cây

Gương mặt người đằm thắm

Bao kiếp đời từ đất đi lên…

 

Sáng trong anh và sáng trong em

Tươi rói tuổi thơ, ươm tơ mơ ước

Mái ấm yên bình, tình yêu xanh biếc

Những vàng mười…

Ngời đẹp Kim Bôi.

6 – 2014

 

 

 

             NGÃ BA XƯA

 

Về Bo* gọi Ngã Ba Xưa*

Lại nghe Cuối Hạ* gió mưa đầy trời

Tìm em lạc hút triền đồi

Sông Bôi* nước cuộn rối bời tháng năm.

 

Tuổi mơ xanh đắm sắc chàm

Vẫn còn vang vọng bổng trầm cồng chiêng.

 

Gập ghềnh đất lệch trời nghiêng

Đam mê tan giữa ưu phiền đắng cay

Chân mòn cát bụi gió bay

Lặng đôi mắt ướt đọng đầy sao sa.

 

Lại về Xưa với Ngã Ba

Nhặt bơ vơ giữa quê nhà thông thênh.

7 – 2014

 

 

 

ANH CÓ VỀ THĂM

MIỀN ĐẤT NHỚ THƯƠNG?

 

Anh có về thăm miền đất nhớ thương(1)

Vườn cọ vẫn xanh, xóm làng bình lặng 

Gieo thiết tha vào những ngày sơ tán

Tiếng giảng bài chen tiếng máy bay.

 

Bảng vẽ dựng nghiêng, lên lớp tính ngày

Học chớp thời gian, buồn vui vội vã

Thư dấu địa danh, kiệm lời người lạ

Tình yêu còn… ngăn núi cách sông!

 

Em đem nắng về thả giếng mát trong

Bếp lùi sắn má thơm hồng sắc lửa

Đèn đỏ đêm, dựng nhà cao rạng rỡ

Em thắm sắc màu giữa thành phố ngàn hoa…

 

Thoáng cạn đời người bay tóc sương pha   

Nhà đã xênh xang, cháu con no đủ

Dấu tháng năm găm bầm thương nhớ

Mái lá, sắn lùi, vườn cọ… vẫn xưa!?.

2007 – 2013

 

 

 

GỬI TUYÊN QUANG

 

Tuyên Quang! Ơi Tuyên Quang!

Cây đa già sức kiệt(1)

Một mầm ươm xanh biếc

Xuân có về xôn xao?

 

Dòng Lô vẫn rì rào

Chớp làn mi đẫm nước

Bao người muôn năm trước

Nay dạt về nơi đâu?(2)

 

Thành cũ loang lổ màu

Nhòa gió sương cát bụi

Mòn trông người cuối bãi

Mong chờ theo gió bay.

 

Có thắm lại rừng cây

Cho thác Mơ dào dạt

Một bầu không tím ngát

Ai lặng ngồi bơ vơ!

 

Thả sợi tóc trắng phơ

Bay mờ chiều sương lạnh

Lạc bóng chim mỏi cánh

Gieo lòng vào bao la…

12 – 2013

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (26)