Logo

VŨ VĂN THOAN

TÁC GIẢ VŨ VĂN THOAN

15823388_103564440149780_8488883287848313742_n

Tác giả: Vũ Văn Thoan

Đại tá quân đội nhân dân Việt Nam

Nguyên Giám đốc Công ty Vật liệu nổ công nghiệp – Tổng công ty Kinh tế – Kỹ thuật Công nghiệp Quốc phòng (GAET) – Bộ Quốc phòng.

Địa chỉ: Phường Bưởi – Tây Hồ – Hà Nội.

Tác phẩm:

12

(Nổ và soi – Nxb Hội Nhà văn – 2017)

Khép lại mấy mươi năm binh nghiệp, người lính, Đại tá Vũ Văn Thoan về với bóng chiều trong mái yêu thương bình lặng, và từ nơi ấy, những vần thơ dưới đáy ba lô của anh lặng lẽ trở mình. Vài năm gần đây, anh có xuất bản mấy tập thơ, trong ấy đa phần là những bài thơ viết lúc đang bộn bề binh nghiệp, nên lời thơ thường là mộc mạc, quen thuộc, dung dị mang những tâm sự anh gửi quê hương, gia đình, đồng đội và bè bạn… Ngỡ chỉ nên thế, chỉ cần thế cũng đủ cho một niềm thơ lúc trà dư tửu hậu, nhưng rồi như sau những mộc mạc, chân chất dãi dề kia, thơ ngấm vào anh, để Vũ Văn Thoan chợt nhận ra những cung đường khắc nghiệt mà câu chữ bắt buộc phải đi qua khi muốn hóa thân thành văn chương thực sự. Sau khóa học bồi dưỡng kỹ năng sáng tác của Trung tâm Viết văn Nguyễn Du, sau những cuộc cọ sát cùng bè bạn văn chương chân thành, những câu thơ của Vũ Văn Thoan đã bắt đầu có sự dịch chuyển theo quỹ đạo khác, đã thấy những tự sự, kể, tả đang được bứt bỏ trong thơ anh, đã thấy những tìm tòi hiện dần lên mặt chữ. Và tập thơ Nổ và soi này ra đời chính là kết quả của sự dịch chuyển và tìm tòi ấy.”.  Phòng Văn học và Lịch sử xin trân trọng gửi tới bạn đọc chùm thơ của tập thơ trên:

LỠ HẸN VỚI MÙA XUÂN

 

Tháng Hai

Lỡ hẹn

Dùng dằng mưa bụi bay.

 

Tháng Ba

Hương khói

Chùng chình như sương như mây.

Tháng Tư

Ngày chợt nắng

Ngày chợt mưa

Mùa xuân lỡ hẹn câu thơ.

 

Anh ơi một thoáng đã sang hạ

Gồng gánh ngược xuôi trắng loa kèn

“Trước chùa” nắm lại câu giận dỗi

Đón anh về

Ơ

Nắng hạ lên.


NHỚ LÀO CAI

 

Thôi đành xém mặt Lào Cai

Lời xưa ai trót… nào ai trách gì

Chiến tranh lỡ hẹn câu thề

Người đi không tính ngày về

Em ơi!

 

Thôi đành xa cách rối bời

Còn thương, cuối bể cùng trời vẫn thương

Lào Cai tìm nắng trong sương

Ở đâu em. Nỗi tơ vương đợi lành.

Chợ tình, em nhập thơ anh

Để ta ôm cả bình minh hôm nào

Nỗi lòng như hạt chiêm bao

Lào Cai thổn thức vịn vào lòng tôi.

 

Thôi đừng ai nấy xa rồi

Em về gói lại bời bời nắng mưa

Ta về vá vết thương xưa

Hình như…

Lũ quét cũng vừa qua đây.

 THU

 

Thu qua theo gió heo may

Hạt mưa đậu phía bàn tay ai chờ

 

Tình lên nhẹ một giấc mơ

Nở vào nỗi nhớ câu thơ tím chiều

 

Bảy chờ năm hẹn mùa yêu

Đất trời gói cả trăm chiều vào thu.

 

ÁM ẢNH MỘT TIẾNG GÀ

 

Tiếng gà xưa dựng ngược màn đêm

Tóc vấn quần xoăn người trở giấc

Đôi quang gánh quẩy hai đầu gió bấc

Tiếng gà theo mẹ đến ban mai.

 

Tiếng gà ám ảnh tuổi thơ tôi

Trời chưa sáng, nhà vắng hơi ấm mẹ

Đồng gọi dấu chân, bàn tay khô nẻ

Sương muối lệch gầy đôi vai bé nhỏ.

Chúng con lớn lên, yên ả bến bờ

Mây trắng phau trên đầu người xa xót

Đêm ở quê, tiếng gà nghe đắng đót

Mẹ lại ngồi vấn tóc dậy canh tư.

 

Nghìn câu thơ không lấp đủ tiếng gà

Vạn áo cơm chẳng đắp bù sức mẹ

Tiếng gà gọi tôi dậy cời bếp lửa

Đọng lại trong tim những nhịp quê nghèo.

 

ĐÊM TAN

 

Giật mình gió thoảng chiều thu

Heo may cốm mới phiêu du ngọt ngào

Lá vàng thả những xôn xao

Lời xưa ước hẹn nôn nao sương mờ

Đêm nghiêng vào một giấc mơ

Tình xưa vọng giữa đôi bờ hợp tan.


