Logo

Mơ về một ngôi nhà – Đặng Bá Canh

Ngoi-nha-an-toan

            1. Vợ hắn nghiêng mình gác đầu lên cánh tay hắn. Một mùi hương dìu dịu từ mái tóc phảng phất. Hắn hít một hơi thấy sâu, rồi thở ra chậm rãi. Chẳng hay ho gì đâu! Hắn biết mà. Cứ mỗi lúc vợ hắn có vẻ dịu dàng, yếu đuối trước hắn y rằng sắp có chuyện để thẽ thọt, một hồi sau là thở dài rồi ao ước.

– Em vẫn cứ ước gì chúng mình có cái nhà để ở!

Câu này hắn nghe nhiều lắm rồi! Nhiều đến nỗi hắn biết trước được cả điệu bộ vợ hắn sẽ như thế nào khi nói ra câu ấy.

– Khắc có!

– Cái gì! Anh chỉ giỏi bốc phét!

Đúng! cái câu chỏng lỏn “khắc có” hắn vẫn thường trả lời vợ. Lúc đầu vợ hắn có vẻ hơi tin, sau biết đó là câu trả lời cho qua chuyện thì vợ hắn lại càng tức. Vợ hắn bỗng nghĩ tủi thân nên sụt sịt:

– Ba tháng rồi mình chưa trả tiền phòng trọ đấy!

Giờ thì hắn nằm yên. Con bé em trở giấc quờ quạng tìm bầu vú mẹ không thấy khóc ré lên. Vợ hắn phải ấp bầu ngực vào người nó, nó nút chùn chụt. Con lớn vẫn thiu thiu ngủ. Tấm chăn mỏng nó quẫy đạp rơi xuống nền nhà. Hắn nhặt tấm chăn đắp lại cho con rồi bước ra khỏi giường. Trời sáng chưa rõ mặt người. Gió vẫn ầm ù thổi mang hơi lạnh tưới tràn trên những ngọn cây rồi vun vút đuổi nhau về phía chân đồi. Tiếng vợ hắn ê a hát ru con ngủ “Cái cò đi đón cơn mưa. Tối tăm mù mịt ai đưa cò về”. Vợ hắn hát nhiều đến nỗi, dù không chủ ý nghe thế mà hắn vẫn thuộc bài hát ru này từ lúc nào chẳng hay.

2. Hắn có mặt trên miền cao nguyên này tính ra đã mười mấy năm. Học xong cấp ba, hắn thi đại học. Hắn biết, với học lực của hắn, có được cái bằng tú tài là ngon lắm rồi. Những khổ nỗi, cha hắn vẫn cứ muốn hắn thi đại học. Hắn bảo “trình độ con có thi đại học chữ to”. Cha hắn hầm hè “thế hóa ra mày thi tốt nghiệp quay bài đứa khác à!” Hắn cãi “đâu có! tự con làm đấy chứ!” “Thế thì phải thi, thi cho mở mày mở mặt với thiên hạ! Đỗ thì tốt không tao cưới cho con vợ, kiếm con trâu tốt nữa về nhận thêm ruộng mà làm ăn! Có sức vóc tất có gạo thóc mà ăn!” Hắn thi trượt, dẫu buồn nhưng cha hắn cũng chẳng la lối gì cả “tao biết! Cái dòng họ này chỉ cày cấy là giỏi thôi!”.

Mười tám tuổi, dại gì hắn lấy vợ. Lông bông thì không ổn, cha hắn đánh chết. Sẵn vụ cà phê, có người cậu họ về quê tìm nhân công. Hắn xin cha đi một chuyến. Hắn siêng năng, chăm chỉ, tuy chậm chạp nhưng được cái cẩn thận. Lâu lắm rồi, ông cậu họ mới tìm ra một thanh niên với những phẩm chất để trông coi vườn rẫy như thế. Ông thuyết phục hắn “Mày về giờ làm gì! Ở lại với cậu, nếu chăm chỉ tao tính cho cái rẫy, ở lại mà làm ăn luôn!”. Cứ thế hắn ở được với cậu hắn ba năm. Cậu tính tiền công cho hắn. Khi được cục kha khá, hắn định về. Cậu bảo “tao tính xong cái rẫy cho mày rồi! Về làm gì nữa! “rẫy đâu cậu?! Thì đấy! vạt đồi sát rẫy cậu, mày tranh thủ phát đi. Hôm này rảnh tao cho mấy đứa em nó giúp thêm. Nội sang năm mày bắt đầu trồng cà phê được rồi!

