Logo

HOA CAU

HOA CAU

1902827_374604102695094_4452226798103626861_n

Tác giả: Hoa Cau

Tên thật: Phạm Quỳnh Loan

ĐC: Bắc Từ Liêm – Hà Nội

Tác phẩm:

 

LỐI EM VỀ

 

Anh hẹn em ven bờ nam sông Đuống

Kể nhau nghe tích chuyện Lệ Chi Viên

Lội ngược dòng rửa sạch nỗi oan khiên

Cặp trời sinh Ức Trai cùng Thị Lộ

 

Hai nửa ghép một vần thơ xướng họa

Bậc hiền tài sao khéo đẻ một đôi

Lấy muôn dân trượng nghĩa dựng xây đời

Tình yêu lớn… đậm sâu thêm bài giảng

 

Anh hẹn em về Gia Bình mùa vải

Tu hú kêu đỏ mọng áng mây chiều

Gom vụn nắng thắp miền yêu vụng dại

Chắp thêm vần khoa bút nối tương lai

 

Hẹn nhé anh làng quan họ ngày mai

Muốn ngả nghiêng cùng liền anh liền chị

Muốn đắm chìm câu ca dao bình dị

Lối em về… nghèn nghẹn… giọt đông say.

 

 

ĐẾN VỚI MÂY TRỜI

 

Đất Mai Châu cái chân chưa lần đặt

Chỉ nghe anh thủ thỉ qua thơ

Con chim rừng lẻ bạn gáy cúc cu

Lửa nhà sàn bập bùng đêm “Hạn khuống”

 

Bản Lác, dốc Cun đã mấy mùa hẹn lỗi

Áo cóm váy xòe vấp nỗi nhớ sang canh

Hát khắp giao duyên va vào đêm lửa trại

Con nai rừng vo mắt hóng trăng thanh.

 

Thung lũng mùa này mận nở trắng chưa anh?

Vành khăn mây khoác vai trời níu lại

Hỏi suối Xia dòng trong còn ngóng đợi

Hỏi cầu thang chín bậc có thức chờ?

 

Hỏi cái bụng còn dềnh lên nỗi nhớ

Mong em về cùng dệt vải se tơ

Buộc chỉ cổ tay cho mầm xuân cựa quậy

Đêm noel nghiêng ngả giữa mây trời.


 

 

ĐÀN BÀ TUỔI NĂM MƯƠI

 

Đàn bà sang tuổi năm mươi

Thu gom vụn nắng nhẹ rơi cuối chiều

Chênh vênh vóc ngọc dáng Kiều

Vớt trăng đêm tắm miền yêu rạc gầy

 

Chân chim ghẹo khóe mắt cay

Nét son đuểnh đoảng lắt lay tơ tình

“Gương kia ngự ở…” sân đình

Ước gì ta lại… là mình ngày xưa

 

Đàn bà cái tuổi đò đưa

Vin cành liễu mỏng song thưa chạm lòng

Thương hoài một cánh diêu bông

Vén đêm níu áng mây bồng bềnh trôi

 

Nghiêng đồng đổ nắng hong phơi

Lửa lòng cháy rực góc trời phiêu du.

 

 

MẸ TÔI

 

Mùa qua tám chục mẹ tôi

Cây khô nhựa cạn tim côi héo sầu

Chân chim toạc hố mắt sâu

Tám mươi năm mẹ giãi dầu gió mưa

 

Nắng còm len lén song thưa

Cỏ trơ dáng cỏ chát chua đồng cò

Sóng xô quặn thắt lòng đò

Thương ve cuối hạ bên hồ tan canh

 

Vịn cơn gió nhẹ chòng chành

Sợ lay mẹ ngã chẳng đành con đau

Oằn mình ngụp lặn nông sâu

Vuông tròn sáu đứa cháo rau một đời

 

Thời gian bỡn cợt dốc trôi

Liêu xiêu dáng mẹ chơi vơi bóng chiều.

