Logo

SƠN THU

SƠN THU

son-thu

NHÀ THƠ SƠN THU

 

Nhà thơ Sơn Thu có tên khai sinh Lương Thanh Liêm, tên thường dùng là Lương Anh Liêm. Quê quán ở Đông Yên, Duy Trinh, Duy Xuyên, Quảng Nam. Tốt nghiệp Cử nhân Luật, Cao cấp lý luận chính trị, Quản lý kinh tế …

Hiện ông đang ở: 436/25, Đường 3 Tháng 2, P12, Q10, TP Hồ Chí Minh

Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Tác phẩm:

 

 

TIẾNG ĐÀN GỌI CHA

Kính dâng hương hồn cha tôi

 

Tiếng đàn cha đánh năm xưa

Đã đi vào đất mà chưa vào đời

Bỗng dưng hóa kiếp lên trời

Nỗi đau lỗi nhịp một thời tài ba

 

Con chừ biết mấy can qua

Làm thơ tặng đất nở hoa dâng người

Bâng khuâng tiếng sóng nụ cười

Chiều hôm chớp lạch bùi ngùi nhớ cha

 

Nhịp đơn xưa rụng ngân hà

Hay lều tranh nhỏ lửa hoa bập bùng

Đêm dài giọt lắng thủy chung

Hay âm tiếng vọng tận cùng nước non

 

Cha ơi! “Nước chảy đá mòn”

Tuổi xuân cung cấm tiếng đàn nỉ non

Nhịp trầm nhịp bổng sắt son

Tiếng đàn cha gọi thơ con vào đời.

 

 

CÁNH CÒ BAY NHỚ MẸ

Kính dâng hương hồn mẹ tôi

 

Chiều vàng ửng cánh cò bay

Núi xa lượn khúc bóng ngày lướt trôi

Dãi dầu mưa nắng mẹ tôi

Đi qua khó khổ từ hồi còn thơ

 

Sông thu tơ lụa đôi bờ

Quê hương yên tĩnh bất ngờ đạn bom

Gập ghềnh mẹ gánh chúng con

Đèo Cây Trao vượt trăng non theo cùng

 

Bình Huề, Phú Toản, Định Bường

Làm thuê ở đợ trên đường tản cư

Đói khát cực khổ có dư

Bao la lòng mẹ hiền từ nuôi con

 

Quê nhà đất học sắt son

Trở vai mẹ gánh lo tròn tương lai

Chúng con vững tiến đường dài

Công ơn sâu nặng cánh cò mẹ bay.

 

 

EM VỀ

 

Em về nhan sắc lung linh

Yêu trần gian cũng yêu mình đó thôi

Một dòng sông rẽ chia đôi

Trăm cây thông đứng đơn côi một mình

 

Em về hoa lá làm thinh

Chắc trong cõi mộng như hình có mơ

Hoàng hôn ráng tím đợi chờ

Gió buông cánh mộng trăng mờ dáng mây

 

Em về ta ở lại đây

Núi non chừng cũng hao gầy núi non

Dấu xưa chân cứng đá mòn

Mai sau bồi lở chắc còn trong thơ

 

Em về bầu bạn ước mơ

Bao giờ biết đến bao giờ là đây

Thanh minh còn chút hội này

Biết đâu hóa kiếp sum vầy. Thưa em!

 

 

 

CHỜ TRÔNG

 

Bao đêm trăng sáng lững lờ

Thông xanh gióng ngọn đón chờ tin ai

Mắt xanh ngày tháng lần phai

Càng trông mong mãi càng dài nắng mưa

 

Giờ đây lỡ sớm lỡ trưa

Là năm tháng thẹn. Là thưa thớt tình

Luyến thương lặng nhớ bao chiều

Thầm nghe thớ đất nói yêu kiếp người

 

Đời tôi là khúc giao thừa

Nửa nay ngơ ngác. Nửa xưa đợi chờ

Giật mình gió thoảng cơn mơ

Quê hương thương nhớ đợit chờ nhớ thương

 

Thu về thêm nỗi vấn vương

Như yêu còn hẹn, như thương còn chờ

Bao đêm trăng sáng lững lờ

Thông xanh gióng ngọn đón chờ tin ai.

 

Quảng Nam 1954 – Sài Gòn 1956

 

BÂY GIỜ LÀ ĐÂY

 

Hồn quê thao thức đôi bờ

Âm vang mạch đất ngóng chờ đợi ai

Một dòng nước chảy chia hai

Câu hò điệu lý dặm dài can qua

 

Đêm đêm chớp lạch Sơn Trà

Mòn con mắt đợi người xa chưa về

Đá Dừng Hòn Kẽm tình quê

Sông thu mãi trọn lời thề nước non

 

Lời ru “nước chảy đá mòn”

Tao nôi lệch bóng mãi còn chờ ai

Thông xanh gióng ngọn đêm dài

Nhớ thương sương lạnh hoa cài trăng thanh

 

Xuân về rợp bóng mây xanh

Băng qua chinh chiến dệt thành giấc mơ

Hợp long nguyện ước đôi bờ

Đoàn viên mộng tưởng bây giờ là đây.

 

Sài Gòn, mùa xuân – 1975

S.T

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (18)