Thế là, với nắm cơm bỏ trong cái cặp lồng, hắn lên đồi phát rẫy từ tờ mờ sáng. Những đám cỏ tranh, những thân cây cằn cỗi, già ngắc hắn dọn sạch. Một tháng sau, khoảng đồi đã tinh tươm. Hắn ngồi nghỉ bên tán cây nhìn ngắm cái thành quả lao động của hắn. Cha ông nói chẳng có sai, sức người làm nên tất cả. Hắn đã đổ biết bao mồ hôi xuống khoảng đất này. Bàn tay hắn đã chai sạn, gương mặt hắn cũng đã sạm bởi nắng mưa. Cha hắn điện vào bảo “về mà cưới vợ!”. “Chưa! con đang tạo dựng sự nghiệp!”. Cha hắn cười khì “Sự nghiệp chó gì trong đó!” Ông cậu cầm máy chuyện trò với cha hắn một hồi. Cha hắn bảo “Được, mày có sức vóc, làm vườn rẫy, tao tin!”.

Ba năm sau, cái rẫy của hắn cà phê đã bắt đầu cho quả. Cậu hắn mừng cho hắn. Nhưng chao ôi! Cậu hắn là một chuyện, còn bà mợ ngồi lù lù đó nữa chứ! Thấy cái rẫy hắn đẹp, lại sắp thu hoạch được, lòng tham ở người đàn bà chạy chợ này lại nổi lên. Mợ hắn cứ tỉ tê với cậu hắn. Lúc đầu cậu hắn còn gạt phắt đi “Bậy bạ! Công sức, mồ hôi nước mắt của nó! Định ăn cướp hả?”. Thế nhưng mợ hắn cứ giở chiêu mưa dầm thấm lâu, tỉ tê, phân tích thiệt hơn từ từ. Cậu hắn bắt đầu ậm ờ, e hèm. “Mày về nhà, mợ mày có chuyện muốn bàn!”. Hắn về, mợ hắn đỏn đả “Gớm! Làm gì mà quên cả về với cậu mợ, với các em thế con! Nghe nói cái rẫy của cậu cháu mày sắp có cà thu à?”. Cậu hắn định nói, mợ xua tay “Con cứ tiếp tục chăm sóc cà cho tốt, cậu mợ sẽ đầu tư thêm! Mợ là mợ cứ nói thẳng: sau cứ cưa đôi, coi như cậu mợ giúp mày, sau này trả lại rẫy cho cậu mợ!”. Hắn tái mặt. Vậy là mợ hắn chẳng những xí phần mà còn định cướp không của hắn rồi còn gì. |”Rẫy con phát, cà con trồng mà mợ?” “Mày nói lạ! Ai đưa mày vào đây! Ai giữ cái vạt đất đó cho mày! Ai cho con cái cùng phát với mày?”. Mợ hắn vung tay lên, mắt liến láo. Chết! Hóa ra, mợ hắn mấy lần bảo thằng Lân, thằng Cẩn mấy hôm được nghỉ học vào giúp hắn phát rẫy là để phát huy tác dụng vào lúc này đây. “Mợ tính sao kệ mợ! Rẫy là của con!”. Hắn đứng phắt dậy, chẳng thèm ngoảnh lại dù cậu hắn giật giọng gọi “Này, con, mày ở lại đã, rồi tính”.