 

 

 

CHẠM…

 

Heo may khẽ chạm mạn thuyền

Thu đem vàng nắng chạm miền hanh hao

Mõ chùa chạm bóng xoan đào

Sương mai chạm tiểu lời chào nam mô

 

Làng Trình chạm nhịp cầu thơ

Gió chạm câu hát ầu ơ ru hời

Búp sen chạm nước giếng khơi

Rạ rơm ngả ngớn chạm nơi đường làng

 

Ngọt dòng Trà Lý em sang

Chị hai năm tấn mùa vàng chạm bông

Duyên trời chạm sợi tơ lòng

Em về Tiền Hải… chạm đông… bồng bềnh.

 

 

EM VỀ

 

Em trở về một chiều bên phố núi

Nét lạ quen lưu luyến những bồi hồi

Mây bồng bềnh vẫn lả lướt hoang trôi

Người ở đâu câu thầm thì lạc lối

 

Bằng lăng rơi tím lòng ai bối rối

Ngẩn ngơ tìm một góc thoảng riêng tư

Hồn lâng lâng trong hư ảo xa mờ

Vẫn đường cũ mà người xưa chẳng thấy

 

Em đã về đầu gối đầu lên núi

Chút rưng rưng nghèn ngẹn đến nao lòng

Ký ức ùa về trong khoảnh khắc mênh mông

Điểm ngược thời gian, điểm từng ngõ phố.

 

Đứng lặng tìm nơi cột đèn xanh đỏ

Giờ tan trường xe điện mắc giăng câu

Cánh phượng già rủ rỉ vẫn tươi màu

Chiều đổ bóng cõi riêng mình em đợi

 

Em lại về thả hồn nơi rừng núi

Phút chênh chao theo gió đến bên người

Bước chân trần ôm nỗi nhớ chơi vơi

Gửi mến thương dọc chiều nắng hạ.


 

CÁM ƠN MÙA THU

 

Em vẫn đi…

tưởng như trùng chân để rồi gặp anh

ở cuối mùa thu ấy

Cái mùa thu mà cả hai ta

đều ngang lưng chừng núi

Khi những cánh bằng lăng

đã buông xuôi màu tím

Và con đường côi cút lá vàng rơi

Một mùa thu đã đi vào thiên sứ

giữa đại ngàn Tây Bắc hoang vu

Em đã đi

đi trên đôi chân rớm máu

để tìm lại mùa thu trong cổ tích

Sự nồng nàn lãng mạn của chạc tuổi ngũ tuần tóc lã chã hoa dâm

Những con đường lầy lội

Những rào cản trái ngang

Vết rạn nứt làm bạn cùng chông gai và đá nhọn

 

Em vẫn đi

Và chúng mình gặp nhau như thế

Ở nửa cuối con đường,

nửa cuối của mùa thu

Cái hạnh phúc nửa sau đã

tưởng chừng như không thể

Vượt lên số phận

Vượt lên bão giông

Vượt lên những run sợ, nỗi hoài nghi, sự vụn vỡ ám ảnh chòng chành dai dẳng…

Em vẫn đi …

đi chạm miền cơn gió lạ, cơn gió thiên di đã thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu ngòn ngọt chan chát đê mê

Cảm ơn mùa thu, cái mùa thu để chúng mình gặp nhau như thế. Mùa thu trong cổ tích đôi mình.

 

 

CHỮ THẦY

 

Câu thơ nghẹn đứng cửa tâm

Chữ thầy xẻ dọc trầm luân cuộc đời

Bao nhiêu năm biển mặn mòi

Nét tri thức níu mây trời thanh cao.

 

 

TA VỀ

 

Ta về trong sắc chiều rơi

Bước chân khoa nỗi chơi vơi lặng thầm

Mây trôi lạc mối tình câm

Giọt đông gai góc đêm chầm chậm buông

 

Ta về gom vụn trăng suông

Vấp câu thơ lạnh ngậm sương tím chiều

Bẻ cong bóng nắng phiêu diêu

Save nỗi nhớ tim yêu thuở nào

 

Ta về úp mặt non cao

Chùng chình phím gõ nghẹn ngào niềm riêng.

Idc1998.com
This domain has recently been listed in the marketplace. Please click here to inquire.