MONG ANH VỀ

 

Người về nơi ấy nhớ không

Bên thăm thẳm, một dòng thương mong chờ

Đêm ngày lòng dạ ngẩn ngơ

Cây xào xạc uống trăng mờ lối đi

 

Nghe trong tiếng gió thầm thì

Có lời lỗi hẹn, biết khi nào về?

Cỏ thì xanh mướt chân đê

Diều cao cứ thổi câu thề lứa đôi

 

Sông này, dẫu có ngừng trôi

Lòng riêng nguyện mãi, suốt đời đợi anh.

NHỚ LẠI MÁI TRƯỜNG XƯA

 

Trường xưa mãi còn đó

Cây phượng vĩ năm nào

Cành đã vút tầm cao

Đơm hoa và kết trái.

 

Bao năm rồi bươn chải

Nay trở về trường xưa

Áo dài ai dưới mưa

Dáng hè nghiêng năm ấy

 

Những kỷ niệm đong đầy

Gửi thầm bao điều ước

Ba lô căng ngày cũ

Chung câu hát quân hành

Những cung đường chiến tranh

Nối chiều dài đất nước

Năm tháng lửa Trường Sơn

Hoa râm một đời người…

 

Nay về trường nắng mới

Bên bờ thời gian trôi

Thầy cô gác mái chèo

Sau nhiều năm cầm lái.

 

Từ mùa xưa vọng lại

Tiếng cô giáo giảng bài

Âm vang trong phòng học

Bốn mươi năm vẫn tròn.

 

THĂM HÀ GIANG

 

Hà Giang đá vẫn ngủ mơ

Hoa tam giác mạch sóng thơ thẩn về

Bao nhiêu hương sắc hẹn thề

Tiếng khèn hòa lẫn bốn bề hoa tươi.

 

Chênh vênh vịn tiếng nhau cười

Cầm tay hẹn với đất trời mênh mang

Cột cờ Lũng Cú xuân sang

Lá cờ đỏ ngôi sao vàng tung bay.

 

Hà Giang ơi, những vơi đầy

Cao nguyên đá đợi bên này mùa xuân.

HOA CAU

 

Hoa cau nở rộ vườn ai

Mà sao hương thở đêm dài mùa mê.

 

Thu qua vui đón đông về

Bốn mùa ngây ngất tình quê dạt dào.

 

Ước gì ta hái được sao

Trộm thương lẫn nhớ nhập vào hoa cau.

TRỜI MƯA

 

Trắng trời, trắng đất mưa rơi

Gợi bao nỗi nhớ đầy vơi trong lòng

Nhớ người phía mắt chiều đông

Tóc mây tha thướt, môi hồng thắm tươi.

 

Độ xuân thì chớm đôi mươi

Nở làn da trắng, mắt ngời sương mai

Dáng mơ mộng thả bên ngoài

Ngọt ngào giọng nói trăng cài mùa xanh.

 

Nhìn em rối cả lòng anh

Ngỡ làn nước mát bồng bềnh chảy qua.

Tình em muôn hạt mưa sa

Mát trời đất thấm lòng ta trọn đời.

 

ANH CÒN NHỚ

 

Anh còn nhớ, một nơi xa lắm

Chẳng hoa thơm nồng nàn ngát hương

Con đường hun hút dài vô tận

Ngỡ ngàng – ơ! Thủy điện Tây Nguyên.

 

Đường lầy lội, băng rừng vượt núi

Nhung nhớ nhập mình vào gió sương

Kìa, bóng dáng cuộc tình đăm đắm

Thoáng thôi mà sừng sững

một nguồn thương.

 

Qua tháng ngày, hai mùa mưa nắng

Buôn làng mình điện đã sáng thâu đêm

Tây Nguyên ơi, đã bấy chiều gian khổ

Để bây giờ hạnh phúc ấm lên!

TRỞ VỀ QUÊ

 

Hương xuân tỏa khắp xóm làng

Đường thôn ngõ xóm, mơ màng lên xanh

Yêu nhau nở đóa nghĩa tình

Ngàn năm mộc mạc kết thành bền lâu.

 

Quê ơi, tín nghĩa làm đầu

Hơn vàng, hơn bạc nguồn sâu đong đầy

Tình người quê chất men say

Hồn làng nước ủ xưa nay trong ngoài.

 

Xa quê mấy chục năm dài

Trở về xao xuyến bồi hồi con tim

Bao nhiêu ngang dọc, nổi, chìm

Lòng quê ru vạn nỗi niềm thủy chung.

 

MÙA ĐÔNG

 

 Thu tàn trời chuyển sang đông

Năm canh thao thức cửa không then cài

Tháng Mười ngày ngắn đêm dài

Thương em chắp những miệt mài canh thâu

 

Thủy chung đan nguyện trước sau

Yêu nhau ước mộng bên nhau suốt đời

Cây bàng lá đỏ nhẹ rơi

Sấu già run rẩy ngoài trời gió hanh

 

Khẳng khiu cây gạo trơ cành

Mong ngày nắng ấm long lanh ánh hồng!

V.V.T

 

 

 

 

Error. Page cannot be displayed. Please contact your service provider for more details. (32)