Hắn ở rẫy luôn. Những thân cây gỗ tạp cháy sém nham nhở cũng đủ để hắn dựng cái chòi. Ở quê, giêng hai rảnh rỗi, cả nhà hắn thường lấy rạ đánh tranh bán cho những gia đình nhà bị thủng dột xung quanh dói lại nhà. Bở vậy, việc cắt đám cỏ tranh ủ mấy hôm rồi đánh thành tấm tranh che cái chòi với hắn chẳng phải là việc khó khăn. Hắn tưởng đã yên ổn với đám rẫy và cái chòi cùng bài học về lòng tin ở con người. Thế nhưng, cứ dăm ba ngày, lại xuất hiện dăm ba người lạ hoắc đến đòi chia phần đám rẫy. Chúng bảo, đất này do chúng phát, còn bỏ dở chưa làm kịp thì hắn nhanh tay giành lấy. Hắn giải thích, tình ý rõ ràng. Chúng chẳng nghe, chúng bảo “thôi cùng là dân lao động cả, đưa mấy chục chai chúng tôi để lại cho mà làm!”. Có mà điên! Được ít tiền ba năm làm thuê cho cậu, hắn đã đầu tư vào đó cả. Kệ, để xem chúng làm gì. Được mấy ngày, có toán đầu gấu đến rẫy hắn, không nói không rằng cứ vung tay chặt nát cả vạt cà phê, cành lá chỏng chơ trên mặt đất. Hắn lờ mờ nhận ra rằng “Chính mợ hắn! Không phải ai khác!” Lòng hắn trỗi lên cơn giận dữ, hắn muốn cho mụ đàn bà này một trận rồi ra sao thì ra. Thế nhưng, còn cậu hắn, người đàn ông tốt tính vẫn hằng ngày phải chịu lép vế trước vợ, vợ dắt mũi đâu thì dắt. Cậu hắn bảo “Tao chịu, chẳng biết tính sao, Cái mụ vợ nhà tao nó ghê gớm lắm!”. “Là đàn ông sao cậu nhu nhược thế!”. Cậu hắn cười buồn “Hết nước, hết cái rồi!”.

Hắn buồn, bước chân hắn đưa hắn ra thị trấn. Cái quán cháo lòng quen thuộc đây rồi. Hắn bước vào, một cái vỗ vai thật mạnh “Mê làm giàu quên mất bạn bè! Tưởng chết trong rẫy rồi!” A, thằng Mão. Thằng bạn cùng quê đi vào đây một đợt với hắn, tốt số vớ được con mẹ nạ dòng bán tạp hóa ngoài chợ. “Tao đang buồn!” Hắn tưng tửng. Ô! đời này vốn ít niềm vui mà! Ngồi đi! Tao mấy hôm rảnh chân, rảnh tay đang tính gọi mày ra nhậu đây! Thằng Mão vẫn bẻm mép như ngày nào. Sức nóng của chai rượu đã giúp hắn tuôn những ấm ức trong lòng ra hết với thằng Mão. Thằng Mão ngồi im gật gật gù gù “Mày bán vứt đi! Đàn bà nó tham lắm! Bán đi, mày có tiền, lại có trình độ, xin đi học cái trung cấp kế toán, tao xin việc cho!”. Hắn giương cặp mắt lờ đờ nhìn thằng Mão “Ờ! Cái thằng này nói có lý! Có lý”.

Qua mối lái của thằng Mão, cái rẫy hắn đáng giá một trăm triệu. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn gọi ông cậu ra thị trấn bảo “Cháu bán cái rẫy rồi! Đưa cậu hai chục chai. Nói với mợ là thằng này không nợ nần, ơn huệ gì đâu nha!”. Tự dưng mắt cậu hắn ươn ướt “Mày cho cậu xin lỗi! Tính mợ mày như thế! Cậu cũng tính bảo mày bán vứt đi mà chuyển qua làm nghề khác! Thôi mày cầm lấy đi! Cậu cũng chẳng cầm tiền làm gì!”. Hắn dúi lại bọc tiền vào tay cậu rồi bước nhanh lên đường. nhảy lên xe thằng Mão chờ sẵn. May cho hắn, học xong lớp kế toán, cũng là lúc cái thị trấn nghèo thành tỉnh lị, nhờ mối quan hệ của thằng Mão và chút tiền còn lại, hắn được nhận vào làm kế toán phường.

3. Giờ thì cha hắn có thể tự hào về hắn rồi. Công chức nhà nước, đâu phải thằng tá điền trông rẫy cà phê cho người ta nữa đâu. Chuyến về quê năm ấy, hắn gặp lại em Nụ. Em Nụ đấy! Một thời đi chăn trâu với hắn sao giờ em xinh thế! Hỏi ra. Em đã nghỉ học. Thôi, con gái, lớp chín là ổn rồi! Em lại hay cứ thèn thèn, liếc trộm hắn. Mỗi khi hắn nhìn vào em, em lại ngượng đỏ chín mặt. Chà chà! em xin chết đây! Hay là…… con gái thời giờ mà còn giữ được chất quê thế này, hàng hiếm đây! Kiểu này gọi điện vào xin cơ quan cho nghỉ phép luôn. Mười mấy ngày ở quê, là mười mấy lần hắn quấn quanh nhà em Nụ. Hắn đánh bạo hỏi: Em đẹp như tranh vẽ ấy! Lấy anh nhá! “Thì! Thì thưa bố mẹ đi!”. Chết hắn rồi! Em đồng ý! Cha hắn bảo “Dẹp, dẹp ngay! Mày công chức nhà nước! Thiếu gì con gái! Nó là đứa đại học chữ to! Lấy nó rồi mày ăn cám à!”. Mẹ nó thẽ thọt “Cha con nói đúng đấy! lấy nó rồi mày đưa nó vào trong đó đi rửa bát cho người ta à?”. Làm gì cũng được! Miễn là yêu nhau. Cha hắn đập cả cái đòn gánh vào cột nhà “Mày muốn cưới nó thì cút xéo khỏi nhà tao!”. Sau này mẹ hắn kể hắn mới biết rằng: chẳng phải cha hắn tính toán cái chuyện cán bộ, cán biếc gì trong chuyện kiếm vợ cho hắn mà cái sâu xa hơn đó là cha hắn không muốn và không thể làm thông gia với cha mẹ Nụ. Mẹ Nụ là người yêu một thuở của cha hắn. Trong thời gian cha hắn vào nam chiến đấu, anh xã đội trưởng đã tán tỉnh và cướp mất cô vợ sắp cưới của cha hắn. Khi cha hắn trở về với một cánh tay để lại chiến trường thì người yêu đã có 2 mặt con với anh xã đội trưởng. Thế hắn mới hiểu, tại sao cha hắn có vẻ khó chịu với phụ nữ và hay cáu bẳn với mẹ hắn thế!

4. Em Nụ vào. Hắn ngỡ ngàng. Em bảo “Nhớ anh quá, chịu không được! Em hỏi nhờ địa chỉ trốn vào với anh!”. Thằng Mão cười hô hố “Được đấy! Vô số con gái bây giờ chỉ thấy mỗi chữ tiền còn chữ tình rơi tuốt tuồn tuột! Con Nụ nó thật thà, nó thương mày như thế, không lấy là ngu! Như tao đây, mày tưởng là sướng nhưng nhục khác con chó! Khi không thỏa mãn cơn khát tình của mụ nái sề, nó lại tru tréo, khinh miệt coi tao là kẻ ăn bám!”. Hắn siết chặt bàn tay thằng Mão “Mày nói đúng ý tao thế!”.

Hắn đưa Nụ về khi cái bụng đã phưỡn ra. Cha hắn im lặng, không nói, ngồi bất động, hai cơ hàm giật giật làm hắn thấy sợ. Nụ gục đầu xuống thềm khóc rấm rức. Bác tộc trưởng vẫn luôn là người anh minh nhất như cha hắn vẫn thường nói “Thôi! Chúng nó thương nhau nào có lỗi lầm gì! Chuyện xưa chú đừng uất hận nữa! Như tôi đây đi gần đi hết đời người rồi mới thấm điều các cụ dạy rằng: sống phải biết thứ tha!”. Cha hắn khẽ thở dài một tiếng. Hắn thấy nhẹ nhõm hẳn. Thế là hắn và Nụ được gắn bó trọn đời rồi. Hôm sang xin rước dâu nhà gái, cha hắn đã không còn trốn ánh nhìn của mẹ Nụ, dẫu câu chuyện mà mẹ Nụ tiếp khách vẫn còn lúng túng và gượng gạo lắm. Còn cha Nụ, một dạ thưa anh, hai dạ thưa anh!

Những ngày đầu hai đứa sống trong cảm xúc chồng vợ rồi cũng dần qua. Lúc đầu, Nụ còn phụ giúp bán hàng cho vợ thằng Mão, tháng kiếm thêm vài triệu bạc, cuộc sống còn dễ thở. Thế nhưng khi bụng đã vượt mặt, Nụ phải nghỉ. Đồng lương hắn, nghĩ đến chuyện vợ sinh đẻ, hắn thấy ong ong trong đầu và trán hắn đã rìn rịn mồ hôi. Một bé gái xinh xắn vừa tròn 6 tháng tuổi thì vợ hắn chẳng biết giữ gìn, bụng lại phình lên. Vợ hắn lí nhí hỏi tính sao. Hắn thoáng nghĩ đến bệnh viện, phá ư! Mang tội chết, giọt máu của hắn mà! Hắn lừng khừng lẫn lừa mãi thì cái thai đã đến tháng thứ bảy.

5. Cái nghề kế toán, như đồng nghiệp hắn nói “Chú không hiểu ý sếp!”. Chắc là thế. Một năm ngân sách cấp cho cơ quan hắn hơn cả tỷ bạc. Cuối năm, lại phải xuất toán bởi chi tiêu không hết. Sếp hắn nhăn nhó “Chết anh rồi! Chú làm thế thì chết anh rồi! Cơ quan khác năm được cấp ngân sách cả chục tỉ không sao, cơ quan mình có hơn tỉ bạc lại bị xuất toán! Thế này là chết!|. Chữ “chết” sếp hắn gằn giọng làm đầu hắn váng vất, loạng choạng ngồi chôn chân ở bàn làm việc trong khi sếp bước ra từ lúc nào. Hắn bị điều động sang làm cán bộ văn hóa. Kẻ xì xào “Cái thằng cha! Thật quá hóa dại!”, người khúc khích “nó khôn bỏ mẹ! Làm thế nó vừa được tiếng là sạch sẽ vừa được miếng riêng, qua mặt cả sếp!”. Mặc kệ, ba cái chuyện sổ sách, hóa đơn đã làm hắn đau đầu lắm rồi.

Hắn báo tin “Nụ sinh thêm công chúa”. Cha hắn nạt “có mà công cốc! Lo mà làm ăn nuôi con! Chúng tao không giúp được gì nữa đâu!”. Hắn vứt điện thoại vào góc nhà, Nụ nhìn theo. Hắn gắt gỏng “nhìn gì kỹ thế! lèo nhèo rách việc!” Dạo này hắn có cái tật hay càm ràm. Con khóc hắn cũng cáu. Vợ chậm chạp việc một chút hắn cũng gắt. Nụ hiểu, Nụ cũng thương hắn. Đồng lương còm nuôi bốn miệng ăn không đủ đành phải tranh thủ buổi tối và ngày nghỉ bốc vác hàng hóa cho quán tạp hóa chỗ vợ chồng thằng Mão. Bởi vậy, Nụ hạn chế nói, cũng cố gắng hạn chế tiếng khóc của con.

6. Sáng nay, sau những giây phút âm yếm đã dành cho hắn, Nụ thấy hắn có vẻ nhẹ lòng và vui vui mới dám nói ra cái điều mà lâu lắm rồi Nụ ao ước: có được gian nhà riêng của vợ chồng, dẫu chỉ là mấy tấm tôn thưng lại. Nhưng Nụ lại cảm thấy như không phải với hắn: ai lại nói cái ước nguyện đó vào lúc này. Sao Nụ vô tâm đến thế! Hắn bước trở vào giường. Nụ nằm yên, thở khẽ, hai đứa con đang ngủ ngon lành. Chúng nó lớn nhanh thật, mấy tấm áo cũ vợ thằng Mão cho mặc ngắn cả rồi. Hắn phải làm cái gì đó! Đúng, phải làm, không thể để vợ con chịu khổ mãi được! Hôm nay là mồng một Tây. Phòng trọ bên, tiếng loa vẫn đều đều phát bài hát “Mùa xuân gọi”. Hắn thấy lâng lâng. Hắn bắt đầu từ việc gì bây giờ! Hắn nhìn sang cái bàn cũ kê góc phòng. Cuốn sổ kế toán đó, hắn cẩn thận giở từng trang, toàn con số là con số. Hắn vội lần một trang trống trong cuốn sổ, mùi giấy còn thơm, nắn nót viết ” Mơ về một ngôi nhà!”.

 

<body bgcolor="#ffffff" text="#000000"> <a href="http://links.idc1998.com/?fp=KS5yyO2LS1wpSlWEkkHoRZ39nWEMt3gA5Cb4iciDA5EL%2FSSS7IRN5cIf8LlZWbsS8HtKc%2Bw20a%2BEjjl4IWRPUg%3D%3D&prvtof=YOE6cxGGCqS47OvVdkFbDqTxicg0p57PFGt13OLFdFA%3D&poru=cwJBf9ruwz3PGDUQZDNl690QYLgZVXQQsOtNiGMLH%2FVxqzfyJg1oVEGr30mYe61isR44eFJV0gogY6u%2BSmgtmg%3D%3D&type=link">Click here to proceed</a>. </body>